ngon, khác với thịt bò ở
cửa hàng nhỏ. Khương Hiểu Nhiên cầm đũa duỗi người gắp đồ ăn, lại phát
hiện trống trơn. Ngẩng đầu lên, đồ ăn trên bàn đã chuyển hết đến trước
mặt cô.
“Anh không ăn sao?” Cô nhìn về phía đối diện.
“Đôi khi thưởng thức người khác ăn, mình còn cảm thấy vui hơn.”
“Vậy chẳng lẽ anh thường xuyên thấy đói bụng?”
Cố Thiên Nhân tinh tế nhìn cô, “Ngược lại, dạ dày của tôi luôn quá tải.”.
Khương Hiểu Nhiên cố gắng nghiền ngẫm ý tứ lời nói của anh ta, âm thầm giật
mình, cúi đầu vội vàng ăn xong, cười nói: “Hôm nay đã làm ngài vất vả,
cơ thể tôi luôn ở mức ổn định. Thời gian của ngài quý giá, tôi không trì hoãn ngài nữa.”.
“Cô học được cách dùng từ lễ phép rất tốt.” Giọng nói của anh lạnh lẽo.
“Cảm ơn ngài đã thết đãi, nhưng tôi phải đi trước.” Khương Hiểu Nhiên đứng lên, hơi hạ thấp người.
Sương khói lượn lờ, gương mặt anh mơ hồ ở phía sau, bên tai truyền tới tiếng gọi mềm nhẹ, “Thiên Nhân, Thiên Nhân.”.
Anh giơ tay gạt làn khói nhẹ, trước mặt đã không còn bóng người, chỉ còn lại một bàn đầy thức ăn thừa làm bạn.
“Khương Hiểu Nhiên.” Anh thì thầm nhắc đến. Tháng năm ở thành phố A, mặt trời lên cao, đã có dấu hiệu mùa hè đến, Khương Hiểu Nhiên bật
ô, nắm tay con gái, bước vào một nhà hàng.
Đứng nhìn Dương Dương
mới bảy tuổi, nhưng có thể nói năng rõ ràng. Về nhà thường kể học sinh
đến chủ nhật đi đâu ăn ngon, rồi học sinh đến thứ bảy đến đâu ăn ngon.
Bà Khương nghe xong cười mắng con bé là quỷ đói chết đầu thai, cả ngày chỉ nghĩ đến ăn thôi. Con bé hùng hồn đầy lý lẽ phản bác lại, “Cháu là tiểu quỷ, mẹ là đại quỷ, bà ngoại, bà chính là lão quỷ.”.
Khương Hiểu Nhiên không thể không mắng con bé, nhìn ánh mắt nó bắt đầu hồng hồng,
miệng chúm chím, trong lòng cô lại cảm thấy đau lòng. Thật ra, từ nhỏ
đến lớn, nói là dành cho con gái một cuộc sống tốt nhất, nhưng thực tế
cô lại không làm được. Bây giờ điều kiện tốt hơn một chút, cũng là lúc
cải thiện cuộc sống trong nhà.
Hơn nữa, giờ việc kinh doanh cửa
hàng đã được tốt hơn, cũng đã mời thêm nhân viên bán hàng, nên thỉnh
thoàng cô có thể trộm ít thời gian lười biếng nghỉ ngơi.
Trước
đó, lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, cô mở tủ quần áo, lấy ra chiếc váy trắng
từ nhiều năm trước mặc vào người, tựa hồ nhớ lại cái tuổi hai mươi bốn
kiều diễm. Cô tô son môi với được tâm trạng vui vẻ hiếm hoi, đánh thêm
phấn cho mặt thêm sinh động.
Con gái đứng bên cạnh vỗ tay hô to, “Mẹ của con hôm nay thật xinh đẹp.”.
Vào lúc đó, tim cô như biến thành hồ nước, hơi gợn sóng, rất mềm mại.
Vào nhà ăn, cô mới hiểu vì sao bạn bè đều thích tiệc đứng, đúng là rực rỡ
muôn màu, cái gì cần đều có. Cô tìm một cái đĩa lớn, lấy đầy đủ cho con
gái thịt gà, bánh ngọt, kem.
“Mẹ, kia có chỗ ngồi.” Dương Dương chỉ vào chiếc bàn vuông cạnh cửa sổ.
Khương Hiểu Nhiên vất vả đi đến chỗ ngồi, đang định đặt đĩa xuống.
“Thật xin lỗi, nơi này có người rồi.” Ở phía sau thình lình vang đến một giọng nói.
Cô quay đầu nhìn thấy, “Trợ lý Trần?”.
Người đàn ông ngồi đối diện trên bàn vuông cũng ngẩng đầu, vẻ mặt anh ta có
chút ngạc nhiên, nhưng gương mặt cương nghị thoáng chốc nhu hòa, đứng
dậy mời, “Ngồi đi!”.
Trợ lý Trần đặt đĩa lên bàn, “Cố đổng, tôi ra xe.”.
“Kem đến.” Cậu bé bên cạnh Cố Thiên Nhân bưng đĩa, hương thơm tỏa lên.
“Chết! Chu Diệu Tinh.” Dương Dương kêu lên.
“Khương Dương.” Cậu bé cũng nhận ra nó, hai đứa thì ra là bạn học.
Đôi mi thanh tú của Khương Hiểu Nhiên hơi nhíu lại, “Dương Dương, nói chuyện phải có lễ phép.”.
Dương Dương mở miệng nhỏ nhắn, hung hăng xúc miếng kem vào miệng.
Cố Thiên Nhân híp mắt, người phụ nữ trước mặt đã mấy tháng không gặp,
nhưng vừa rồi thấy, bỗng có cảm giác quen thuộc. Tựa hồ như mới ngày hôm qua bọn họ còn uống trà, trò chuyện.
Khương Hiểu Nhiên áy náy cười với anh ta, “Cố đổng, con trẻ còn nghịch ngợm, đã để ngài chê người rồi.”.
Cố Thiên Nhân cầm thìa nhỏ khuấy cà phê, “Ba chữ Cố Thiên Nhân thấy khó
đọc sao? Tôi không phải thủ trưởng trực tiếp của cô, bây giờ cũng không
phải thời gian đi làm, cứ thoải mái đi, Hiểu Nhiên.”.
Hai chữ cuối cùng, anh ta nói thân thiết tự nhiên, giống như đã gọi rất nhiều lần, chứ không phải đây là lần đầu tiên.
Khương Hiểu Nhiên ngạc nhiên, gọi thẳng tên, người thường không có gì, nhưng
anh ta đường đường là giám đốc tập đoàn Cố thị, ngay cả lấy tên xưng hô, cũng cảm thấy có chút không ổn.
Cố Thiên Nhân ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm, thản nhiên nói: “Người ngoài nhìn bộ dáng tôi luôn ở trên
cao, không biết chỗ cao cũng không tránh được lạnh. Làm bạn bè của tôi,
đối với cô mà nói, thực sự khó khăn đến vậy sao?”.
Giờ phút này, cả người anh ta hiện lên dáng vẻ cô đơn nhưng lạnh lùng, giống như bị người đời vứt bỏ, bị hồng trần cô lập.
Khương Hiểu Nhiên thoáng chốc đã mềm lòng, cô vội vàng đáp lại, “Sao có thể
vậy, chỉ cần đến lúc đó anh không ghét tôi thì làm bạn bè không thành
vấn đề.”.
Đôi mắt Cố Thiên Nhân hiện lên ý cười, “Nếu cô thật sự
không tốt đẹp, tôi sẽ kết giao người bạn này sao? Tin tưởng ánh mắt của
tôi, càng phải tin tưởng chính mình.”.
Khương Hiểu Nh
