Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326182

Bình chọn: 7.00/10/618 lượt.

c vấn đề khác nữa sao?

Những điều đó là thật ư?

- Ngay từ khi San Ni giới thiệu em với anh, anh đã xem một số tác phẩm

của em, cảm thấy em rất có tiềm năng. Hơn nữa, ở một mức độ nhất định, tác phẩm Vết thương lòng của em đã làm anh cảm động. Vì thế, anh nghĩ rằng chúng ta có thể hợp tác với nhau được. Tuy nhiên, bởi vì em vẫn đang còn là sinh viên, nên cứ mỗi cuối tuần, từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều, em hãy

đến đây giúp anh làm việc. Được không?

- Em sẵn lòng! Rất sẵn lòng!

Cuộc đối thoại diễn ra nửa giờ trước đây là điều tốt đẹp nhất mà Tô Ngu

từng gặp trong đời.

Có phải do mất ngủ quá nhiều mà cô sinh ra ảo giác một cách vô căn cứ

như vậy không?

Tô Ngu nhẹ nhàng bước đi, cảm giác như đôi chân không còn là của mình nữa. Lúc sắp sửa bước vào phòng học thì bắt chợt có một bóng người tiến lại nắm lấy tay cô. Bấy giờ ánh mắt và tinh thần cô mới bắt đầu từ từ quay trở lại với hiện thực, làn sương mù trước mặt tan đi và cô nhìn thấy một đôi mắt vừa to vừa tròn vừa sáng như viên đá quý, cặp môi mềm và tươi như hoa hồng,

hàm răng trắng muốt đều tăm tắp như vỏ sò

Đó chính là Diệp Nhất, vui vẻ nhanh nhẹn hệt như một chú mèo.

Diệp Nhất hớn hở lấy tay ra hiệu bảo cô: "Mình có một tin vui cho cậu

đấy!".

Tô Ngu quay sang nắm tay cậu ta, nói vội vã:

- Mình, cũng có, thông tin tốt, muốn nói, với cậu!

Diệp Nhất hơi ngạc nhiên, sau đó cười, bảo:

- Vậy cậu nói trước đi.

- Mình, đã, trở thành, người phụ việc, cho Hạ Ly, rồi!

Vẻ mặt tươi cười của Diệp Nhất bất giác cứng đờ trong giây lát, ánh mắt

cũng phút chốc trở nên hoang mang, nhưng rồi nụ cười rất nhanh chóng trở

lại và càng tươi tắn hơn:

- Thật không? Tuyệt lắm, chúc mừng nhé, đây đúng là một tin vui!

- Thế, còn cậu? Có, tin vui, gì vậy?

- Chuyện đó - Diệp Nhất cúi đầu, ngập ngừng nói - Thực ra, cũng không

có gì đâu.

Tô Ngu trợn tròn mắt nhìn cậu ta.

Diệp Nhất chỉ còn biết nhún vai, xòe tay ra:

- Mình vốn định nói với cậu là đừng quan tâm đến những lời bình luận trên

mạng kia, mình đã vào tận IP để khóa lại Nhưng bây giờ thì không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

- Vậy - Tô Ngu cười một cách thoải mái - Dù, thế nào, cũng, cảm ơn cậu! - Cô cúi xuống nhìn điện thoại, thấy đã sắp đến giờ vào lớp, bèn gật đầu với Diệp Nhất - Mình, vào lớp, đây! - Nói rồi cô bước nhanh vào giảng đường.

Diệp Nhất nhìn chằm chằm vào sau lưng cô, ánh sáng trong hành lang lúc mờ lúc tỏ, khi phản chiếu vào trong mắt cậu biến thành vẻ tối tăm.

Có vẻ như đang trầm tư, nhưng lại cũng có vẻ như không nghĩ ngợi gì cả.

- Vì sao cậu không nói cho cô ta biết? - Một giọng nói bỗng vọng từ phía

chỗ ngoặt.

Diệp Nhất ngoái lại, hơi chau mày.

- Cô vẫn không bỏ được cái thói hay nghe trộm à?

Tạ Thanh Hoan không quan tâm đến câu nói của Diệp Nhất tiếp tục hỏi:

- Sao cậu không nói với cô ta là cậu đã tìm thấy loại hổ phách có thể chạm

khảm được kim cương? - Cô ta cười nhạt vẻ cay nghiệt, nhưng trong mắt lại ánh lên niềm thương cảm - Sở dĩ hôm qua cậu chịu hẹn gặp tôi, cái chính không phải là sợ tôi mách lẻo mà là vì mưu đồ khác! Cậu bảo tôi đưa cậu về nhà mình, xem trong máy tính những ghi chép nhập hàng của nhà Cologny là để tìm miếng hổ phách gọi là Khu vườn trong mơ ấy nhằm làm cho Tô Ngu vui phải không? Cậu suy tính vất vả, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, vậy mà cô ta lại

không hề hay biết. Như vậy mà cũng chấp nhận được à?

Diệp Nhất nhếch mép lên, cười uể oải:

- Ừ, chẳng sao cả.

Tạ Thanh Hoan cắn chặt môi, trong mắt như có lửa cháy:

- Vì Tô Ngu mà cậu có thể quá đáng đến thế à? Vì cô ta mà cậu chấp nhận

hẹn hò với người con gái khác, để có được miếng hổ phách ấy cậu không ngại

bán rẻ cả lòng tự trọng của bản thân sao?

- Khoan đã, tôi nghĩ rằng cô đã hiểu sai rồi - Diệp Nhất đột ngột cắt lời Tạ Thanh Hoan - Đúng là tôi có nói rằng chỉ cần cô thuyết phục ông ngoại bán Khu vườn trong mơ cho tôi thì tôi sẽ mời cô ăn tối liên tục trong một tháng, nhưng chưa từng hứa rằng việc này nhất định phải thực hiện.

Thấy sắc mặt Tạ Thanh Hoan đột ngột thay đổi, cậu ta nháy nháy mắt:

- Đúng là như vừa rồi cô đã nghe thấy, Tô Ngu giờ đã làm người phụ việc

cho Hạ Ly, mong ước đã trở thành hiện thực, vì thế việc có thể làm xong chiếc

dây chuyền Vết thương lòng kia hay không cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa,

như thế cũng tức là hiện giờ tôi không cần đến Khu rừng trong mơ nữa. Mà đã không cần miếng hổ phách đó thì tôi cũng không cần phải mời cô ăn tối trong một tháng như đã hứa.

Con ngươi trong mắt Tạ Thanh Hoan thu nhỏ lại:

- Cậu nói lời nuốt lời thế à?

- Bà chị ơi, thế gọi là chấm dứt hợp đồng trước thời hạn.

- Tức là cậu bỡn cợt tôi, đúng không?

Diệp Nhất thở dài:

- Cô đã nghĩ như vậy thì tôi cũng đành chịu.

Tạ Thanh Hoan nói rành rọt từng tiếng:

- Diệp Nhất, rồi cậu sẽ phải hối hận.

Diệp Nhất cười hì hì:

- Thật ngại quá, điều mình khó chấp nhận nhất là bị đe dọa đấy.

Ánh mắt hai người hoàn toàn trái ngược nhau, một bên thờ ơ như không,

còn bên kia lại sắc lẹm như dao. Mặt trời chiếu qua khung cửa sổ


80s toys - Atari. I still have