Polaroid
Son Tuý

Son Tuý

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327031

Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.

hững âm thanh sột soạt, sau đó là tiếng giày cao gót bước đi xa.

Chút khí lực cuối cùng trong người Hoan Hoan đông cứng lại, nàng đẩy cửa phòng thay đồ ra.

Phòng thay đồ cùng đại sảnh của cửa tiệm cách nhau bởi một bức màn.

Vài nỉ màu xanh dầy dài đến tận mặt đất ngăn cách thành hai thế giới.

Muốn chạy trốn, muốn né tranh, toàn thân phát đau nhưng tựa như có

ma, nàng vẫn vô thức như cũ, cố chấp tiến đến gần phía tiền điếm(1) .

Hoan Hoan run rẩy, răng va chạm vào nhau, bàn tay thông qua một khẽ

hở, nàng liền nhìn thấy Hiên Viên Tư Cửu một thân quân trang ở đằng kia.

Hắn đứng ở nơi đó, đứng ở phía sau An An, cả người tỏa ra một khí

chất lạnh lẽo thanh thuần như băng. Không gian hoàn toàn yên tĩnh, ánh

sáng phảng phất tụ hội toàn bộ trên người hắn.

Nhưng mà, giờ phút này, Hiên Viên Tư Cửu và Cố An An lại cùng nhau

đứng trước gương. Hắn vươn tay, một đường họa theo sống lưng An An từ

dưới đi lên. đụng chạm đó khiến An An run rẩy hai vai, trên môi hắn dần

dần hiện ra ý cười thật sâu, nói: “ Rất đẹp!”

Liên tình từ đuôi mắt đến lông mày, nụ cười giống như là thật tâm muốn đem người trước mặt che chở ở trong lòng.

Móng tay khảm sâu vào lòng bản tay, Hoan Hoan bừng tỉnh đại ngộ.

Thương tâm sao? Không phải thương tâm. Thống khổ sao? Không phải

thống khổ? Một loại cảm giác so với thương tâm còn đau hơn gấp bội, so

với thống khổ còn khổ hơn, nàng muốn cảm giác ôn nhu của người đàn ông

kia được thấm vào cơ thể mình.

“ Phải không? Em lại cảm thấy lưng hình như hơi rộng thì phải?”

Khách hàng trong cửa tiệm không biết từ lúc nào đã không còn bóng

dáng ai nữa, chỉ còn lại vài binh lính đeo súng đứng yên. Ông chủ may

chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế này, nên cũng không biết phải

làm như thế nào.

“ Là, là…..sao? Tôi…..tôi….sẽ…..đo….lại… cho…tiểu thư….”

Tay cầm thước dây run run rẩy rẩy đặt lên vai của An An, thật lâu mới đo xong.

“ Tam tiểu thư, ….cô…cô.. gầy đi. Cô….cô….nếu không cần gấp …thì….thì tôi sẽ sửa lại… Cô….cô lại đến lấy?”

“ Không cần!” An An còn chưa nói gì, Hiên Viên Tư Cửu đã trả lời luôn.

“ Điều này sao được, không hợp thân mà!”

“ Không sao! Dù gì thì em cũng sẽ béo lại.” Ánh thái dương sau giữa trưa chiếu rọi lên chiếc sườn xám xa tanh đen tuyền của An An. Nói đen thì cũng chẳng phải là đen, kỳ thật chỉ là đen một phần, phần còn

lại là màu trắng. Nói là trắng nhưng cũng không phải màu trắng thanh

thuần, lại chẳng phải trắng đục, mà là một loại màu trắng phủ nhũ màu

vàng. Như vậy, nửa trắng nửa đen đối lập cùng nhau phô diễn dưới ánh mặt trời như hòe hoa, như mộng như ảo.

Người đàn ông cao lớn đứng phía sau An An lại đưa bàn tay xuống phía

dưới, ôm lấy eo của nàng, bừa bãi thưởng thức dung nhan xinh đẹp của cô

gái trong gương, cúi đầu cười nói: “ Em hiện tại rất gầy, tôi muốn em béo lên một chút.”

Một màn ân cần dịu ngọt trước mặt lại giống như bóng đen hoàn hoàn

vùi lấp Hoan Hoan, lạnh như băng thấm dần vào tim. Lạnh buốt khiến

người mê muội, rốt cuộc nàng đứng không vững nữa, lùi về phía sau, chân

dẫm lên bức màn, lảo đảo dựa vào tường, nghe được bên tai những tiếng

thở dốc của chính mình.

Như thế, chật vật không chịu nổi.

Đột nhiên, màn bị lật, chiếc sườn xám nửa đen nửa trắng kia ở ngay trước mắt Hoan Hoan.

An An vừa nhìn thấy Hoan Hoan thì vô cùng kinh ngạc, hai mắt mở thật

to. Nhưng lập tức nhìn thấy Hoan Hoan đang nắm chặt tay lại đến mức nổi

lên gân xanh, bờ môi cắn bật cả máu, vẻ mặt An An đang hoảng hốt lại

biến thành bi ai.

Sau đó, An An giống như không thấy gì, xoay người đi vào phòng thay đồ.

Hoan Hoan gắt gao nhìn vào cánh cửa đã phai nhạt sơn son, cơ hồ là

tuyệt vọng nhìn. Lập tức, nàng hộc ra một hơi, đứng thẳng người lên.

Chờ An An trở ra, Hoan Hoan đã khôi phục lại thần sắc, một vẻ trầm

tĩnh khó có thể hình dung ra được. Đôi môi đỏ nhợt nhạt gợi lên, trán

hơn nhướn cao, vả mặt tươi cười.

Mà An An nhìn Hoan Hoan, vẻ mặt nàng từ bi ai chuyển thành u buồn, lãm đạm như sương.

Sau đó, nàng xoay người, nhấc màn, rời đi.

Không biết đã qua bao lâu, lúc Hoan Hoan bước ra, trong điếm đã không còn bóng người.

“ Nhị tiểu thư.”

Ông chủ may vừa lau mồ hôi lạnh, vừa tiến lên tiếp đón: “ Vừa mới

bị Tam tiểu thư dọa cho phát khiếp, còn tưởng rằng cô ấy trêu chọc vào

người nào! Ăn mặc quân trang như vậy, người bình dân như chúng tôi chưa

từng gặp qua….”


“ Ông chủ, sườn xám này tôi không sửa nữa. Giúp tôi gói lại, tôi cầm đi luôn.”

“ A? Dạ..”

Ông chủ may sửng sốt, vội vàng gọi tiểu nhị.

“ Bao nhiêu tiền?”

“ Không cần! Vừa nãy Tam tiểu thư đã thanh toán một lượt rồi ạ.”

Bàn tay Hoan Hoan hơi buông lỏng một chút sau đó siết chặt lại. Có

trăm ngàn suy nghĩ khó chịu rối loạn như ma khiến cho nàng không thể xác định được trong lòng mình đang suy nghĩ gì, chỉ có thể hoảng hốt ra

khỏi cửa hàng.

oOo

Từ Nguyên Phúc Tường đi ra, An An và Hiên Viên Tư Cửu lại cùng nhau

ngồi xe rời đi. An An ngồi trong xe hơi nghiêng mặt sang một bên, mười

đầu ng