Uyển Nhã khẽ bước vào, tay cô phủ chăn lên người anh. Khi cô định quay người đi, một bàn tay to lớn, ấm nóng chụp lấy bàn tay nhỏ bé của cô
"Chưa ngủ sao?"
"Chưa"
"Sao lại qua đây?
"Sợ anh bị lạnh thôi" Cô cười, che giấu vẻ bối rối vào trong ánh mắt của mình
"Ừ. Ngày mai đã ly hôn rồi"
Lời nhắc nhở của Khôi Nguyên càng khiến lòng cô càng thêm tan nát. Sao cô
không nhớ chứ, ngày mai đã là ngày bọn họ ly hô. Đêm nay là đêm cuối
cùng để cho cô có thể bên anh. Chút chuyện nhỏ này, xem như là niềm an
ủi cuối cùng của cô.
"Em biết. Yên tâm, sau này sẽ không phiền đến anh nữa"
"Em vẫn có thể ở lại căn nhà này. Tôi sẽ dọn đi"
"Không cần. Em muốn được tự lập, nghe bọn họ bảo thế giới bên ngoài rất thú vị"
"Thú vị lắm sao?"
"Ừ"
"Ngủ đi. Muộn rồi"
"Anh ngủ ngon"
Uyên Nhã quay lưng đi, đầu cô ngẩng cao để ngăn không cho những giọt nước mắt ngu ngốc rơi.
Hết đêm nay, cô sẽ không còn được gọi anh là "Khôi Nguyên" một cách thân
tình nữa. Cô cũng không còn là "Lâm phu nhân" nữa. Sau này, cô sẽ phải
gọi anh là "Lâm tiên sinh", bản thân cũng trở về vị trí "Hoàng tiểu thư" ngày trước. Có lẽ sẽ gượng miệng, có lẽ sẽ khó chịu. Nhưng dần dần,
riết rồi cũng sẽ quen. Nếu như cô có thể tạo ra những thói quen ở bên
anh, thì khi xa anh, cô cũng sẽ tạo ra những thói quen mới.
Em sẽ cứ sống vờ như chẳng hay biết cảm giác khi anh rời xa
Rồi một ngày nào đó
Em sẽ quay trở về bên anh, với một lý do khác, không phải là tình yêu
Bây giờ cô hiểu ra rằng. Buông tay - chính là tự mình học cách trưởng
thành, bước đi một mình trên con đường rộng thênh thang mà không thấy cô độc.
Con đường phía trước của cô, có thể là gì ? Nỗi buồn, nước
mắt, hay hạnh phúc và nụ cười. Cô cũng không biết nữa. Chỉ biết phía
trước sẽ rất trống vắng, chỉ biết cô phải dần học cách mạnh mẽ mà bước
tiếp "Cô Hoàng, đây là toàn bộ tài sản ông Lâm chuyển nhượng cho cô. Gồm có hai căn biệt thự tại
ngoại ô, cả dinh thự Lâm gia, một số nhà đất khác và 10% cổ phần Lâm
thị. Mời cô ký tên để hoàn tất thủ tục nhận"
"Tôi không thể
nhận. Ông cứ về báo với anh ấy" Uyển Nhã đẩy tập hồ sơ về lại phía vị
luật sự đã lớn tuổi "Nếu không còn việc gì, tôi xin phép đi trước"
"Vâng tiểu thư"
Uyển Nhã bước ra khỏi văn phòng luật sư. Cuối cùng, cô cũng trở lại là chính cô. Cuối cùng, cô cũng đã chọn cách buông tha tình yêu mười năm không
có kết quả của mình. Tất cả đã thật sự chấm dứt. Con người cũ của cô
cũng đã chấm dứt.
Bầu trời phía trên cao vẫn mang nét bình yên,
vẫn dịu nhẹ và trong xanh như mọi ngày. Một sự khởi đầu mới đang chờ cô ở phía trước
* * *
"Uyển Nhã, mình tìm được một chỗ ở cho cậu. Chắc không lớn như dinh thự nhà họ Lâm, nhưng chắc chắn đủ che mưa tránh gió"
Lạc Hân mở cửa một căn nhà trọ cũ kĩ, tay cô cầm tay Uyển Nhã, kéo cả hai
bước vào bên trong. Tất cả đồ vật bên trong đều mang một lớp bụi mờ, lớp dán tường nhà cũng đã tróc thành từng mảng to, gạch đất cũng xỉn màu.
Tất cả đều tố cáo nên sự hủy hoại của thời gian. Cũng giống như con
người cô, bị hao mòn bởi thời gian.
Bây giờ là thời gian cho sự
tái sinh mới. Thời gian để căn phòng này, cũng như cô, thoát khỏi những
lớp bụi của thời gian, để vươn lên, trỗi dậy mạnh mẽ.
"Gia mình
đã dọn đi lâu rồi, phòng cũng không ai sử dụng, cậu cứ thoải mái ở đây,
coi nó như thánh địa của cậu cũng được. Nếu như cần sửa sang lại nhà cửa cứ gọi mình, mình sẽ đến phụ giúp một tay"
"Lạc Hân à, cảm ơn cậu nhiều lắm"
"Có gì mà cảm ơn chứ" Lạc Hân cười, lấy tay vỗ nhè nhẹ lên vai cô "Khởi đầu cũng không hoành tráng lắm, nhưng mình tin cậu làm được. Cố lên"
"Cảm ơn, mình là Uyển Nhã mà, sao lại không được chứ" Uyển Nhã cười, ra chiều tự tin để trấn an bạn mình.
"Ừ đúng rồi, cậu là Uyển Nhã nên chắc chắn được" Lạc Hân cười to
Nụ cười của Lạc Hân lại khiến Uyển Nhã cảm thấy một chút chua xót. Ngày
trước, hai người luôn là bạn tốt với nhau, cười nói vô tư vô ưu như thế. Nhưng rồi, sự xuất hiện của Khôi Nguyên khiến cô mải mê chạy theo ảo
vọng tình yêu, mà quên đi mất người bạn tốt của mình. Nhiều lần Lạc Hân
khuyên cô từ bỏ, nhưng cô cứng đầu không bỏ vào tai, lại còn dùng những
từ ngữ không hay nói với bạn mình
"Lạc Hân, thực xin lỗi" Uyển Nhã quay sang nhìn bạn mình, đôi mắt đã ngấn lên một tầng sương mỏng của sự hối lỗi, ngượng ngùng
"Ai da~ Xin lỗi cái gì chứ"
"Thực xin lỗi" Những giọt nước mắt bắt đầu trực trào khỏi khóe mi, tạo nên
những tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng cô. Lúc này đây, hối hận, đau
đơn, buồn bã, tất cả tạo thành một cơn bão nhỏ quây quanh cô, khiến cô
cảm thấy khó chịu, đau rát
Lạc Hân nhìn thấy bạn tốt khóc, có
chút không đành lòng, ôm lấy Uyển Nhã, vỗ vỗ lưng cô như đang dỗ dành
một đứa con nít bị vấp ngã.
"Quỷ khóc nhè, nín đi. Nếu muốn xin
lỗi, thì bổn cô nương xinh đẹp, đại nhân đại đức, tốt bụng hiền hòa sẽ
không hẹp hòi với cậu đâu"
"Cậu... cũng thật ghê tởm " Uyển Nhã vùng khỏi vòng tay bạn mình, ho sặc sụa vì điệu bộ "buồn nôn" của cô bạn
"Haha. Mình mà ghê tởm thì ai là xinh đẹp nữa. Mà cậu sống một mình có được không