Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328731

Bình chọn: 10.00/10/873 lượt.

ạ khó hiểu.

- Được, anh và Quan Hi lập tức tới đó! - Có thể nghe ra bên đầu kia điện thoại tâm tình Phi Ưng hết sức vui vẻ, ngược lại, Diệc Tâm Đồng lại cực kỳ thấp thỏm.

Cúp điện thoại, thấy anh hồi lâu không có động tĩnh, cô liếm liếm môi nói:

- Các bạn của tôi đến Nhật Bản tìm tôi rồi, cho nên. . . . . .

- Bạn trai? - Anh giễu cợt nhếch môi, trong mắt có lạnh lẽo không thể phát giác.

Cô sững sờ, lập tức phản ứng kịp ý tứ của anh, vội xua tay:

- Không phải, mong anh không nên hiểu lầm.

- Tôi có cái hiểu lầm gì chứ? Chuyện của cô không cần giải thích với tôi nhiều như vậy, bạn của cô muốn đến, vậy thì sắp xếp thêm một căn phòng để cho bọn họ ở, thuận tiện cùng với bạn của cô về nhà đi! - Trái lại anh rất hào phóng nói thẳng.

Hào phóng của anh làm lòng của cô khẽ đau, anh cứ gấp rút muốn cô đi như vậy sao? Cô mang theo ánh mắt ai oán nhìn anh, còn anh thì dùng ánh mắt lạnh nhạt đáp lại cô. Rõ ràng không nỡ để cô đi, nhưng lại không thể không để cô đi, trong lòng anh làm sao dễ chịu hơn được.

Quả nhiên là Phi Ưng tới được, tốc độ tìm người cũng rất nhanh, không tới một can giờ, anh dẫn theo Quan Hi đến quán trọ cô ở. Không muốn quấy nhiễu Dean, cho nên Diệc Tâm Đồng đưa bọn họ vào phòng ngủ của cô.

- Hi, sao cậu cũng tới?

Quan Hi tiến lên ôm lấy cánh tay của cô, lại nhéo mặt của cô, mắng chửi:

- Cậu đó, không phải khiêu vũ sao? Nhảy kiểu gì đến Nhật Bản rồi! Cậu đến cùng là sao vậy?

- Thật xin lỗi, xảy ra chút việc ngoài ý muốn, bị người khác đưa đến nơi này. - Diệc Tâm Đồng lời ít mà ý nhiều nói, trong đó bỏ qua Dean và hai người dưới tay anh.

- Ai đưa cậu tới đây? - Quan Hi nghi ngờ nhìn cô, còn cô chỉ là cười cười qua loa - Chính là người không quen biết! Chẳng qua hiện tại tớ không sao, cậu không phải lo lắng!

Quan Hi cũng biết mình chuyện bé xé ra to, Đồng Đồng cũng nói không sao, cô còn ở lại chỗ này mù quáng khẩn trương cái gì?

Nhưng Phi Ưng quan sát bén nhạy lại không cảm thấy chuyện này đơn thuần giống như Đồng Đồng nói như vậy. Từ ánh mắt né tránh

Của Đồng Đồng, cũng có thể thấy được cô ấy che giấu họ cái gì.

Anh mở miệng đúng lúc: “Đồng Đồng, em đã không sao, vậy ngày mai chúng ta trở về Thành phố J đi!”

“ Không được!” Cô kích động nói.

Quan Hi và Phi Ưng kinh ngạc nhìn cô.

Cô vội vàng giải thích: “ Em ở lại nơi này còn chưa thỏa nguyện, cho nên có thể ở lại nhiều hơn mấy ngày không?”

Quan Hi vỗ bả vai của cô cười nói: “ Đương nhiên là có thể, tớ cũng rất ít khi đến Nhật Bản, cũng muốn xem một chút hoa anh đào ở đây….

Lông mày Phi Ưng không tự chủ nhíu lại, rất muốn bảo Quan Hi im miệng, nhưng nghĩ đến bên cạnh còn có Đồng Đồng, chỉ có thể yên lặng đứng ở bên cạnh không nhiều lời.

Diệc Tâm Đồng len lén khinh bỉ bản thân ở trong lòng, sao có thể trợn mắt nói lời bịa đặt vậy chứ?

Quan Hi và Phi Ưng chia ra ở hai căn phòng bên cạnh phòng cô, may mắn phòng càu bọn họ và phòng của Dean cùng với Tote không liền nhau, cho nên bọn họ cũng không biết Dean và Tote tồn tại.

Cô không hiểu tại sao sợ Phi Ưng và Quan Hi biết Dean tồn tại như vậy, là sợ mang nguy hiểm cho anh ta? Hay là cô lo ngại quá nhiều? Dean hoàn toàn không biết Phi Ưng, nhưng Phi Ưng biết Dean.

Mà giống như là anh ta biết tâm tư của cô, liên tục một ngày không hề lộ mặt ra ở trước mặt cô,cũng không biết là anh ta không muốn nhìn thấy bạn của cô, hay là anh ta rất bận, bận đến mức không rãnh thấy cô. Tâm có chút phiền.

Quan Hi nói lên muốn đi ngắm hoa anh đào, Diệc Tâm Đồng vốn nói không muốn đi, nhưng thấy mặt Quan Hi tha thiết cộng thêm ánh mắt mong đợi, cô thật sự không biết làm sao cự tuyệt bạn tốt, cuối cùng chỉ có thể cùng cô ấy đi ngắm hoa anh đào, còn Phi Ưng làm hộ vệ đi theo phía sau của các cô.

Nhưng hoa anh đào đều là tháng 4, 5 mới có thể thưởng thức, hiện tại đang là ngày hè chói chang, ở đâu ra hoa anh đào có thể ngắm! Ba người chỉ có thể thất vọng mà về.

Phi Ưng thấy vẻ mặt hốc hác của các cô, không nhịn được đề nghị: “ Muốn đi uống trà không? Anh mời khách!”

“ Uống trà, tốt tốt!” Quan Hi hưng phấn nhảy lên, uống trà không tồi, quan trọng nhất là không cần tự bỏ tiền.

Phi Ưng liếc cô một cái, ý rất rõ ràng: “ Tôi hỏi là Đồng Đồng, không có phần cô!”

Quan Hi không khách khí trợn mặt nhìn trở lại: “ Tôi chính là muốn uống, thế nào? Không có tiền cũng đừng giả bộ rộng rãi.”

Diệc Tâm Đồng nhìn vẻ mặt khác thường Quan Hi và Phi Ưng, cảm thấy không khí là lạ.

“ Hai người muốn đi uống tra hay là suy nghĩ muốn uống thứ khác?”

“ Uống trà!” Hai người cơ hồ trăm miệng một lời, cắn răng nghiến lợi đáp lại.

Diệc Tâm Đồng sững sờ, từ lúc nào hai người này có ăn ý như vậy?

Ba người chọn một quán trà đắt tiền nhất Tokyo, vị trí vừa đúng kề sát khu phong cảnh, đẩy cửa sổ ra có thể thấy thông đại thụ lá xanh rậm rập bên ngoài và đóa hoa đỏ hồng không biết tên.

Diệc Tâm Đồng bỏ qua tâm tình lo lắng, nâng cằm lên nhìn phong cảnh phía ngoài, không tự chủ lộ ra ca ngợi.

“ Đồng Đồng, uống trà!” Quan Hi kêu lên.

Thời điểm cô thất thần, nhân viên phục vụ đã giúp họ pha xong trà ngon thượng đẳng.

Dời tầm mắt