The Soda Pop
Săn Chồng

Săn Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328082

Bình chọn: 10.00/10/808 lượt.

ờ tửu lượng tôi

không tốt lắm!

Hướng Phong Thu chẳng nói chẳng rằng, lập tức đón lấy

chai rượu, mời mọi người hết ly này đến ly khác. Tôi chửi thầm hết lần này đến

lần khác anh là đồ lợn, đồ ngu, đồ đầu bò…

Qua ba tuần rượu, mọi người bắt đầu nói chuyện. Anh

chàng du học sinh khoác vai Hướng Phong Thu nói:

- Người anh em, tửu lượng chẳng giảm sút chút nào. Khi

nào kết hôn thế? Nhớ thông báo cho tôi đấy!

Một người đàn ông khác hỏi:

- Mua nhà ở đâu thế?

- Còn chưa mua! – Hướng Phong Thu đẩy đẩy gọng kính. –

Đắt quá, mua không nổi! Chỉ trả lần đầu thôi cũng bằng tớ kiếm mấy năm rồi!

- Đều như vậy cả mà, cũng không nhất thiết phải mua

nhà mới, nhà second-hand cũng ở được mà! – Một cô ả ban nãy còn lạnh lùng nhìn

tôi, nay đã nhiệt tình chen lời. Cô ta nói xong liền nhìn mấy cô khác, bọn họ

cũng gật đầu phụ họa, tỏ vẻ tán đồng. Đám con gái bỗng chốc ồn ảo hẳn lên:

- Nhà to cũng thật phiền phức, chỉ dọn dẹp không thôi

cũng mất nửa ngày trời!

- Đúng đấy, bài trí cầu kỳ quá cũng không tốt, dễ bị

lỗi thời, vài năm sau lại phải bài trí lại.

- Bọn tôi mua nhà đều nhờ cả vào bố mẹ, nếu không làm

sao có thể thanh toán hết trong một lần.

Bọn họ mặc dù kêu than nhưng trong cách nói lại có vẻ

tự hào lắm. Tôi ngồi bên cạnh, chán chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ nghe họ

khoe khoang cuộc sống hạnh phúc của bản thân. Chỉ có Hướng Phong Thu là không

chịu nổi, mặt lúc đỏ lúc trắng, vẻ rất ngại ngùng.

Đúng lúc ấy, một anh chàng đứng dậy, nói với một anh

chàng khác:

- Nào, tôi mời cậu một ly!

Vợ của anh thấy vậy vội vàng ngăn lại:

- Đừng đừng, anh ấy bị huyết áp cao, lại bị gan nhiễm

mỡ, không uống được nữa đâu!

Nói rồi nhìn sang Hướng Phong Thu:

- Hay là nhờ thầy Hướng uống thay chồng tôi một ly,

anh sức khỏe tốt!

Lần này thì tôi hết nhịn nổi, cướp lấy cái ly trong

tay Hướng Phong Thu, nhìn thẳng vào mặt chị ta mà nói:

- Chị hơi quá rồi đấy! Chẳng nhẽ anh nhà tôi không

phải là người? Sức khỏe tốt là nên uống nhiều rượu à? Tôi thấy chị béo như vậy,

chắc là sức khỏe tốt lắm, sao chị không uống đi?

Tôi vừa mở miệng đã khiến cho mọi người đều ái ngại,

đặc biệt là cô kia, nụ cười như cứng lại trên miệng cô ta, mắt như tóe ra lửa.

Anh Phó Bí thư Thị ủy thấy vậy liền vội vàng dàn hòa:

- Nào nào nào, mấy anh em ta cùng hát một bài đi!

Kết thúc buổi tụ tập, mọi người lần lượt lái xe, kẻ về

khách sạn, kẻ về nhà. Sau khi tiễn đám bạn ra về, Hướng Phong Thu liền nói:

- Đều là bạn bè với nhau, em so đo làm gì?

- Anh không có óc à, người ta bảo anh uống là anh uống

à? Nhìn anh đã uống thành ra thế nào rồi? Anh tưởng rằng người ta sẽ nhớ ơn

anh, niệm tình bạn học với anh chắc? Hắn ta gọi anh đến chẳng qua chỉ là để

uống thay hắn ta mà thôi! Thường ngày sao không thấy bọn họ gọi anh? Thế mà cần

có người tiếp rượu là gọi anh đến, chẳng qua bọn chúng chỉ vì muốn lấy lòng

lãnh đạo nên coi anh như công cụ mà thôi! Còn bảo bạn học, anh lại còn cảm động

nữa chứ!

- nói đủ chưa hả? – Hướng Phong Thu gào lên với tôi.

Tôi sững người, chưa bao giờ thấy Hướng Phong Thu nổi

cáu lên như vậy. Giây phút ấy, tôi nhận thấy nỗi đau đớn tột cùng của anh, một

nỗi đau nhấn chìm hết tất cả những vui vẻ hàng ngày của anh.

Đã là 1 giờ sáng, trên đường vắng tanh. Hai người

chúng tôi người đi trước người đi sau, lẳng lặng ngồi xe buýt về nhà, chẳng ai

nói với ai nửa lời.

Về đến nhà, tôi nhìn thẳng vào mắt Hướng Phong Thu,

nói:

- Hướng Phong Thu, nếu anh chọn Mẫn Văn, anh cũng có

thể có nhàm có xe… anh không nên chọn em, chúng ta đều nghèo, quá môn đăng hộ

đối!

- Em nói cái này làm gì?

- Hướng Phong Thu, chúng ta … chia tay đi!

- Em bị ấm đầu à? – Hướng Phong Thu sờ lên trán tôi

nhưng bị tôi hất tay ra.

Tôi ngoảnh đầu đi chỗ khác:

- Em đang nói thật, chia tay đi!

- Tại sao?

- Anh nên tìm một người yêu anh!

- Đi tắm đi! – Hướng Phong Thu chẳng đoái hoài đến

những gì tôi nói, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

- Hướng Phong Thu, em không yêu anh, hai chúng ta

không thể ở bên nhau! – Tôi nói với theo cái bóng của anh.

Anh khựng lại, ngoảnh đầu lại nhìn tôi.

- Anh có thể đợi >

- Không cần đâu! Đợi cái gì chứ, sao anh lại cứng đầu

như vậy? Tại sao anh cứ phải phí thời gian với em? Em đã nói từ sớm rồi, không

thể nào! Em không yêu anh!

Đúng thế, căn bệnh của Ngô Việt, cái chết của Lãnh

Linh đã khiến cho cái suy nghĩ lật bài ngửa trong đầu tôi càng lúc càng mãnh

liệt. Tôi cảm thấy bản thân mình rất ích kỷ, rất vô liêm sỉ. Rõ ràng không yêu

anh, thế mà lại độc chiếm tình yêu của anh, bởi vì tôi sợ phải một mình đối mặt

với cuộc sống, tôi lo mình sẽ thua cuộc. Như thế này có công bằng với họ không?

Chẳng nhẽ anh phải phí thời gian cả đời để ở bên cạnh một người phụ nữ không

yêu thương anh hay sao?

- Nếu như anh có nhà, có địa vị cao, có mối quan hệ

rộng, cho dù anh có lạnh nhạt với em thì chắc em vẫn cam tâm tình nguyện theo

anh nhỉ? Có thể em chẳng đoái hoài đến tình cảm anh dành cho em, có thể em

không cần, chỉ muốn có một cuộc sống đầy đủ vật chất!

- Không phải thế! – Tâm trạng tôi vô cùng rối lo