cậu.
Thẩm Trường Đông bị tay cô sờ soạng cảm thấy ngứa ngáy, lòng cũng ngứa theo, nhìn cái miệng hồng nhỏ nhắn của cô khẽ mở ra lại khép vào, dường còn dính chút nước nho ngòn ngọt, đầu óc cậu bỗng mờ mịt, không hề nghĩ ngợi liền cúi xuống hôn lên.
Quả nhiên rất ngọt, còn rất đau.
Bụng trúng một cú đấm, đương nhiên phải đau.
“Thẩm Trường Đông, cậu đùa quá rồi đấy, đây chính là nụ hôn đầu tiên của tớ kể từ sau mười tuổi!”
Thẩm Trường Đông bất chấp bụng đau, ngây ngốc hỏi: “Tại sao lại là sau mười tuổi?”
Đinh Dật bỗng nghẹn lời, mãi mới lên tiếng: “Thôi, không thèm nghe cậu nói nữa.” Hình như còn hơi chột dạ.
Thẩm Trường Đông không chịu bỏ qua: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Đinh Dật bỗng nhiên phản ứng: “Này, cậu bị sao vậy? Bây giờ tớ đang là người hỏi tội, vừa rồi cậu lên cơn à, sao lại hôn tớ?” Năm đó cô chín tuổi, chẳng qua cũng chỉ nhân lúc cậu đang ngủ hôn trộm một cái, giờ thì cậu giỏi quá, dám trắng trợn hôn vào lúc cô đang tỉnh táo!
“Tớ nói rồi đấy, nam nữ khác biệt, lúc không có việc gì thì đừng ở một mình cùng nam sinh khác.”
Về phần mình, Thẩm Trường Đông tin rằng Đinh Dật sẽ không xếp cậu vào loại “nam sinh khác”, phản ứng vừa rồi của cô đã chứng minh điều này.
Bài tập đè không thở nổi, nhưng chơi thì vẫn cứ phải chơi, dù sao đây cũng là kỳ nghỉ hè đúng nghĩa nhất của cả thời cấp ba.
Đinh Dật gọi điện báo cho La Bình Thẩm Trường Đông đã về, La Bình kích động bỏ cả lớp học thêm tiếng Anh trốn đi chơi một hôm, đối với một người yêu học hành như cô ấy thì đây chính là sự hy sinh rất lớn, Đinh Dật và Thẩm Trường Đông cùng làm ra vẻ cảm động, Đinh Dật còn tiện thể lau nước mắt nước mũi (giả vờ, giả vờ thôi) vào người La Bình, La Bình vội vàng nghiêng người né tránh, còn nhìn Đinh Dật với vẻ ghen ghét: “Cậu không phải học thêm sao?”
“Học thêm cái gì, tớ chỉ làm hết bài tập ở lớp thôi là các thầy cô đã phải cười trộm rồi.”
Cái tình tùy tiện của cô khiến cho nhiều người rất phẫn nộ, cũng may La Bình đã quen rồi, dung lượng phổi cũng lớn hơn nhiều so với người bình thường.
Một trong những điểm tốt của thành phố đó chính là rất thuận tiện để hội họp, mọi người ở không quá xa nhau, Đinh Dật và La Bình chỉ cần gọi vài cú điện thoại là tụ tập được cả mười mấy người. Có điều địa điểm họp mặt lại không được mới mẻ cho lắm – Hiệu sách Tân Hoa.
Hiệu sách Tân Hoa nằm ở trung tâm thành phố, giao thông thuận lợi, còn có máy lạnh miễn phí, là địa điểm gặp mặt hàng đầu mà học sinh tiểu học cũng như trung học chọn lựa.
“Có nhầm không vậy, đi chơi mà đến hiệu sách, định bắt nạt đám người không yêu học tập chúng tôi sao?” Đứng trước tấm biển hiệu to đùng, Trịnh Huy uể oải nói, nhưng khi trông thấy Đinh Dật thì vội vàng chào hỏi: “Dật tỷ, ngài đến một mình sao?”
Đinh Dật nhấc chân đạp cậu ta một phát mở đầu cho một tràng cười, La Bình cũng cười nói: “Không phải cậu cũng thi đỗ Nhất Cao à, sao lại không thích đọc sách?”
“Tiểu Bình Bình à, cậu thật sự muốn vạch trần tớ đến thế ư? Không có ba mươi vạn của ông già nhà tớ thì tớ có thể vào Nhất Cao sao?”
Thực ra phí tài trợ của Nhất Cao là từ một vạn, tối đa không quá ba vạn, những học sinh có điểm không chênh lệch nhiều lắm với điểm trúng tuyển thì sẽ nộp một khoản phí tài trợ coi như bù vào chỗ chênh lệch, sau đó có thể nhập học giống như các học sinh chính thức khác. Khi đó điểm của Trịnh Huy thiếu quá nhiều, theo tỉ lệ cứ một điểm bằng một nghìn thì thật sự là con số rất lớn, trường học cũng không dám thu.
Vì vậy ông bố là tổng giám đốc công ty kiến trúc của cậu ta đã trực tiếp tìm đến phó thị trưởng thường vụ Tống Tích Dư, phó thị trưởng Tống nắm bắt nhiều tin tức đã nói cho ông biết Nhất Cao đang xin kinh phí để tu sửa một đoạn đường bị xuống cấp trong trường học, vì vậy bố cậu ta tới gặp hiệu trưởng của Nhất Cao, chủ động đề nghị sửa đường miễn phí cho trường, do đó con trai ông mới được đặc cách trúng tuyển.
Sự việc này từng bị đồn đại rộng rãi trong trường, tuy mọi người hơi phản cảm với cách làm đó, nhưng con đường vốn đầy vũng hố lầy lội thoáng cái đã được thay thế bằng mặt đường nhựa mới tinh, ai nấy đều hưởng thụ những tiện lợi mà nó mang lại, cũng không phải là không thích. Lần sửa đường đó cụ thể tốn bao nhiêu chưa từng có ai nhắc đến, nhưng dính đến tu sửa, xây dựng thì có bao giờ là đơn giản, tuy chỉ một đoạn đường ngắn nhưng chắc chắn tốn không ít tiền. Hôm nay Trịnh Huy nói ra mọi người mới biết là ba mươi vạn, đám học sinh trung học không khỏi líu lưỡi cảm thán.
La Bình thấy cậu ta gọi mình là “Tiểu Bình Bình” thì cảm thấy hết sức khó xử, một cặp mắt to buồn bã ai oán nhìn về phía Đinh Dật, tựa như muốn nói: “Huynh đệ của cậu bắt nạt tớ.”
Đinh Dật thấy thế liền nói ngay: “Trịnh Huy cậu to gan quá, La Bình nhà tôi mà cậu cũng dám bắt nạt, tôi quyết định, buổi họp mặt hôm nay cậu thanh toán!” Trịnh thiếu gia có tiền sợ gì bị làm thịt, cô phải thay trời hành đạo.
“Hôm nay là sinh nhật tớ, hiếm khi Trường Đông trở về, Dật tỷ lại nể tình, vốn tớ cũng có ý định mời các cậu, mọi người có ý kiến gì không?”
Những người tham gia