ôi, trưng ra cái thứ tình cảm lấp la lấp lánh, đánh cho cái người tay không tấc sắt là tôi lăn lộn mấy vòng mới cảm thấy thỏa mãn. Một ngày vợ chồng trăm ngày tình nghĩa, tốt xấu gì chúng ta cũng đã là người yêu mấy tháng, tính ra cũng là thật nhiều năm tình nghĩa.
Buổi chiều, tôi lấy ra tất cả tiểu thuyết ngôn tình kinh điển đã tàng trữ, lướt qua thật nhanh một lần. Trong cái nơi toàn chuyện giả tạo đó, cuối cùng tôi cũng bằng lòng tin tưởng chân tình thật sự tồn tại. Tôi phải đưa cho mình một tâm lý dự phòng, nếu không, buổi tối bị đả kích, tôi sợ mình sẽ tuyệt vọng với cuộc đời, trực tiếp nhảy xuống hồ Vị Danh, sau đó… không phải chết đuối, mà đầu cắm xuống bùn, bị sặc chết. Mặc dù tôi coi tình yêu là quan trọng nhất, nhưng thân thể phải chịu trách nhiện với bố mẹ, khi đầu óc tỉnh táo, nhất quyết không làm chuyện có lỗi với bố già mẹ già. Bình thường người ta thấy tôi cãi vã ầm ĩ với bọn họ, nhưng nếu một ngày nào đó, bọn họ bỗng nhiên nổi điên, gả tôi cho một tên ngốc, lưu manh hay tàn tật gì đó, tôi vẫn sẽ đặt chữ hiếu trước, gắng gượng mà đồng ý. Nhưng nếu bị Phương Dư Khả đả kích đến mức đầu óc choáng váng thì cũng không nói trước được. Người tự sát vì tình bình thường cũng không phải người không biết thương xót bản thân, chính là ra quyết định trong 0.01 giây, có lẽ 0.01 giây sau khi nhảy lầu, bị gió thổi qua, lý trí trở lại bình thường, nói không chừng họ cũng hối hận giữa không trung, nhưng không còn kịp nữa.
Vì vậy, tôi xây cho mình một tâm lý vững chắc, chết cũng không thể tan vỡ, tôi là một cô gái tài hoa, ưu tú như thế, Phương Dư Khả không cần chính là thiệt thòi của anh ta. Khi anh ta già rồi, đi tiểu cũng không tạo được một đường cong parabol nữa, nhất định anh ta sẽ vì quyết định ngày hôm nay mà đấm ngực giậm chân, hối hận cả đời. Em hiểu ra rằng, có vài thứ phải xem duyên phận, ngay từ đầu, thế giới của chúng ta đã có sự khác nhau, lâu dần, sẽ nảy ra vấn đề. Đau dài không bằng đau ngắn. Trong sách viết, tình yêu giống như hai người kéo dây chun, người bị thương luôn là người không muốn buông tay. Vẫn nên buông tay đi, đỡ cho đến lúc đó lại càng khó chịu
Ngồi trong ký túc xá suy nghĩ thật bình tĩnh và cẩn thận, nếu như tôi tìm hiểu theo hướng tích cực, Phương Dư Khả bắt tôi học tốt tiếng Anh còn có ý muốn cùng tôi bay vượt đại dương. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ra, chuyện di dân liên quan tới cả gia đình tôi, theo lý mà nói cũng là tự do của tôi, phải để tôi bàn bạc với người trong nhà mới đúng. Tôi không phải vật tùy thân có thể mang theo, cũng không phải một người không cần đề nghị đã lập tức theo cả nhà bọn họ đi di dân. Trước kia, không phải còn định gặp bố mẹ hai bên trước sao? Hơn nữa, bây giờ còn có một cô nàng áo hồng như con thiêu thân xuất hiện! Vì vậy, khả năng này gần như là con số không. Trước khi đi ăn cơm, tôi còn cố ý tạo cho mình một hình tượng trang nhã, lấy từ chỗ Chu Lỵ một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng, bên dưới là quần quần soóc cũng màu trắng, đi một đôi giày cao gót của A Đào, nhìn vào trong gương, còn có chút hương vị con gái. Trước khi bị hành quyết phải ăn no mặc ấm, tử tế đi nốt một quãng đường cuối cùng. Nếu hôm nay là bữa cơm cuối cùng, tôi phải vinh quang đi hết mới được.
Tôi tới nơi chúng tôi thường ăn trước. Chọn một chỗ ngồi, là một bàn cách cửa sổ khá xa. Trước đây, lúc nào tôi cũng la hét muốn ngồi cạnh cửa sổ, trong lòng hy vọng mọi người có thể thấy tôi và Phương Dư Khả ngồi cùng nhau, cao giọng tuyên bố dù sao cũng tốt hơn ngồi chờ người hoàn toàn không biết gì tới cậy góc tường; còn Phương Dư Khả, lần nào cũng không thích ngồi ở đó, anh nói như vậy rất giống vườn bách thú, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ có người nhét thức ăn vào từ cửa sổ. Khi đó tôi còn cười anh tư duy đặc biệt, hiện giờ nghĩ lại, có lẽ anh không muốn công khai chuyện tôi với anh là một đôi vì đã sớm đoán được sẽ có kết cục như ngày hôm nay. Chỉ là suy nghĩ của tôi bị oxy hóa, không hiểu được đến tầng ý nghĩa này mà thôi. Nghĩ tới bữa cơm tối nay giống như một hội nghị báo cáo chia tay chính thức, nhất định phải làm cho lưu loát, trăm nghìn lần không được khóc lóc om sòm, giữ lại một chút tự tôn, đừng để bị người ta giẫm đạp. Bị vứt bỏ rất thảm, đau khổ cầu xin người ta đừng vứt bỏ mình còn thảm hơn. Từng câu, từng câu thuyết phục bản thân, khiến cho trái tim tôi không sinh ra một chút đau thương nào, bắt đầu sóng yên biển lặng, không quan tâm đến thế giới bên ngoài. Khả năng điều tiết và khôi phục của tôi quả nhiên nhanh như chó vậy.
Khi Phương Dư Khả bước vào, anh ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ theo thói quen, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không phát hiện tôi đang ngồi trong góc.Tôi cẩn thận quan sát, vẻ mặt anh có chút mệt mỏi, giống như mấy ngày nay đã trải qua rất nhiều chuyện, áo sơ mi trắng còn có nếp nhăn, không giống phong cách bình thường của anh. Có lẽ tôi nhìn quá mức chăm chứ, Phương Dư Khả xoay người phát hiện ra tôi, có chút ngạc nhiên mà đi tới, buồn bực ngồi đối diện tôi.
Không biết có chuyện gì, vành mắt tôi đột nhiên ươn ướt. Nh
