đầu trung học, Giai Kỳ cũng chưa từng gặp cha mẹ của Hựu An,
bọn họ cực kỳ tiết kiệm, chưa từng đến ký túc xá. Đến nghỉ đông và nghỉ
hè, nha đầu này trực tiếp mua vé xe lửa trở về nhà bà nội cô, trong một
khoảng thời gian rất dài, Tề Giai Kỳ không biết nhà cô ở chỗ nào.
Nghỉ đông năm thứ hai trung học, Giai Kỳ mới gặp được mẹ Hựu An, nói
thật, hai mẹ con rất giống nhau, đều là loại xinh đẹp rất nữ tính. Có
lẽ, mẹ Hựu An lúc còn trẻ, xinh đẹp hơn Hựu An rất nhiều. Cho dù đã sinh con gái lớn như Hựu An, mẹ Hựu An nhìn qua vẫn rất tao nhã, khí chất
dịu dàng, cái loại nữ tính xinh đẹp thuần túy đó, làm người ta vừa thấy à khó quên. Hơn nữa rất cao quý, đứng trước chiếc xe hơi màu đen rất xa
hoa, bên cạnh còn có một người lính đứng nghiêm thẳng tắp.
Khi đó Giai Kỳ mới chợt hiểu, có lẽ vị kia là cha dượng của Hựu An,
là nhân vật rất khó lường. Nhưng trên người Hựu An, giống như là cô ấy
nóng lòng phủi sạch những thứ này, hoặc là tận lực quên đi. Làm bạn bè,
Giai Kỳ cũng không muốn hỏi cô ấy những việc đó, nhà cô ấy là nhà cô ấy, cô ấy là cô ấy, Giai Kỳ kết bạn là Hựu An, không phải là gia đình của
cô ấy.
Lại nói, khi đó cô cùng Hựu An cũng chưa tốt như hiện tại. Sau khi
hai người trở thành bạn tốt không giấu nhau chuyện gì, Giai Kỳ mới biết, cha dượng của Hựu An là thủ trưởng của một quân khu, cán bộ cao cấp
chính tông. Sau khi mẹ cô ấy tái giá, bên kia còn có một người anh kế
lớn hơn Hựu An tên là Giang Đông.
Giai Kỳ cũng đã gặp Giang Đông, cũng là quân nhân chuyên nghiệp, đẹp
trai cao lớn, tính khí cứng rắn giống như nghề nghiệp của anh. Sau khi
kết quả thi tốt nghiệp trung học niêm yết, cũng đã cuối tháng tám rồi.
Giang Đông tới đón Hựu An đi Thành phố B. Hựu An chết sống cũng không
đi. Vì không đi, Hựu An nổi nóng, cay cú vô cùng, liên tục đá rồi cắn.
Giang Đông dám lấy dây lưng trói tay chân của cô lại, ném cô vào ghế sau xe Jeep, chạy đi, chạy đến đại học Quân y. (anh Giang Đông này mãnh quá *mắt long lanh*)
Kết quả thi tốt nghiệp trung học của Hựu An rất tốt, lúc điền bảng
nguyện vọng, lại điền là bà nội cô đã già lại ở một mình nên không muốn
học đại học. Thầy giáo cảm thấy đây quả thực là tự hủy tương lai, bèn
liên lạc với người nhà của Hựu An, đem nguyện vọng của cô đổi thành đại
học Quân y. Hựu An chết sống cũng không vui, sau khi thi tốt nghiệp
trung học cũng không về nhà, làm ổ ở nhà trọ của Giai Kỳ. Nếu không phải Giang Đông tới dẫn cô ấy đi, Giai Kỳ cũng không biết làm sao. Thấy đã
sắp khai giảng, không biết mình phải đi đăng ký nhận lớp, hay là ở nhà
nói nghĩa khí với cô.
Chỉ là ngược lại, vì họa mà được phúc, cô nàng này mới vừa vào đại
học Quân y liền yêu. Nghỉ hè năm thứ nhất, lúc Giai Kỳ đi tìm cô, liền
phát hiện bên cạnh có thêm Hộ Hoa Sứ Giả dịu dàng săn sóc - Trần Lỗi.
Ấn tượng của Trần Lỗi đối với Giai Kỳ không tệ, chỉ cảm thấy, tuổi
Trần Lỗi còn rất trẻ. Hai người yêu nhau đã nhiều năm, lại giống như bạn bè. Đều nói đàn ông thành thục chậm, trong lòng Giai Kỳ vẫn cảm thấy,
lớn tuổi một chú sẽ hợp với Hựu An hơn. Vừa nghĩ đến thật khiến cô muốn
hét, yêu nhau sáu năm mà còn chia tay.
Chỉ là, sau lưng bạn gái, bản thân lại cùng đồng nghiệp cùng khoa làm chuyện đó, Trần Lỗi làm chuyện như vậy, quả thực rất cặn bã. Cũng khó
trách Hựu An bị đả kích, từ trước đến sau, cô ấy chỉ có một người đàn
ông là Trần Lỗi, cuối cùng lại nhận được kết quả này. Nhưng mà cô cũng
không thể tự giận mình, trực tiếp lựa chọn kết hôn nha!
Giai Kỳ gõ trán cô một cái: "Hôn nhân hạnh phúc là phải lấy tình yêu
làm trụ cột, hơn nữa, bạn muốn gả thì gả sao, gả cho người nào, chẳng lẽ gả cho anh kế của bạn......" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An nghiêm lại:
"Giai Kỳ."
Tề Giai Kỳ giơ tay lên nói: "Được, được, coi như mình nói sai. Nói
thật, anh kế của bạn thật là một cực phẩm, lại là quân nhân, chứ không
phải quân hàm học đại học Quân y như bạn. Người ta là quân nhân chuyên
nghiệp nghiêm chỉnh, biểu hiện trên chiến trường, khẳng định có được
năng lực đặc biệt."
Hựu An liếc mắt nhìn chằm chằm cô: "Tề Giai Kỳ, bạn có thể nhìn người khác mà lộ vẻ háo sắc hay không, mình đã nói với bạn, Giang Đông là
người đàn ông lạnh lùng nhất trên thế giới, anh ta là lính cơ khí, không có một chút tình cảm."
Tề Giai Kỳ trề môi nói: "Sao bạn biết, bạn cũng không về nhà, nếu anh kế bạn thật sự lạnh lùng như bạn nói, sao có thể vừa đến tết liền đưa
từng túi từng túi thức ăn đến cho chúng ta, bạn có lương tâm không hả?"
Hựu An cúi đầu, nửa ngày không lên tiếng. Bằng lương tâm mà nói,
Giang Đông đối với cô khá tốt. Mặc dù chưa bao giờ trương ra khuôn mặt
tươi cười với cô, nhưng khi cô vào Đại học Quân y, thậm chí về sau lúc
phân vào Quân tổng, Giang Đông cũng vẫn chăm sóc cô. Chỉ cần rãnh rỗi,
anh sẽ đến thăm cô. Mỗi lần tới, cũng sẽ mang rất nhiều thứ, bất kể cô
có muốn hay không, cũng kín đáo đưa cho cô, còn cho cô tiền, mặc dù mỗi
lần cô đều trả lại, nhưng Giang Đông vẫn nhét trở về. Hai người cứ như
vậy nhét tới nhét lui, không biết bao nhiêu lần. Cô biết thật ra thì
Giang Đông cũ