chỗ, cũng không muốn anh tự sát.
Nhưng tôi biết, nếu Hàn Trạc Thần là cha tôi, anh sẽ tự mình quyết định. Đến chết cũng không cho tôi biết…
Tôi chỉ còn cách anh nửa bước, cách thời điểm có thể giơ tay đâm xuống, thực hiện được mục tiêu duy nhất trong cuộc đời… gần như thế.
Vậy mà cánh tay cầm dao của tôi dần dần không còn sức lực.
Tới thời khắc cuối cùng này tôi mới hiểu ra bản thân mình không làm được, có hận thế nào cũng không làm được!
Bởi vì, không người phụ nữ nào hy vọng nhìn người mình yêu chết trước mắt mình. Cho dù là phải trả giá rất nhiều, cho dù vì thế mà phải trả
giá bằng sinh mạng của chính bản thân, cũng sẽ không để loại chuyện kia
xảy ra.
Đây có lẽ chính là cảm giác năm đó của mẹ.
Tôi nhìn lên bầu trời, ánh sao trước mắt rất mơ hồ.
Tôi lặng lẽ nhìn người thân trên trời, thầm nói:
Tha thứ cho con!
Những gì có thể làm con đều đã cố gắng làm. Nhưng con không thể giết anh ấy, thật không giết được.
Con hiểu cơ hội chỉ có một lần, con biết tối nay không ra tay thì sẽ không có cơ hội nào nữa.
Nhưng con bằng lòng vứt bỏ, cho dù có ngày anh sẽ dùng thủ đoạn tàn
nhẫn nhất trong thế giới này để trả thù tám năm con lừa dối, con cũng sẽ không hối hận…
Bởi vì con yêu anh! Con thà đâm con dao này vào ngực mình, cũng không muốn làm tổn thương anh ấy.
…
Ngay khi tôi định buông cánh tay đang cứng đờ trên không trung xuống, để tiếp tục đi cùng anh đến cuối đoạn tình yêu bất cứ lúc nào cũng có
thể tan biến này, tôi chợt nghe một tiếng gọi giống cái chết: “Thiên
Thiên.”
Đêm đen ảm đạm, một tiếng nghe thật quá kinh dị.
Tôi kinh hoàng, lảo đào lùi về sau. Con dao vốn không được cầm chắc rơi xuống từ trong tay tôi.
Tiếng mũi dao va chạm với sàn nhà giữa đêm yên tĩnh nghe chói tai vô cùng.
Tôi đờ đẫn đứng tại chỗ, nhìn anh bình tĩnh mở mắt, bình tĩnh ngồi dậy, bình tĩnh nhìn tôi!
“Em làm tất cả mọi thứ trong tám năm nay đều là vì giờ phút này?”
Tôi muốn giải thích, nhưng anh đã biết tất cả mọi thứ. Nói cái gì bây giờ đối với anh cũng là lừa dối.
“Anh đã biết em là ai?”
Ánh sáng màu cam lãng mạn ấm áp càng lúc càng u ám, anh vô lực ngồi
dựa vào đầu giường. Khóe miệng anh khẽ nhếch, muốn cười, nhưng lại cười
đến thê lương vô vọng.
“Tôi tình nguyện không biết. Tôi tình nguyện tin tưởng em đợi tôi về
là vì lo lắng cho tôi mà không phải chờ xem tôi đã chết hay chưa. Tôi
tình nguyện tin tưởng mỗi khi đêm khuya mệt mỏi rã rời, mỗi cốc cà phê
em mang đến là sự chăm sóc với tôi, mà không phải muốn tìm cơ hội độc
chết tôi…”
Anh nhìn con dao đang lóe lên thứ ánh sáng màu bạc gai mắt, giọng nói chênh vênh: “Thiên Thiên… Tôi lao vào ô tô là vì em, suy nghĩ duy nhất
lúc ấy là không muốn em bị thương. Nhưng tôi thế nào cũng không ngờ tới, em làm thế là vì giết tôi.”
“Em, em không…”
Tôi giải thích theo bản năng, nhưng sức lực rõ ràng không đủ, đổi lại một nụ cười châm biếm của anh.
“Phải không? Thà chết cũng không muốn lên giường với tôi!” Anh cười
đến nỗi làm cả người tôi phát run: “Vậy em đồng ý tại sinh nhật mười tám tuổi lên giường cùng tôi là vì cái gì? Vì muốn trói tôi vào thành
giường, dùng dùi đục giết tôi?”
Tôi lại không còn lời nào để nói!
Khoảng thời gian kia, trong những giấc mộng nửa đêm, tôi quả thật
nghĩ tới phương pháp này. Nhưng tôi biết tôi sẽ không thành công. Khi
tôi lưu luyến sự ôn tồn trong lồng ngực anh, cả người tôi đều bủn rủn
không còn sực lực.
Bây giờ tôi có nói cái gì anh cũng không tin.
Mặc dù tôi không còn ôm bất kỳ hy vọng gì, nhưng cũng đáng thương
thay, trong lòng vẫn không thoát khỏi tồn tại một loại tâm lý hy vọng có sự may mắn: “Nếu bây giờ em biết mình sai rồi, anh có thể cho em thêm
một cơ hội nữa không?”
“Tôi đã cho em rất nhiều cơ hội, rất nhiều…” Anh cười gằn tự giễu:
“Hôm sinh nhật em, An Dĩ Phong đã cầm tư liệu về em đến, cái gì tôi cũng biết. Nhưng lòng tôi đối với em lúc nào cũng tồn tại huyễn tưởng. Khi
tôi trông thấy em khóc lóc, ngồi ăn bánh sinh nhật; khi tôi thấy em luôn miệng trách mắng tôi lừa gạt tình cảm của em, nói tôi vất bỏ em; khi
tôi không kiềm chế được hôn em… tôi luôn nói với bản thân, ‘có lẽ mày là mày sai, cô ấy yêu mày. Cho dù mục đích ban đầu là gì, cô ấy cũng cảm động bởi tình yêu của mày.’ Thế nên tôi cho em một cơ hội nữa, tôi muốn bắt đầu lại với em, hy vọng em có thể chứng minh cho tôi thấy: Là tôi hiểu lầm em… Nhưng đổi lại em đáp lại tôi cái gi? Giấu dao ở trong cặp sách?”
Âm thanh của anh rất bình tĩnh, nhưng tôi cảm thấy bão táp trong lòng anh. Thậm chí tôi còn có thể hình dung một tình cảnh rất trào phúng
trong đầu: Anh cười yêu chiều, nhặt cặp sách lên cho tôi, cẩn thận
lau đi những giọt nước trên bề mặt, rồi lại nhạy cảm phát hiện ra sự
khác thường. Anh mở khóa ra, thấy một con dao, nụ cười trên khuôn mặt
của anh cứng đờ…
Vì sao anh không lên tầng kéo tôi từ trong chăn ra, đánh tôi tàn nhẫn tới chết, mà lại làm bữa sáng cho tôi ăn, kiên nhẫn ngồi uống cà phê
đợi tôi xuống tầng?
Vì sao anh biết rõ câu trả lời mà vẫn còn muốn hỏi tôi?
Muốn nghe tôi nói một câu thật lòng sao.
Cho dù tôi có l