i thì thôi, sao lại cướp đoạt quyền lợi được biết của tôi? Cái này gọi là cố ý giấu diếm, cậu có mục đích gì không thể cho ai biết? Thẳng thắn được khoan hồng, chống cự bị nghiêm trị!”
Phương Dư Khả càng thêm tức giận: “Tôi cố ý che dấu chỗ nào? Cô muốn tôi thẳng thắn cái gì a? 1/10 tôi cũng về nhà thôi!”
Tôi nghĩ đến chuyện 1/10 cậu ta về nhà thăm bà nội, nghĩ mình cũng đã quá đáng. Người ta có tâm sự, đâu thể suy nghĩ chuyện chơi bời.
Tôi đẩy đẩy cậu ta, định qua loa cho qua chuyện: “Nói đùa với cậu thôi, làm gì mà nghiêm túc như vậy nha. Thật sự giận tôi a? Sao chưa bao giờ tôi thấy cậu hung dữ với Như Đình vậy? Quản vợ nghiêm đi chứ…”
Phương Dư Khả vẫn chưa hết giận: “Đừng có gán ghép lung tung, Như Đình không phải bạn gái tôi, nói đến cô ấy làm gì?”
“Cô ấy không phải bạn gái cậu?” Tôi mừng rỡ, Chu Lỵ nhà chúng tôi có hy vọng rồi. Tôi cầm lấy tay cậu ta, nhìn vào mắt cậu ta hỏi: “Cậu nhìn vào mắt tôi, nói cho tôi biết Như Đình có phải bạn gái cậu hay không?”
Phương Dư Khả bị tôi làm cho tim đập loạn lên, đôi mắt nhìn tôi định nói nhưng vừa mở miệng, câu ta bỗng dưng tránh né ánh mắt của tôi, cúi đầu nói: “Sao cô lại tò mò như vậy?”
Ai~, tôi biết mà, tôi biết mà, người ta là thanh mai trúc mã, mặc dù không có danh phận người yêu nhưng những chuyện giữa người yêu có lẽ cũng đã làm.
Tôi thở dài một hơi nói: “Ai~, dù thế nào cũng không quen biết cậu sớm hơn cô ấy nha.”
Trong mắt Phương Dư khả bắt đầu thoáng có nét dịu dàng: “Sao cô chắc chắn là quen biết tôi muộn hơn cô ấy?”
Tôi lại thở dài một hơi, tiêp tục nói: “Tôi và Chu Lỵ mới quen biết hai người có mấy tháng, đừng nói là nhiều năm, cậu chẳng phải còn chưa quen biết con bé sao?”
Phương Dư Khả cảm thấy khó hiểu hỏi tôi: “Chu Lỵ?”
Tôi đặc biệt trọng nghĩa nói: “Là người ở ký túc xá bọn tôi, bề ngoài có điểm giống Angelina Jolie. Dáng người rất đẹp, đảm bảo nam sinh các cậu sẽ thích. Tôi không có ý kiến gì với Như Đình, chủ yếu là nhìn thấy cậu đối với con bé cũng ôn hòa, muốn giới thiệu cho cậu quen biết rộng rãi một chút. Cậu quá âm trầm, tôi đành phải hy sinh bạn tốt đến cứu vớt cậu vậy. Dù sao cũng tìm cơ hội nói chuyện một chút. Không biết Chu Lỵ có thể trọng sắc khinh bạn hay không, nhỡ may nói tật xấu của tôi ở ký túc xá cho cậu nghe thì không phải bạn tốt nha…”
Khi tôi đang hận không thể dùng tất cả sức lực để độc thoại, sắc mặt Phương Dư khả từ hồng chuyển thành tái. Nhưng nếu tôi đã quen với những lời ác độc của cậu ta thì cậu ta cũng đã quen với tôi. Cậu ta tàn bạo uy hiếp tôi: “Cô có chút đầu óc cũng không xoay quanh chính mình đi, ít quan tâm tới chuyện người khác thôi.”
Tôi không để ý đến cậu ta, đang định xuống lầu thì Phương Dư Khả gọi tôi lại. Tôi mất kiên nhẫn quay đầu nói: “Lại làm sao vậy?”
Phương Dư Khả có chút nổi giận nói với tôi: “Cô theo tôi một chuyến, khi tôi về nhà có mang chút đồ cho cô.”
Đây là lần đầu tiên tôi đi vào ký túc xá của Phương Dư Khả. Nhưng vừa đi vào tôi đã lập tức đoán ra đâu là giường của cậu ta. Dù sao người cuồng sạch sẽ sẽ không cho phép bạn cùng phòng vất đồ đạc linh tinh. May mà cậu ta cũng không có tính ép buộc, bắt người khác cũng phải sạch sẽ giống mình. Tôi cũng có thể lý giải vì sao cậu ta vừa vào đã biết đâu là vị trí của tôi. Cậu ta vào ký túc xá, chỉ cần nhìn thấy chỗ nào bẩn nhất loạn nhất là có thể đoán ra chỗ đó là của tôi.
Phương Dư Khả trực tiếp đi tới chiếc bàn bên cửa sổ, cầm lấy một túi đồ ăn vặt đưa cho tôi. Tôi vừa nhìn đã biết là đồ ăn từ nhà, mà còn không phải là món chao đậu phụ đóng gói. Con sâu tham ăn bị dụ dỗ ra ngoài, tôi lập túc mở gói bắt đầu ăn. Tục ngữ nói, cắn người miệng mềm, tôi vừa nhai vừa nói cảm ơn: “Mùi vị không sai. Hắc hắc, Phương Dư Khả, tôi và cậu thật có duyên phận. Cậu xem, chúng ta đều là vị trí gần cửa sổ. Nếu không cao hơn hai tầng lầu, chúng ta chính là hàng xóm đối diện. Sau này có việc chỉ cần gọi một tiếng là được, không cần nhắn tin gọi điện gì cả.”
Phương Dư Khả đưa tôi một tờ giấy ăn, cười nói: “Đúng vậy, duyên phận rất dài.”
Ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ, gần như hòa tan gương mặt thường ngày lạnh lùng. Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Phương Dư Khả, bình thường cậu cười rộ lên không phải rất dễ nhìn sao? Sao lại cứ làm cái mặt bình tĩnh như ông già như vậy a? Làm như ai cũng thiếu tiền cậu vậy.”
Phương Dư Khả kéo ghế ngồi xuống: “Tôi vốn đã như vậy. Hơn nữa phần lớn thời gian tôi muốn cười lại bị cô chọc giận.”
Tôi có thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với Phương Dư Khả như vậy thật không dễ dàng. Tôi bắt đầu tham quan giá sách của cậu ta. Không giống một đống sách giáo khoa, sách tham khảo chuyên nghiệp như của Tiểu Tây, phần lớn trên giá sách của cậu ta đều là sách về máy tính, sau đó mới đến sách chuyên ngành. Khụ khụ… Tầng cuối của giá sách đặt một đống đĩa CD âm nhạc cổ điển. Trên bàn là máy tính IBM màu đen, trên màn hình là ba hình vẽ không ngừng biến đổi. Tôi bỗng nhiên nổi lòng hiếu kỳ muốn nhìn một chút xem trong máy tính của sát thủ mặt lạnh có tích trữ loại hàng gì. Tôi di di chuột, đúng là cuồng sạch sẽ, trên màn hình chỉ
