ất định sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này. Ân , đúng là biện pháp tốt. Nhưng mà… Không được, nhất định ngày đó mẹ sẽ sai nha hoàn trang điểm thật đẹp cho ta, làm sao có thể xấu đi được chứ, mà muốn ăn uống thô tục thì cũng phải biết hắn ghét những thói quen xấu nào chứ. Hay là ta ngoáy lỗ mũi liên tục? Hoặc nói chuyện thật to tiếng vào? Hay là… Không, cũng không được! Nếu như việc này bị truyền ra ngoài, sau này ai cũng không dám cưới ta thì phải làm sao?
Xem ra ta không thể cứ ngây ngô chờ đợi trong nhà được, nhưng ta phải thoát thân bằng cách nào đây? Bây giờ ngay cả vườn hoa , ta còn không được phép ra đó, sau lần bỏ trốn trước, cái thang ta dùng trèo tường ra ngoài cũng đã bị dẹp đi nơi nào rồi. Loan Loan lo âu đi qua đi lại trong phòng, đột nhiên mắt nàng lóe sáng. Đại tỷ! Nếu có đại tỷ ở đây, tỷ ấy chỉ cần dùng khinh công xuất thần nhập hóa, mang ta ra ngoài là chuyện hết sức dễ dàn. Nhưng…Nhưng đại tỷ trước giờ thoắt ẩn thoắt hiện, hành tung bất định, sáng nay lúc rời đi cũng không để lại câu nào, không biết tối nay có đến nữa hay không. Nhưng nếu có tới , thì chưa biết xác suất tỷ ấy đáp ứng mang mình trốn đi là bao nhiêu nữa… Nghĩ như vậy, Loan Loan không khỏi thêm phần tức giận. Vốn là muốn ôm mền ngồi trên giường chờ đợi Mạch Tang cho đến nửa đêm, nhưng chỉ mới được nửa canh giờ là Loan Loan đã cảm thấy vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ. Nàng cố rướn mắt trông ra cửa nhưng vẫn không có chút động tĩnh nào, nên đành nghiêng đầu khẽ tựa vào thành giường, dùng chút ý thức còn sót lại để an ủi bản thân, hôm nay chắc không cần đợi nữa, đại tỷ sẽ không tới đâu. Có lẽ…Có lẽ ngày mai tỷ ấy sẽ đến, hoặc cũng sẽ không, vẫn phải dựa vào chính mình tìm biện pháp thoát thân. Nhưng mà muốn suy nghĩ kế sách thì cũng phải vào lúc đầu óc minh mẫn… Phải ngủ một giấc thật sâu, thật ngon thì đầu óc mới sáng suốt. Cho nên ta cần đi ngủ bây giờ để ngày mai sẽ nghĩ ra một kế hoạch thật hoàn hảo.
Ý thức nàng dần trở nên u mê, hỗn độn, Loan Loan chuẩn bị đi gặp lão bằng hữu Chu Công – thì đột nhiên cảm thấy trên mặt thật là ngứa, theo bản năng nàng đưa tay gãi gãi, nhưng tay cứ vừa mới buông xuống thì trên mặt lại tiếp tục ngứa ngáy, nàng lại phải đưa tay gãi tiếp. Cứ ngứa rồi gãi, gãi rồi lại ngứa tiếp, liên tục vài lần như thế, Loan Loan rốt cuộc phải mở mắt ra xem. Nàng vừa nhìn thấy sự việc trước mắt thì hoàn toàn bị kích động.
Mạch Tang nhìn khuôn mặt hồng hồng đầy ngạc nhiên của Loan Loan liền cảm thấy kì quái mà hỏi, “Tại sao muội vẫn thắp sáng nến, có phải đang đợi tỷ?”
“Đúng a.” Sau đó chưa kịp đợi Mạch Tang mở miệng, Loan Loan đã luýnh quýnh vôi vội vàng vàng đem tất cả sự thể lúc sáng kể lại rành mạch cho tỷ tỷ, rồi năn nỉ van xin nàng, “Đại tỷ, tỷ mang muội thoát khỏi đây liền đi, muội không muốn gả cho cái tên thương nhân Cổ công tử tài mạo song toàn kia .”
“Nhưng mà Loan Loan à, lệnh của cha mẹ thật khó cãi. Huống chi Lâm bá phụ và Lâm bá mẫu thương muội như vậy, người lọt được vào mắt bọn họ nhất định sẽ không kém cỏi đâu.”
“Muội không cần! Lập gia đình là chuyện cả đời của muội, muội muốn tự mình làm chủ.”
“Không phải cha mẹ muội đã nói là sẽ mời người kia tới chơi, cho hai người kết giao gặp gỡ một lần sao. Chờ gặp người ta một lần rồi muội hãy quyết định xem sao.”
“Đại tỷ, cha mẹ muội nói là nói như vậy, nhưng lòng họ đã quyết tâm phải gả muội đi rồi. Tỷ không nhìn thấy bộ dạng hôm nay của họ ca ngợi hắn thế nào đâu, cách họ nói dường như trên thế gian này muội chỉ có thể gả cho hắn mới là tốt nhất, là xứng đôi nhất. Muội mà nói không một tiếng, chắc chắn thế nào bọn họ cũng dùng nhiều lời lẽ giáo huấn khuyên răn. Muội bất kể. Đại tỷ, tỷ nhất định phải mang muội ra ngoài. Chờ sau khi sinh hoạt bên ngoài một thời gian rồi muội sẽ quay về, đến lúc đó cha mẹ nhất định không dám ép muội thành thân nữa.”
Mạch Tang khẽ nhíu mày hỏi, “Nhưng nếu muội rời khỏi nhà thì muội muốn trốn đi nơi nào chứ?”
“Nhị tỷ đã dạy muội cách hóa trang để mang một mặt nạ khác, như vậy thì muội đi đâu cũng không sợ.”
“Muội thật quyết tâm phải trốn đi?”
“Ân.” Loan Loan ra sức gật đầu.
Mạch Tang nhìn thấy vẻ kiên quyết quật cường trên mặt của Loan Loan, suy nghĩ một chút rồi nói, “Việc này cũng không phải là nhỏ, tỷ phải suy nghĩ thật kĩ lưỡng mới được.”
“Được, đại tỷ, vậy đến sáng mai tỷ nhất định phải cho muội biết câu trả lời là như thế nào.”
Mạch Tang gật đầu.
Ngày hôm sau trời vừa hửng sáng thì Loan Loan đã thức dậy, nàng nhìn về phía khoảng trống bên cạnh mình, không thấy đại tỷ đâu khiến trong lòng chán nản quá nửa. Đại tỷ nhất định là không muốn mang nàng ra ngoài, lại sợ nàng van nài khóc lóc không buông, nên đã một mình lặng lẽ rời đi trước.
Loan Loan nước mắt lưng tròng, đang không biết giờ phải xoay xở thế nào, thì Mạch Tang từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy Loan Loan đã tỉnh, hơi sửng sốt một chút. Loan Loan nhìn thấy nàng liền thở phào một cái, không quan tâm nàng đã đi đâu, đã vội vào ngay chủ đề, “Đại tỷ, tỷ suy nghĩ ra sao rồi?”
Mạch Tang gật đầu, “Ân, tỷ sẽ dẫn muội ra ngoài. Nhưng muội phải cho tỷ thời gia