au lòng vô hạn khi nhìn thấy gương mặt sưng đỏ đầy vết thương của Phong Chính, nàng nức nở nén giận nói, “Huynh xem huynh kìa, bị người ta đánh đến như vậy, tại sao không biết đánh trả chứ hả?” Trong lòng nàng rõ ràng biết hắn chính là vì mình, nhưng vẫn không kềm được mà bật hỏi. Phong Chính cầm tay Loan Loan, cười cười, căng thẳng nói, “Là bọn hắn thả nàng ra sao? Bọn chúng đi đâu hết rồi?”
Loan Loan lắc đầu, “Không có, không biết làm sao mà dây thừng trói ta tự động tháo giải. Lúc ấy ta chỉ lo khóc, cái gì cũng không nhìn được, chỉ biết hiện tại tên Mã gia đang nằm chết bên kia, tên hỗn đản đánh huynh lúc nãy thì không thấy đâu.”
Phong Chính chậm rãi phỏng đoán, “Có thể bọn chúng vì tranh chấp chia chác tiền bạc mà xảy ra nội chiến, tên Sa Tam giết Mã tặc rồi bỏ chạy. Nhưng gì cũng được, chỉ cần nàng không sao là ta yên tâm rồi. Nàng dìu ta đứng dậy đi.”
Phong Chính nương theo sức Loan Loan mà đứng lên, rung rung giũ sạch hết bụi bẩn trên quần áo, từ ống tay áo hắn đột nhiên rớt ra một đồ vật, Loan Loan nhặt lên nhìn kĩ thì thốt lên kinh ngạc, “Là ngân phiếu.”
Phong Chính tiếp lấy đếm lại, không ít không nhiều, vừa vặn đúng năm mươi lượng. Đã xảy ra chuyện gì, Sa Tam giết Mã gia nhưng lại không lấy tiền đã bỏ chạy? Chẳng lẽ mưu đồ của hắn chỉ vì một chút tư hận, năm mươi vạn lượng chỉ là ngụy trang để dụ dỗ Mã tặc hợp tác với hắn? Không có đạo lý a, Sa Tam nếu không tham tài thì năm đó đã không làm hàng giả, lấy giả đổi thật kiếm một món lợi kếch sù. Không lẽ…. Không lẽ…. Thôi quên đi, Loan Loan không có việc gì là tốt rồi, những chuyện khác từ từ nghĩ sau. Nhưng mà… Sắc mặt Phong Chính đột nhiên ảm đạm, hắn cúi đầu nói, “Loan Loan, Sa Tam bắt cóc nàng tất cả đều vì lỗi của ta… Xin lỗi nàng…”
Loan Loan nhìn thấy Phong Chính như vậy, mặt mày nhăn nhó, “Không có gì đáng phải xin lỗi, nếu không vì ta thì huynh không bị đánh đến như vậy.”
“Không phải. Chuyện này căn nguyên là ở ta, nếu không phải Sa Tam rắp tâm chuẩn bị kế hoạch trả thù, nàng sẽ không bị bắt cóc, cũng sẽ không…” Phong Chính chưa nói hết lời đã bị tay Loan Loan bịt miệng lại, “Huynh không cần nói nữa, đại khái ta hiểu được chuyện gì đã xảy ra, nhưng cho dù thế nào,người ta lấy chỉ có thể là Phong Chính huynh. Bất luận huynh có phú quý hay bần cùng, hoặc trở nên bộ dạng thế nào, ta cũng không thay đổi chủ ý.”
Phong Chính nghe thế trong lòng cảm động lẫn vui sướng, “Nàng đồng ý gả cho ta sao? Với những chuyện đã xảy ra mà nàng vẫn chấp nhận ta sao?”
Loan Loan đỏ mặt gật gật đầu. Phong Chính nhìn thẳng nàng, nước mắt rưng rưng khóe mắt, kích động ôm chầm lấy Loan Loan, “Loan Loan, nàng thật sự là quá tốt! Về sau ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, nếu bằng không ta… ta nhất định là đồ đầu đất!”
Loan Loan xì một tiếng rồi cũng mỉm cười, nàng giãy ra khỏi vòng tay của Phong Chính, lui lại phía sau vài bước, chắp hai tay sau lưng, bĩu môi nói, “Ta phải gả cho một tên đầu đất sao? Huynh bây giờ nói lòng vòng cốt yếu chỉ muốn mắng ta thôi!”
“Cái gì?”
“Huynh còn không thừa nhận? Có một lần ta với huynh cãi vã, ta gọi huynh là đầu đất, huynh kêu ta là đàn bà đanh đá, còn nói về sau này ta sẽ phải gả cho một người đầu đất ngu ngốc. Bây giờ huynh tự nhận mình là đầu đất chẳng khác nào mắng ta là đàn bà đanh đá.”
Phong Chính nghe những lý luận của Loan Loan đã sớm ôm bụng cười quằn quại, nhưng đầu óc hắn ứng biến rất nhanh. Hắn ra vẻ nghiêm trang nói, “Ta là đầu đất nhưng nàng không phải là người đàn bà đanh đá.”
“Vậy là cái gì?”
“Là – một người vừa đanh đá vừa xấu xí lại hay nói nhiều. Chính nàng đã nói vậy a.” Phong Chính nói xong nhìn qua Loan Loan thấy nàng đang trừng mắt đe dọa mình, sau đó hai người đột nhiên cùng bật cười.
Loan Loan cười rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng ngời, tung tăng nhảy nhót chạy về phía sau Phong Chính vượt lên nhanh. Phong Chính choáng váng một chút rồi quay người lại nhìn, thì thấy Loan Loan đang ôm chầm lấy một người vừa cười vừa nhảy. Tuy rằng đối phương là nữ nhân, nhưng cử chỉ tình cảm hào hứng của Loan Loan làm trong lòng Phong Chính nảy sinh chút khó chịu đố kị. Vừa rồi bọn họ cũng không được vui vẻ như vậy a! (Vivi: hắc hắc, anh ăn dấm chua kìa.)
Phong Chính chìm ngập trong biển dấm chua đố kị, thì Loan Loan thân mật kéo Mạch Tang đến gần. Nàng thúc giục Phong Chính, “Nhanh, mau gọi đại tỷ đi.”
Đại tỷ? Vì là đại tỷ nên nàng mới cao hứng như vậy? Phong Chính nhất thời còn chua xót không nói được lời nào.
Loan Loan mất hứng, buông Mạch Tang ra, đến bên cạnh lay lay hắn, “Phong Chính, mau gọi đại tỷ đi.”
……..Đại tỷ. Phong Chính vội hoàn hồn, mở miệng cung kính gọi một tiếng, “Đại tỷ.” Thì ra đây là một trong mấy vị nghĩa tỷ mà Loan Loan luôn miệng nhắc tới. Xem ra hôm nay hắn và Loan Loan được cứu ít nhiều cũng có liên quan đến nàng ta.
Mạch Tang mỉm cười, “Thật sự thật có lỗi, bởi vì ta lo lắng chạy đi quan sát bốn phía xung quanh khiến cho ngươi bị đánh thê thảm.”
Quả nhiên như vậy! “Không có gì, hôm nay được cứu giúp phải hết lòng cám ơn đại tỷ.”
Loan Loan vui vẻ hỏi, “Đại tỷ, sao tỷ lại biết
