yên đánh nhau thì không thể nào có được thân thủ như vậy, xem ra ban nãy cậu đã nhìn lầm thật rồi.
Wada xuất thân con nhà có gia thế, tập võ thuật chỉ là sở thích và rèn luyện thân thể, bình thường không có cơ hội thực chiến, nếu có cũng chỉ là tập luyện, hai bên ra chiêu theo quy tắc, đa phần trong các tình huống đối phương còn có thể nhường cậu ta. Nhưng Đinh Dật căn bản không hề có chiêu thức, càng chẳng có quy tắc gì hết, từ trước đến nay mục tiêu duy nhất của cô chính là đánh bại đối phương, vì vậy cô sẽ dùng mọi mánh khóe và bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Nhưng nội công của Wada suy cho cùng vẫn mạnh hơn Đinh Dật rất nhiều, cũng có ưu thế về thể lực, mấy lần Đinh Dật liều lĩnh khống chế địch đều thất bại, cô không khỏi sốt ruột, không cẩn thận một chút liền bị Wada túm cổ áo, Đinh Dật không lùi mà còn tiến tới, tới gần rồi thì bắt đầu hét lên, Wada bị tiếng thét của cô làm cho run cả da đầu, tay buông lỏng, đúng lúc đó bị Đinh Dật thuận thế tóm lấy cánh tay rồi vật ngã nhào xuống đất.
Tiếng còi vang lên, coi như Đinh Dật chiến thắng. Khóe miệng cô cong lên tạo thành một nụ cười rực rỡ lạ thường, Lý Bối Bối còn vừa ôm cô vừa nhảy nhảy lên chúc mừng.
Phong độ của Wada coi như không tệ, chấp nhận đánh bạc chịu thua, nhưng cậu vẫn không nhịn được hỏi Đinh Dật: “Vừa rồi sao đột nhiên cậu hét lên vậy?”
Đinh Dật đảo mắt: “Có sao đâu, tôi thấy bộ dạng cậu tóm cổ áo tôi rất hung dữ, vô thức hét lên thôi.” Wada im lặng, từ nay về sau xem như đã có nhận thức sâu sắc về Đinh Dật.
Anh Kiến Quân dù sao cũng không phải thiếu niên như bọn họ nên thời gian ở cùng cô chỉ có hạn, may là có Ngụy Hoa Tĩnh làm đầu tàu dẫn đường, đi chơi cùng nhau rất thuận tiện.
Lý Bối Bối đề xuất Đinh Dật đến đây chơi vào Tết Âm lịch mùa đông, lúc đó có thể đi lễ, thăm các hội chùa, đi Thập Sát Hải [2'> trượt băng, đến Đông Lai Thuận [3'> ăn thịt nhúng [4'>, còn bây giờ đang là mùa hè, trời rất nóng, cùng lắm cũng chỉ có thể đi tắm biển.
[2'> Thập Sát Hải: tên gọi chung của chuỗi hồ ao trong nội thành Bắc Kinh.
[3'> Đông Lai Thuận: một cửa hiệu lâu đời của Trung Quốc.
Ngụy Hoa Tĩnh bỗng lóe lên một ý, cười nói: “Thực ra còn có một nơi để đi, mà phải là mùa hè mới thú vị.”
Hai cô gái khẩn trương hỏi, Ngụy Hoa Tĩnh từ tốn thừa nước đục thả câu: “Vốn lo hai người không dám đi, bây giờ tôi cảm thấy Đinh Dật chắc không vấn đề gì.”
Lý Bối Bối hỏi: “Đinh Dật không có vấn đề, em thì có vấn đề sao? Rốt cuộc là gì vậy?”
“Đi thảo nguyên, mùa hè đi thảo nguyên cưỡi ngựa nghỉ mát là tuyệt nhất, chỉ sợ mợ với bà ngoại lo nên không cho em đi.”
Thảo nguyên gần Bắc Kinh nhất cũng phải chạy xe hơn nửa ngày, chắc chắn không thể đi trong ngày được, đừng nói bà và mẹ của Lý Bối Bối không cho phép bọn họ đi, hai bác của Đinh Dật cũng kiên quyết phản đối cho mấy đứa trẻ con choai choai ngủ lại bên ngoài, khiến cho Lý Bối Bối oán trách anh họ đưa ra chủ ý cùi bắp.
Không được đi thảo nguyên, tuy nhiên hứng thú với chuyện cưỡi ngựa vẫn bị khơi dậy, cuối cùng Ngụy Hoa Tĩnh thu xếp dẫn mọi người tới trại ngựa Thuận Nghĩa ở ngoại ô.
Đinh Dật giành trước chọn một chú ngựa cao lớn màu trắng, Lý Bối Bối cười cô: “Cậu có phải hoàng tử đâu, chọn ngựa trắng làm gì?”
Đinh Dật đang cố gắng bồi dưỡng tình cảm cùng chú ngựa trắng vừa mới chọn, nghe thấy vậy liền phản bác: “Đều là con cháu anh hùng, sao lại phân biệt nam nữ, cưỡi con ngựa nhanh nhất, uống thứ rượu mạnh nhất, đó mới là bản sắc anh hùng, ha ha ha ha!”
Ngụy Hoa Tĩnh phì cười, cắt ngang lời nói hùng hồn của cô: “Nữ anh hùng anh minh, thế nhưng ngài vừa mới chọn một con ngựa già, ngựa trong trại này đều đã được huấn luyện ngoan ngoãn đến không thể ngoan hơn được nữa, ngựa già thì cực kỳ gian xảo, thúc thế nào cũng không chạy, ngựa Mông Cổ dáng thấp bé mới thật sự là ngựa mạnh chạy nhanh.”
Đinh Dật nghe thấy vậy thì hơi xấu hổ, cảm thấy Ngụy Hoa Tĩnh nói phần nhiều là đúng, nhưng nhìn chú ngựa trắng lớn kiêu ngạo này, lại ngó hai chú ngựa chiến đen thui nhỏ bé mà Ngụy Hoa Tĩnh và Wada chọn, lòng yêu thích cái đẹp của cô vẫn chiến thắng.
Ngụy Hoa Tĩnh nhân thể nói thêm: “Lần đầu cưỡi ngựa, nên chọn con nào hiền một chút, hai người từ từ mà đi, chúng tôi đi trước nhé, ya!”
Nói xong, cậu cùng với Wada nhảy lên lưng hai chú ngựa Mông Cổ phi nhanh như làn khói, Đinh Dật thấy vậy trong lòng bắt đầu ngứa ngáy. Mũ quả dưa và áo màu đen, quần màu trắng, chân đi ủng, trang phục của cô và Lý Bối Bối không thể bắt bẻ được điều gì, nhìn rất ra dáng nữ kỵ sĩ hiên ngang.
Nhưng trên thực tế, những cái đó không hoàn toàn quan trọng, ngựa của hai cô đều do một người nhân viên trong trại dắt bộ. Đinh Dật nóng vội, mới đi một đoạn ngắn đã tỏ vẻ không cần dẫn ngựa, nhưng mặc cho cô nhảy lên tuột xuống, hô to gọi nhỏ, con ngựa trắng vẫn chỉ thong thả bước khoan thai, thúc liên tục thì mới đi nhanh hơn một chút, hoàn toàn không chạy tung vó như ngựa của đám Ngụy Hoa Tĩnh, người có kinh nghiệm đều biết, cưỡi ngựa như vậy thực ra rất mệt, ngồi một lúc là ê ẩm cả mông.
Giằng co một lúc, quay đầu lại nhìn thực ra c