XtGem Forum catalog
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328950

Bình chọn: 8.5.00/10/895 lượt.

ng mới thôi.

Nhớ tới lời dặn của Trịnh Vĩ trước khi đi, Giản Nhu đắn đo hồi lâu, cuối cùng quyết định thương lượng với Uy Gia. Cô lặng lẽ đi đến bên anh ta, lên tiếng: "Uy Gia, nụ hôn này tôi muốn lệch vị trí, có được không?"

"Lệch vị trí?" Uy Gia không hiểu. "Trước kia, cô quay cảnh hôn nhuần nhuyễn lắm cơ mà? Tại sao hôm nay lại không được?"

Giản Nhu thở dài. "Bởi vì có người không thích."

Uy Gia lập tức hiểu ra vấn đề. Tuy hơi khó xử nhưng anh ta đành phải đi thương lượng với đạo diễn Trần.

"Lệch vị trí?" Đạo diễn Trần sa sầm mặt. "Anh có nhầm không đấy? Cô ta mới vào nghề à? Cảnh này mà đòi hôn lệch đi thì quay kiểu gì? Anh thử quay cho tôi xem nào!"

"Tại vì bây giờ cô ấy muốn thay đổi hình tượng…" Uy Gia cố gắng giải thích giúp Giản Nhu.

Nhưng thương lượng một hồi, đạo diễn Trần vẫn tỏ ra kiên quyết: "Cô ta không muốn đóng thì tôi thay diễn viên khác. Dù sao phim cũng mới khởi quay nên chuyện này không thành vấn đề." Nói xong, ông đi thẳng vào phòng nghỉ, đóng sập cửa. Nhân viên đoàn làm phim đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc.

Xuất phát từ sự tôn trọng đối với đạo diễn Trần và nghệ thuật, Giản Nhu quyết định gọi điện cho Trịnh Vĩ, nói khéo để anh thông cảm cho công việc của mình, đồng ý để cô hy sinh vì nghệ thuật. Điện thoại kết nối, cô hạ giọng thầm thì: "Vừa rồi em đề nghị đạo diễn Trần cho hôn lệch vị trí nhưng ông ấy không đồng ý. Ông ấy còn bảo sẽ đổi diễn viên khác."

Thấy Trịnh Vĩ lặng thinh, cô nói tiếp: "Hay là em cứ quay nhé! Chỉ là đóng kịch thôi…"

"Em khỏi cần bận tâm, anh sẽ giải quyết vụ này." Trịnh Vĩ trả lời dứt khoát.

Sau khi gác máy, cô khẽ lắc đầu với Uy Gia. Anh ta thở dài bất lực. "Thôi cô cứ về khách sạn nghỉ ngơi đi. Tối nay tôi sẽ thử bàn với đạo diễn Trần một lần nữa xem sao."

"Vâng!" Giản Nhu đành thay quần áo, thu dọn đồ. Cô chưa kịp rời đi, đạo diễn Trần đột nhiên từ phòng nghỉ đi ra ngoài. Tuy sắc mặt vẫn u ám nhưng ngữ khí của ông không còn cứng rắn như trước. Ông gọi nhà quay phim, thương lượng với anh ta vấn đề hôn lệch vị trí. Nhà quay phim lắc đầu lia lịa. Đạo diễn Trần lại gọi mấy nhân viên hậu trường. Bàn bạc một hồi, cuối cùng họ quyết định tìm người đóng thế.

Quyết định này khiến Giản Nhu và cả đoàn làm phim thật sự mở rộng tầm mắt. Qua biểu hiện kinh ngạc của mọi người, Giản Nhu biết rõ mình đã bị khinh thường. Nói một câu thật lòng, hoạt động trong làng giải trí lâu như vậy, cô cũng chưa từng nghe nói có nữ diễn viên nào tìm người hôn thay bao giờ. Ngay cả ngôi sao hàng đầu như Lâm Hi Nhi cũng chẳng có đãi ngộ đó. Vì vậy khi Trịnh Vĩ gọi điện hỏi thăm tình hình, Giản Nhu nói một câu tự đáy lòng: "Em rất hối hận vì không để anh bao nuôi em sớm hơn."

"Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng không gọi là muộn."

Giản Nhu ôm điện thoại, cổ họng bỗng tắc nghẹn, không thể thốt ra lời.

Sau khi hoàn tất mọi cảnh quay ở thành phố S, đoàn làm phim lại bay về Bắc Kinh, quay cảnh chia tay của hai nhân vật chính Lam Vũ và Dương Sâm, trong đó không thể thiếu cái ôm đoạn tuyệt. Để Giản Nhu có thể diễn tốt hơn sự giằng xé trong nội tâm nhân vật, đạo diễn Trần đã đặc biệt nhấn mạnh một số biểu cảm chi tiết với cô.

Đầu tiên, mắt cô ngấn lệ nhưng không được để nước mắt trào ra ngoài. Cô giơ hai tay, do dự vài giây mới ôm Dương Sâm. Cho tới khi Dương Sâm rời đi, cô mới được rơi lệ, từng giọt từng giọt chảy xuống gò má.

"Cô có cần lấy tâm trạng không?" Đạo diễn Trần hỏi.

"Không ạ! Tôi có thể diễn ngay." Giản Nhu đáp.

Lần trước cô từ chối quay cảnh hôn, đạo diễn Trần rất không hài lòng. Nhưng sau đó nhờ sự khéo léo của Uy Gia, cộng thêm diễn xuất của cô trong mấy cảnh ở thành phố S hết sức hoàn hảo nên thái độ của ông đã khá hơn nhiều.

Kỳ thực, kể từ khi Leo cao khởi quay, mỗi lần đọc kịch bản, Giản Nhu tựa như được trở lại quá khứ, lại một lần nữa trải qua mối tình ngọt ngào. Cô chỉ tái hiện bản thân chứ không hề đóng kịch. Ngay cả khi đạo diễn hô "cắt", cô vẫn chìm đắm trong ký ức ngọt ngào đó.

Như cảnh quay chia tay đang diễn ra, khi nghe Dương Sâm nói câu: "Cho anh thêm một phút", Giản Nhu có cảm giác người đứng trước mặt cô không phải là Giang Dịch Thành mà là Trịnh Vĩ. Nước mắt lập tức dâng lên khóe mi, cô cố gắng kiềm chế, đến mức trái tim như sắp nổ tung. Nhìn Dương Sâm buồn bã rời đi, cô không thể kiềm chế được nữa, ngồi sụp xuống, khóc nức nở. Sau khi đạo diễn hô "cắt", cô vẫn chưa thể thoát khỏi vai diễn, vùi mặt vào đầu gối sụt sùi. Thời khắc đó, cô vô cùng hận bản thân. Cô đã dùng phương thức tàn nhẫn để kết thúc mối tình ngọt ngào và đẹp đẽ của mình mà không hay biết càng tàn nhẫn bao nhiêu sẽ càng khiến tình yêu khắc cốt ghi tâm, cả đời khó quên bấy nhiêu. Cô đã sai rồi, đã hoàn toàn sai lầm.

Có người đưa cho Giản Nhu tờ giấy ăn. Lúc này cô mới nhận ra mình hơi thất thố. Cô liền cầm lấy lau nước mắt, mỉm cười, nói: "Cám ơn!"

"Khỏi cần khách sáo." Giọng nói trầm thấp tựa như từ ký ức dội về, vừa chân thực lại vừa mộng ảo.

Giản Nhu kinh ngạc ngẩng đầu. Nam chính trong hiện thực đang đứng trước mặt cô, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười dịu