quân.” Hạ thành hữu lắc đầu từ chối khéo, mấy ngày nay đã rất làm phiền đến ông rồi .
“Ngạn Quân nếu đã biết tin tức,thì dọc theo đường đi hắn cũng có thể
lúc nào cũng nắm giữ tin tức, đến lúc đó có xảy ra tình huống gì các
ngươi cũng có thể lập tức biết, thời gian tìm được Hạ Vũ Lâm hẳn là sẽ
tương đối ngắn lại.”
Lão tướng quân nói thật có lý, huynh muội Hạ Thành Hữu cũng không cự
tuyệt nửa, mà Hạ Ngạn Quân cũng tìm không ra lời từ chối, chỉ có thể âm
thầm nói cha hắn lắm miệng!
“Chuyện đó không nên trậm trễ, chúng ta phải nhanh xuất phát.” Hạ Thành Hữu nhìn sang Hạ Ngạn Quân gật đầu.
“Ack, nhưng mà chúng ta dù sao cũng phải mang theo một ít y phục để
tắm rửa.” Hắn muốn tìm một chút thời gian đi tìm Hạ Vũ Lâm. Bằng không
nàng trốn đến chân trời góc biển, hắn biết tìm chỗ nào nha?
“Có ngân lượng thì sợ không sợ chỗ nào bán sao?” Hạ Quan Đình liếc mắt sang đứa con trai một cái.
“Hạ thiếu gia,hay là ngài không muốn đi theo?” Hạ Thành Hữu không muốn miễn cưỡng.
“Ack, không phải, đương nhiên không phải,nhưng mà ta quen mặc y phục
cũ của mình,nhưng mà quên đi,chúng ta nên nhanh chóng xuất phát!”
Hắn dẫn đầu đi, trong lòng lại lo lắng cho Hạ Vũ Lâm, nàng làm sao có bản lãnh quay về Kim Lăng nha? Nếu dọc theo đường đi gặp được người xấu thì làm sao bây giờ?
Không được, hắn tốt nhất phải mau nghĩ cách bỏ rơi huynh muội Hạ Thành Hữu!
※※※
“Tiểu thư, nhanh trốn đi, có tiếng vó ngựa đến đây.”
Uyển Lăng vừa nói vừa đi theo phía sau Hạ Vũ Lâm hai người trốn vào bụi cỏ ven đường nhỏ vùng ngoại ô.
Hạ Vũ Lâm từ khe hở hẹp thất có một con khoái mã vượt qua trên đường, trên lưng hắc mã chính là một thân tơ lụa màu xanh Hạ Ngạn Quân,nàng
mím chặt môi cúi đầu xuống, nhịn xúc động muốn nhìn hắn.Hắn nhất định là đi tìm mình, không biết bị Uyển Lăng đánh trúng hắn có đau không nha?
“Tiểu…… Tiểu……” Uyển lăng đột nhiên giữ chặt túi cúi đầu nhìn Hạ Vũ Lâm trầm tư, vẻ mặt kinh ngạc.
“Làm sao vậy?” Nàng khó hiểu liếc qua một cái, lúc này mới đem ánh
mắt chuyển hướng sang hai con khoái mã chạy bên cạnh, mà khi nhìn đến
thân ảnh quen thuộc trên khoái mã , dây thanh của nàng cũng tê liệt .
“Tiểu…… Tiểu thư…… Là đại thiếu gia và Đại tiểu thư!” Uyển Lăng liều dụi mắt mình, chỉ sợ bản thân hoa mắt .
Hạ Vũ Lâm sửng sốt một chút, lúc này mới từ kinh ngạc phục hồi lại
tinh thần, nàng vội vàng rời khỏi bụi cỏ, đuổi nhanh theo về phía trước, nhưng thân ảnh ba người sớm dừng ở phương xa, nhìn thấy giống như một
điểm nhỏ.
“Đại ca! Đại tỷ –” Nớc mắt của nàng rơi như mưa kêu to lên,“Muội ở đây, muội ở đây……”
“Đại tiểu thư, đại thiếu gia, chúng ta ở đây nha, chúng ta ở đây nha!” Uyển Lăng rơi lệ đầy mặt cũng lớn tiếng kêu to.
“Ca, đại tỷ!”
“Đại tiểu thư, đại thiếu gia……”
Nhìn phía trước trống rỗng,Hạ Vũ Lâm khổ sở ngã ngồi ở trên mặt đất, che mặt khóc.
“Tiểu thư –” Uyển Lăng hít hít nước mũi, an ủi nói,“Không sao, chúng ta cũng muốn về nhà ,có đúng hay không?”
Nàng gật gật đầu, nhưng trong lòng vẫn khó nén đau xót, vừa rồi gần nhau như vậy,nàng thật sự rất nhớ bọn họ ……
Mà một lúc sau Hạ Ái Lâm đang phi ngựa trên đường, đột nhiên kéo lại dây cương, dừng ngựa lại quay đầu lại nhìn xung quanh.
Hạ Thành Hữu khẩn cấp kéo cương ngựa, nhìn thoáng qua sau đó nhìn muội muội nói:“Làm sao vậy?”
“Muội hình như nghe được giọng của Vũ Lâm.”
“Làm sao có thể?”
Nàng suy nghĩ một chút, gật gật đầu,“Đúng vậy,có thể là muội quá nhớ
con bé, lại nghĩ sắp tìm được,cho nên……” Nàng nhìn sang hướng Hạ Ngạn
Quân đã sớm không thấy bóng người,“Chúng ta mau đuổi theo đi .”
“Ừm.”
Hai người giục ngựa phi nước đại, đuổi theo Hạ Ngạn Quân……
※※※
Giản Nhữ vừa tiến vào phủ nha Nam Xương, liền phát hiện không khí có
chút khác lại, hơn nữa nàng muốn đi vào phòng còn bị nha dịch cản lại,
nói là Tào Tông Lệ đặc biệt dặn dò .
Nàng không kiên nhẫn ở đình hoa viên thai đợi một hồi lâu, lúc này
mới nhìn đến một người toàn thân áo trắng nhưng xem ra lạnh lùng âm
lãnh, diện mạo gầy yếu rời khỏi phòng khách.
Mà Tào Tông Lệ ở phía sau hắn, liên tiếp cúi người gật đầu, thậm chí còn có chút tôn kính.
Quái, hắn là người nào? Tào Tông Lệ tại sao giống như chó Nhật vẩy đuôi mừng chủ đến?
Người trẻ tuổi đó vừa rời đi, nàng thấy Tào Tông Lệ cũng quay về, cũng đi theo hắn về phía trước,“Hắn là ai vậy?”
Hắn cười cười,“Thần tài.”
“Hắn, thần tài.”
Hai người đi vào phòng ngủ,Tào Tông Lệ cười cười nói:“Đó là do ân sư
Tần Thịnh của ta phái người đưa tới, mấy tháng tiền hắn bày ra thiên la
địa võng tìm một thiên kim quan gia, mà hiện tại tất cả tin tức đều vạch ra vị thiên kim kia đang ở nam xương chúng ta, hơn nữa……” Hắn xoay
người đi đến một cái tủ gỗ, lấy ra một bức tranh, xoay người đi đến bên
cạnh nàng, đem bức tranh mở ra, một bức vẽ mỹ nhân quốc sắc thiên hương
đập vào mi mắt,“Đây là Hạ Vũ Lâm, là kỹ nữ nàng mua ở kỹ viện.”
Nàng hít một ngụm khí,“Ông trời, chính là người Hạ thiếu gia cứu,hiện tại phải…..”
“Chỉ cần nàng chết, thì trăm lượng hoàng kim sẽ vào tay chúng ta.”
Ánh mắt của nàng sáng lên,“Nhiều tiền như vậy sao?”
“Đúng vậy,khi tì
