vì thế nên chúng ta mới phải đóng góp không biết bao nhiêu tiền của cho trường học. Môi trường của trường Nam Trung quả thật là rất tốt, cuối cùng hôm nay con bé cũng đã có sự thay đổi, nhưng mà mọi người lại có thể nói thành như vậy. . . . . . . em . .em. . . . . . ."
Lời nói đứt quãng, Tô Cầm nghẹn ngào không thể khóc thành tiếng.
Đào Khánh Hoa trong lòng vô cùng đau xót. Vợ trước qua đời, mình mới có thể danh chính ngôn thuận mà đón Tô Cầm vào nhà, con gái yêu Thi Thi mới có thể thực sự nhận cha, hơn nữa Tô Cầm còn sinh cho mình một đứa con trai, Đào Khánh Hoa thấy cuộc sống của mình như vậy là đã trọn vẹn rồi, nhưng mà riêng Bảo Nhi, ai. . . luôn là vào lúc cuộc sống của mình yên ả thoải mái nhất sẽ bất chợt dội xuống một quả bom phá vỡ tất cả.
Con bé lấy viên kim cương lớn như vậy ở đâu chứ? Chẳng nhẽ lời đồn kia là có thật? Nhưng là người nào mà có thể chỉ mới quen biết mà đã dám tặng cho nó viên kim cương lớn như vậy, mình cùng với Tô Cầm trước kia cũng quan hệ với nhau suốt một thời gian dài, cho đến khi Tô Cầm sinh Thi Thi mình mới mua nhà cho cô ấy, Bảo Nhi còn nhỏ như vậy. . . . . . . . Hắn phát hiện mình càng ngày càng không hiểu gì về đứa con gái này rồi, xem ra mình phải nói chuyện với nó cho thật rõ ràng mới được.
Đào Khánh Hoa đang có tính toán trong lòng thì thấy người hầu báo lại, có Doãn Minh Lương là bạn làm ăn thân thiết của hắn tới muốn bàn bạc một chuyện quan trọng.
Doãn Minh Lương cũng chính là cha của Doãn Thiên, hắn cũng tham gia buổi dạ tiệc từ thiện, lúc nhìn thấy Bảo Nhi hắn thực sự rất kinh ngạc, đứa nhỏ này hoàn toàn thay đổi so với lúc bé, khi còn bé nó ngày ngày đi theo sau lưng con trai mình lúc đấy cùng lắm cũng chỉ được coi là một cô bé thanh tú mà thôi. Không nghĩ tới ngoại hình và phong cách của nó có thể có sự thay đổi lớn như vậy, khiến mình hoàn toàn không thể nhận ra.
Lại nghe con trai mình nói nó vẫn thầm mến con bé, Doãn Minh Lương liền vội vàng tới cửa nhà Đào Khánh Hoa cầu hôn. Hắn nghĩ , mọi chuyện chắc chắn sẽ rất thuận lợi, tuy rằng vẫn có câu nói không nên nhòm ngó chuyện nhà người khác, nhưng đã có mẹ kế thì tất sẽ có bố dượng, ai biết trước được chuyện gì.
Nhân phẩm của Đào Khánh Hoa cũng không phải là tốt đẹp cho lắm, ban đầu lấy vợ, dựa vào gia thế của nhà vợ mới có chút danh tiếng, sau đó cha mẹ vợ muốn được an hưởng tuổi già đi du lịch vòng quanh thế giới, mà vợ hắn lại là con một được chiều chuộng vô cùng, do đó liền chuyển giao tất cả công ty cho Đào Khánh Hoa quản lý. Ngay sau khi vợ hắn bị tai nạn xe cộ, hắn liền danh chính ngôn thuận đưa người tình của mình đón vào nhà.
Những chuyện này cũng không phải là chuyện bí mật gì, nhưng mà không có ai lại dỗi hơi mà ra mặt thay cho Đào Bảo Nhi, dẫu sao đây là chuyện riêng của nhà người ta, có người nào lại muốn đắc tội với một người có quyền có thế như Đào tổng chứ.
Mà Doãn Minh Lương thấy viên kim cương của Bảo Nhi, trong lòng suy nghĩ, con bé có vẻ không hề biết đây chính là kim cương, nói không chừng đó là đồ do mẹ nó để lại cho nó trước khi chết, biết đâu còn có nhiều thứ quý giá hơn thế nữa ấy chứ.Cho nên hắn rất chân thành mang theo con trai tới cửa cầu hôn.
Chuyện này khiến cho Đào Khánh Hoa hết sức cao hứng, hắn dẫu sao cũng là dựa vào cha vợ mới leo lên được vị trí như hôm nay, thực lực vẫn còn yếu, mà Doãn gia lại là người có thực lực trên thương trường, nếu có thể kết thành thông gia thì thật là quá tốt.
Đào Thi Thi thấy Doãn Thiên tới, còn tưởng rằng hắn tới gặp mình, nghe thấy hắn nói muốn tìm Bảo Nhi, tức giận cắn chặt hàm răng, càng cảm thấy căm ghét Đào Bảo Nhi.
Nhưng hiện tại, Bảo Nhi không có ở nhà, hai cha con Doãn gia cảm thấy rất mất thể diện, mặc cho Đào Khánh Hoa nói như thế nào cũng đều vô dụng.
Đào Khánh Hoa đành phải cúi đầu khom lưng tiễn khách, ước định lần sau khi cha con Doãn Thiên tới, chắc chắn Bảo Nhi sẽ xuất hiện.
Trong khi đó, Tịch Nhan đang nằm ở trong phòng chờ cho tới khi nghe thấy “ai đó” đã đi tới trường rồi, mới dám thở phào một hơi.
Hắn tối hôm qua ôm cô ngủ, tựa như đang ôm một điều tuyệt vời nhất trên thế giới này, thật muốn đem cô khảm vào trong thân thể mình vậy, cơ thể vốn dĩ lạnh lẽo của hắn bỗng nhiên nóng ran, nhất là khi nhớ tới sách mà lão quản gia đã chuẩn bị《 các tư thế quan hệ vợ chồng 》, tựa hồ hắn cũng rất muốn làm như vậy, chỉ tiếc là hắn không phải là loài người, mà người trong ngực lại quá yếu ớt, có lẽ không thể chịu đựng được cảm giác đó.
Hắn cố gắng áp chế những suy nghĩ mờ ám ấy, lẳng lặng ôm cô, nhưng làm thế nào cũng không thể ngủ được, nên thỉnh thoảng hắn lại hôn một cái, hắn thích cô, bởi vì lúc ôm cô hắn ngủi thấy hương hoa tràn ngập khắp không gian.
Trời sáng quá nhanh, Tịch Nhan dù lưu luyến không nỡ buông nhưng vẫn phải cố nén lòng ôm cô trở về phòng của cô.
Nhìn cô trong lúc mơ màng ngủ khóe miệng vẫn cong cong, tựa hồ như đang mơ thấy một giấc mơ đẹp.
Hắn cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ở trên trán Bảo Nhi, sau đó để lại một viên kim cương rồi mới rời đi.
Trở lại phòng mình, Tịch Nhan cảm nhận trái tim mình trà