ũng chẳng vượt xa Lý Bối Bối là bao, Lý Bối Bối cầm ô che nắng, nhàn nhã cưỡi ngựa du ngoạn, nhìn lại mình mồ hôi nhễ nhại, Đinh Dật càng chán nản, ồn ào đòi đổi ngựa.
Đám Ngụy Hoa Tĩnh chạy hết một vòng rồi quay lại, từ phía sau vượt lên trông thấy vẻ ngán ngẩm của Đinh Dật thì cảm thấy buồn cười, Wada lên tiếng: “Đúng lúc tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát, hay là chúng ta đổi ngựa đi.”
Đinh Dật mừng thầm, ngoài miệng nói: “Thế thì ngại quá.” Người thì đã nhảy xuống ngựa, nghĩ thầm tên Nhật Bản này cũng không phải quá xấu.
Ngựa chiến Mông Cổ quả nhiên không giống bình thường, chiếu theo tư thế, động tác cùng với khẩu lệnh mà Ngụy Hoa Tĩnh dạy, ngựa nhỏ tung vó lao đi, bắt đầu phi mãnh liệt. Lập tức Đinh Dật cảm giác giống như cưỡi mây đạp gió, hưng phấn không nói nên lời, cô đuổi theo Ngụy Hoa Tĩnh, chạy hết vòng này đến vòng khác, đến khi về chỗ cũ rồi cũng không nhắc tới chuyện đổi lại ngựa cho Wada.
Nhưng nhìn Wada cưỡi ngựa trắng đi sóng đôi vừa nói vừa cười với Lý Bối Bối dường như cũng rất vui vẻ. Tướng mạo của hai người đều xuất chúng, lại mặc trang phục kỵ sĩ oai phong, khiến cho người ta liên tưởng đến công chúa hoàng tử phương Tây trong phim ảnh. “Đây là mình cho cậu ta cơ hội tiếp cận người đẹp, cậu ta nên cảm ơn mình mới phải.” Đinh Dật tự xoa dịu mình, cuối cùng chẳng còn cảm thấy áy náy chút nào nữa.
Có Wada và Ngụy Hoa Tĩnh đi cùng, khoảng thời gian vui chơi ở thủ đô này có thể nói là cực kỳ thỏa thuê, vì thế lúc mọi người tiễn cô lên tàu hỏa, trong lòng Đinh Dật có một chút cảm giác không nỡ, nhưng đã lâu không gặp ba mẹ, cô phải lưu luyến chia tay với mấy người Bắc Kinh.
Đời người chính là như vậy, dường như luôn tràn ngập đủ loại tan hợp biệt ly, nếu lúc nào cũng đau lòng quyến luyến thì sợ là không dứt nổi. Lâu dần, trải qua nhiều lần như vậy, con người cũng chậm rãi học được cách thích ứng, học được cách kiên cường.
Khi còn rất nhỏ, cụ qua đời khiến cho Đinh Dật hiểu ra, không ai có thể ở bên ai cả đời. Khi đó cô sinh ra cảm giác hoang mang, nhìn cha mẹ luôn bận rộn, cô nghĩ: “Ba mẹ nhiều tuổi hơn mình, theo như lẽ thường, họ sẽ rời khỏi mình mà đi trước, đến thế giới bên kia, mình phải làm gì bây giờ?”
Một lần khác khi đi du xuân, cô suýt nữa trượt chân ngã xuống sườn núi, sau đó nghĩ lại mà sợ: “Nhân sinh vô thường, hay là mình sẽ đi trước? Như vậy ba mẹ chắc hẳn sẽ rất đau khổ, phải làm sao đây?”
Lo lắng hoảng sợ như vậy một thời gian ngắn, Đinh Dật vùng lên khởi nghĩa, hăm hở phản kháng lại lời uy hiếp của tử thần: “Chết thì chết, có gì mà nghiêm trọng! Chết có nặng tựa Thái Sơn, có nhẹ tựa lông hồng, nếu mình chết, nhất định phải oanh oanh liệt liệt!”
Thế nhưng sự qua đời của cô giáo Lâm đã khiến cô hiểu được, dù chết như thế nào, đều có nghĩa là chia lìa, cô không sợ chết, nhưng cũng chỉ có thể học, học cách không sợ biệt ly.
Đinh Dật ở trong một phòng giường nằm trên tàu hỏa, giường dưới là một đôi vợ chồng trung niên mang dáng dấp phần tử trí thức, giường trên đối diện cô thì cho đến khi tàu lăn bánh vẫn chưa có người. Nghe đôi vợ chồng kia nói chuyện vài câu, biết được họ hình như đều là giáo viên, vừa tham gia một hội thảo nghiên cứu giáo dục ở Thiên Tân, thỉnh thoảng còn bình luận một hai câu về tình hình giáo dục ở các địa phương. Đinh Dật là học sinh, nhìn thấy giáo viên mặc dù không đến mức như chuột thấy mèo, nhưng cũng sẽ không chủ động bắt chuyện. Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, rất nhiều học sinh khi đối mặt với giáo viên, kể cả không phải là giáo viên của mình, cũng không thể thoải mái đặt ngang hàng được, Đinh Dật cũng có loại tâm lý này, bởi vậy sau khi chào tạm biệt anh họ đi tiễn mình, cô liền leo lên giường đọc mấy quyển sách mới mua.
Lúc tiễn cô lên xe, Lý Bối Bối còn cho cô một túi đồ ăn vặt rất to, vì thế Đinh Dật không định đến toa ăn của tàu để ăn cơm chiều, ai cũng biết, cơm trên tàu vừa đắt lại vừa khó ăn.
Đọc xong một quyển sách đã là hơn chín giờ, lúc này cô mới cảm thấy đói bụng, giở túi đồ ăn kia ra, oa, thật là phong phú, đủ cho cô ăn mấy ngày, lần sau nhất định phải nghĩ cách cảm ơn Lý Bối Bối. Lần đến Bắc Kinh này, cùng ăn cùng chơi rồi còn tặng quà, trước khi đi còn chu đáo chuẩn bị đồ ăn đi đường, Lý Bối Bối thật không phải một người bạn tốt bình thường, ân huệ của mỹ nhân khó mà nhận được, hôm nào nhất định phải tìm cơ hội báo đáp.
Đinh Dật vừa nghĩ ngợi lung tung, vừa mở từng gói đồ ăn, “Xoẹt xoẹt”, “Rôm rốp”, “Ực ực”, “Sì sụp”, Đinh Dật ăn khá là ồn ào.
“Em học sinh gì ơi, ăn uống có thể nhỏ tiếng một chút được không? Chúng tôi còn phải nghỉ ngơi.” Cô giáo ở phía dưới lên tiếng.
Len lén thè lưỡi, Đinh Dật cất đồ ăn đi. Chẳng trách những nhà hiền triết xưa kia vẫn nói phải “thận độc” [1'>, không có mẹ ở bên cạnh càm ràm, cũng không có người quen nhìn thấy để mà bẽ mặt, cô vừa mới buông thả cho đòi hỏi của bản thân một tí mà đã bị người ta ghét bỏ, xem ra muốn làm thục nữ trước mặt hay sau lưng người khác cũng đều không phải chuyện dễ dàng.
[1'> Thận độc: chỉ những người trong tình huống hoạt động một mình