Nhi còn hơn rồi đây lý thuyết về cái mớ chính trị tẻ nhạt đó. 2 người
này đang để lãng phí quá nhiều thời gian.....
"Có chuyện gì vậy?"
Cánh cửa mở ra, Khang Luân bước vào, sau khi nhận được tin báo của ông
Lý" cậu đến công ty được không, thiếu gia có việc nhờ cậu" anh chạy ngay đến công ty mà không thèm hỏi gì thêm...
"Quân Như, em là Quân Như đúng không? Em giải thích mọi việc cho cậu ta đi nhé"
Gì đây, bây giờ thì con bé lại đi trở thành người kể chuyện sao. Bây giờ lẽ ra nên vẽ kế hoạch chứ, chẳng phải trên phim vna64 thuơgn2 có những
kế hoạch, đánh đấm hành động hay sao? Sao lũ người này nãy giờ cứ nói
mãi cái mớ lý thuyết mơ hồ thế kia
Vẻ mặt Quân Như ngơ ra sau lời đề nghị vừa rồi, gương mặt trở nên méo
xệch khi Khang Luân bước đến và nhẹ nhàng rồi phịch xuống kế bên, gương
mặt nhẹ nhàng được đã chuẩn bị sẵn sàng nghe lại toàn bộ câu chuyện...
"Anh Minh, điều tra cho em vị trí chính xác của số xe N79-1629 cho em, càng nhanh càng tốt"
Anh Minh - thiếu gia độc nhất của cảnh sát trưởng thành phố, vốn là một
thành viên chủ chốt của BLACK. Một người nắm giữ toàn bộ hto6ng tin về
thành phố, từ kinh doanh chính trị, đến những vụ án, nhưng toàn bộ lại
là thông tin mật, chỉ phục vụ cho hoạt động của BLACK
"Đừng để chuyện này lan rộng ra"
Sau khi được giải thích một cách ngắn gọn nhất về mọi chuyện, Khang Luân liền đưa ra ý kiến của mình. Anh tiến gần lại chiếc bàn làm việc, tựa
lưng vào thành bàn cầm ngay một xấp hồ sơ lên xem. Gương mặt đang bình
thường cũng bỗng chốc chau lại, nhăn nhó..
------------------------------------------------------------
"Cô uống nước đi"
Ly nước trong veo sóng sánh được đẩy tới trước mặt Hàn Nhi. Bộ dạng nãy
giờ ngồi cúi gầm mặt xuống giờ chỉ ngước nhẹ lên nhìn xung quanh, nhìn
đến chiếc ly rồi lại lầm lì cúi xuống. Từ lúc bị bắt, ngoài việc cố gắng chống trả thì từ khi biết được cái lí do thật sự của việc này thì Hàn
Nhi chỉ nở được nụ cười nửa miệng duy nhất, nó không nói gì, không kêu
cứu, hay thậm chí gương mặt cũng không biến sắc hay biểu lộ cảm xúc gì.
Thái độ này của nó khiến chủ tịch Hoàng càng lúc càng bức bối. Ông ta
ngồi nhìn Hàn Nhi một lượt, rồi lại cất giọng nói
"Cô không sợ sao?"
"Tại sao?"
Nhướn nhẹ đôi mày được kẻ sắc nét, một gương mặt bình thản, chỉ có hơi chút gì đó gọi là tò mò trước câu hỏi vừa rồi...
"Thường thì trong tình huống này, người bị bắt như cô ít nhất cũng phải kêu cứu hoặc la hét chứ"
Gương mặt giãn ra nhanh chóng trước câu nói vừa rồi, nó nở một nụ cười
nhạt, rồi ánh mắt đột nhiên nhắm thẳng vào chủ tịch Hoàng khiến ông ta
bất giác sựng người. Một ánh mắt lạnh, có vẻ gì đó bất cần và kiêu
ngạo...
------------------------------------------------------------
"OK..."
Chỉ chừng 15 phút sau, điện thoại Dương Phong lại sáng đèn, hắn bắt máy
rồi sau đó từ "ok" được liên tục phát ra và vẻ mặt cũng theo thế dãn ra
từ từ. Hắn nhanh chóng đứng dậy, nụ cười đắc ý hiện diện trên môi..
"Này, lão ta có dịnh là bắt người làm con tin không nhỉ?"
Khác với thái độ của Dương Phong, Khang Luân hơi bất mãn một chút, thật
khó tin. Ai đời lại đi để con tin tại một nơi quá có nhiều sơ hở thế này - ngay tại tập đoàn Quang Lâm...
Quân Như thì hơi thất vọng, trong đầu con bé đã tưởng tượng ra rất nhiều môi trường khác nhau. Nhà kho cũ kĩ, căn nhà trong núi hay đại loại là
một nơi nào đó xa xăm trên rừng hay phía ngoài biển. Nhưng cái ý tưởng
của con bé đã nhanh chóng bị dập tắt ngay sau khi biết được địa điểm mà
Hàn Nhi đang bị bắt. Song, nó vẫn khá hào hứng đứng dậy, sửa lại quần áo và gương mặt rạng rỡ, sẵn sàng đi cứu chị mình
"Nãy giờ tôi rất tò mò đấy. Có thật cô là em của Hàn Nhi không thế?"
Nhìn thấy nét mặt hăng hái của Quân Như, Dương Phong không thể không hỏi được câu này. Thật hó hiểu, chị thì bị bắt mà giờ phút này cô ta lại có thể nở nụ cười khoái trá đó được hay sao
"Anh hỏi vậy là có ý gì?"
"Thôi, không có gì..."
Vốn định nói vài câu chọc tức con bé này, nhưng Dương Phong đã kịp ngăn
mình lại. Việc lúc này là đi giải cứu cô chị, chứ không phải đứng đây
đôi co với cô em...
"Lạc Thiên, ở lại đây xem chừng nào người bên đó đến nhé, bọn này đi giải quyết trước"
Khang Luân cũng nhanh chóng đi ra cửa, không quên để lại hành động đưa hai ngón tay lên phía trán rồi vẫy nhẹ chào Lạc Thiên..
"Khoan đã, cho tôi đi với"
Sau khi cảm thấy mình bị bỏ rơi, Quân Như chạy ào ra khỏi cửa. Lời nói của Lạc Thiên cũng không kịp đến tai con bé..
Chiếc Lamborghini Aventador đỏ đậu trước cửa tập đoàn Quang Lâm, trông
bề ngoài có vẻ vẫn là một công ty làm ăn phát đạt, vẫn trang hoàng đèn
điện sáng trưng. Nhiều người vẫn nườm nượp qua lại. Nhưng ít ai biết đây chỉ là vỏ bề ngoài, bên trong lại hoàn toàn rỗng tuếch, một công ty
đang đứng trên bề vực bị phá sản mà vẫn còn thích sự hào nhoáng đến vậy. Thật khiến những người trong cuộc như Dương Phong và Lạc Thiên chỉ còn
nước ngán ngẩm lắc đầu, thở dài thườn thượt...
"Này, tôi theo ai đây..."
Cả Dương Phong và Khang Luân đều định mở cửa bước xuống xe thì hoảng hốt với t