rời.
Không có đau đớn, chỉ cảm thấy nơi đó khó chịu.
Hồ Khiên Dư nhìn ánh mắt tôi, lại nhìn miệng tôi, thuận thế dời tầm mắt xuống ngực.
Hắn nhìn không hề chớp mắt, dùng đầu ngón tay cọ, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát phản ứng của tôi.
Tôi bị hắn làm cho cả người nóng lên, tiến đến hôn môi hắn.
Hắn lại tránh miệng tôi, thoáng khom người, vùi đầu ở ngực, ngậm lấy nụ hoa, đầu nưỡi nhẹ nhàng uốn lượn.
Mặt nước tròng trành, tôi khó khăn hít thở, sợ không thể khống chế được kêu ra tiếng.
Cảm nhận được vòm ngực hắn phập phồng, cơ thể hắn rõ ràng, đôi mắt
hắn thâm thúy ... Tôi khó khăn rời tầm mắt, không cho chính mình chìm
vào trong đó.
Sức va chạm đột nhiên trở nên mạnh, tôi cuối cùng không chịu nổi, rên thành tiếng.
"Tập trung!" Ở ngực truyền đến tiếng Hồ Khiên Dư kháng nghị.
Cơ thể chậm rãi trở nên kì quái, bắt đầu đau, không chịu khống chế run run, yết hầu khô nóng.
Hồ Khiên Dư lúc này tiến đến miệng tôi hôn xuống, như giải khát. Tôi
liều mạng liếm mút, đổi lấy của hắn một tiếng thở nhẹ, cùng sức nóng cực độ tỏa ra từ hạ thể.
Tôi nhìn ánh mắt hắn một tia kiên định lóe ra, trong nháy mắt rơi vào cao triều.
*******
Tôi một lần nữa xả nước nóng, thêm tinh dầu, từ từ nhắm mắt tiếp tục tắm.
Hồ Khiên Dư ở trước gương cạo râu. Một lúc sau, bên tai truyền đến tiếng kêu nhỏ. Tôi không tự giác nhìn qua, "sao vậy?"
Mặt Hồ Khiên Dư không thay đổi quay lại, ý bảo tôi nhìn cằm hắn.
Cằm hắn bị lưỡi dao cứa vào, lưu lại một vệt máu.
Bọt cùng dao cạo râu của hắn bị tôi ném đi, bây giờ chỉ có thể dùng lưỡi dao không. Tôi ngồi dậy, cầm lấy lưỡi dao, "Lại đây."
Hắn chần chờ trong chốc lát, cúi người, ngồi vào thành bồn tắm. Một
tay tôi giữ cằm Hồ Khiên Dư, một tay miết lưỡi dao, giúp hắn cạo râu.
Lớp râu màu lam bị cạo xuống, tôi lấy một ít nước rửa cho hắn. Miệng
vết thương gặp nước, hắn đau nhưng không né tránh, chỉ là nhăn mặt nhìn
tôi.
Tận đến lúc cằm hắn trơn bóng, tôi mới đem dao trả lại cho hắn. Hắn
nhận lấy, vẫn ngồi không chịu đi, liếc mắt nhìn tôi một cái, bỗng nhiên
cầm lưỡi dao chỉ chỉ tôi, như là thở dài: "Thật muốn vạch trên mặt em
một đường tương tự."
Tôi kinh người, bả vai run lên, thứ đầu tiên hiện lên trong đầu là: Trốn.
Nhưng nghĩ lại, người này hẳn đang chờ xem tôi xấu mặt, tôi chạy không thoát, chẳng phải làm cho hắn như ý?
Vì thế, tôi hướng hắn thản nhiên cười, một tay đặt trên ngực hắn, đầu ngón tay khẽ vuốt. Là hắn dạy tôi, người đàn ông ở đây cũng hết sức mẫn cảm. Hai ngón tay của tôi khẽ vạch, nhìn mắt hắn dần dần mờ đi. Tiếp
theo, tôi chậm chạp di chuyển lên cổ hắn, dịu dàng vuốt ve. Hơi thở hắn
đột nhiên dồn dập. Tay hắn đi xuống phía dưới, muốn tách đầu gối tôi
đang khiêu khích, lại như muốn nắm lấy thắt lưng tôi, không cho tôi rời
đi.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên đứng thẳng dậy, lui người, tránh tay hắn.
Tôi khẽ nhếch mi, cắn cắn môi dưới.
Hắn đã từng nói thích nhất khi tôi cắn môi dưới, nói như vậy sẽ làm hắn rất hưng phấn.
Tôi cô gắng làm cho mình quyến rũ, hơi rướn người làm hắn chú ý vào
trước ngực mình, tay cũng không chịu dừng, cười nói: "Tôi đi ra ngoài,
anh từ từ tắm rửa!"
Sau đó đoàng hoàng đi ra phía cửa.
Lúc cầm lấy tay nắm, phía sau truyền đến tiếng cười của Hồ Khiên Dư.
Trực giác mách bảo tôi có điều chẳng lành, nhanh chóng mở cửa.
Nhưng tại sao mở không ra.
Tôi lại thử cố gắng kéo.
Cửa vẫn như trước không nhúc nhích.
"Quên nói cho em, vừa rồi anh khóa trái."
Hắn dùng ngón út ngoắc chìa khóa, nhẹ nhàng nói.
Tôi quay đầu kinh ngạc nhìn hắn
Hắn khóa cửa khi nào?
Tại sao tôi không biết?
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy, tôi trơ mắt nhìn hắn từng bước từng bước ung dung đi tới.
Cuối cùng, hắn đứng ở trước mặt tôi.
Hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm hung hăng dựa sát vào, miệng đồng thời cong lên, khẽ liếm vành tai tôi.
"Vừa rồi em quyến rũ anh?"
Sau đó hắn cúi xuống, hôn môi tôi.
Tôi ghét bị hắn hôn.
Bởi vì hắn ở môi liếm qua một chút, liền nhanh chóng đem lưỡi tiến vào.
Hung hăng, vội vã.
Đầu lưỡi của tôi bị hắn cuốn lấy, tôi cố gắng đẩy ra nhưng bất đắc
dĩ, phía trước là hắn, phía sau là cửa, muốn trốn mà không trốn được.
Đột nhiên, hắn cắn mạnh vào môi tôi.
Tôi đau xót, đang muốn kêu lên, đúng lúc này hắn kéo khăn tắm của tôi xuống dưới. Hắn khôn ngoan, bắt đầu dịu dàng ngậm lấy môi tôi, nhưng
lại thô lỗi vuốt ve phía ngực. Trong lúc tôi đau, liền tìm cách xoa dịu
đôi môi, trong lúc tôi hưởng thụ sự dịu dàng, lại kích thích muốn ngực
tôi đứng lên.
Tôi cảm thấy dường như mình sắp tan thành nước.
Hắn cảm thấy vừa lòng với phản ứng này, tay rời khỏi ngực, nhẹ nhàng mà nói: "Bây giờ ... Đến lượt anh quyến rũ em, thế nào?"
Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Tất cả nhân viên cao thấp ở Hằng Thịnh đều bận rộn. Hồ Khiên Dư đến
Hongkong công tác, tôi làm thư kí cũng bị hắn khâm điểm đi theo.
Bảy giờ sáng, tôi chạy dọc cảng Victoria trở lại khách sạn.
Trợ lý đặc biệt của Hồ Khiên Dư, Vương Thư Duy đang ở ngoài cửa phòng đợi. Thấy tôi, anh ta thản nhiên một câu: "Hồ tổng tìm."
Tôi lấy khăn mặt lau mồ hôi, gật gật đầu, theo sau Vương Thư Du