một ngày, họ phát hiện mình lén lút cùng vị phò mã truyền thuyết trời sinh Phó tiên sinh kia đang léng phéng với nhau không biết sẽ dùng ánh mắt gì nhìn mình đây?
Kết thúc một ngày bận rộn vì công việc, tan việc về đến nhà vừa vào cửa liền ngoài ý muốn thấy người đàn ông mấy ngày không đối mặt lại đang ở nhà.
Màn đêm dần dần sâu hơn, trong khu vườn ưu nhã và được chăm sóc tỉ mỉ, mấy bóng đèn kiểu Nhật đã sáng lên. Phó Hoành đứng cạnh ao nhỏ tay đang cầm chiếc bát nhỏ đựng thức ăn cho cá đang nhàn nhã cho chúng ăn.
Một thân mặt chiếc áo sơ mi đen đơn giản kết hợp với chiếc quần Tây màu sáng, giày da sáng bóng, trang phục đơn giản như vậy cũng đủ khiến hắn đẹp trai mười phần.
Trong lòng Tinh Thần thở dài nghĩ, có thể bị phụ nữ như một đàn vịt đuổi theo như vậy cũng không phải là không có lý.
"Sao trễ như vậy, công việc rất bận sao?” Phó Hoành ngẩng đầu lên nhìn cô gái nhỏ đang đứng sững sờ ở cửa một cái, lại vung tay ném một chút thức ăn vào ao khiến cho đàn cá chép đủ màu sắc tranh nhau đớp mồi.
"Không có gì, tôi có thể xoay xở được.” Tinh Thần vừa bước lên mấy bước trong lòng hơi kinh ngạc ta, làm thế nào mà hắn có thể biết cô tìm được việc nhanh như vậy?
"Vậy thì tốt." Hắn giống như lười nói chuyện, tầm mắt nhìn chằm chằm vào đàn cá trong nước.
Thật là nhìn nhau không nói gì! Tinh Thần khổ não đứng tại chỗ, từ cái đêm nào đó, cô cũng đã không biết nên đối mặt với hắn thế nào rồi, bất kỳ ngụy trang nào đều khiến cô chỉ thêm đáng cười hơn.
"Đứng ở nơi đó làm gì? Vẫn chưa đói sao? Chị Văn đã làm bữa ăn tối rồi, đi vào ăn đi." Hắn cho cá ăn xong, nhàn nhạt ném ra một câu rồi xoay người đi vào nhà.
"Oh." Cô vội vàng rảo bước theo hắn, nhắm mắt theo đuôi hắn đến phòng ăn.
Giờ này chị Văn đã làm xong bữa ăn và đã về nhà, cả căn nhà chỉ có hai người bọn họ, yên lặng đối diện nhau lặng lẽ ăn cơm. Hắn thỉnh thoảng sẽ gắp thức ăn cho cô mà cô cũng sẽ cầm muôi múc canh cho hắn. Tất cả giống như thói quen hằng ngày.
"Gần đây có đi viện điều dưỡng không?”
Nghe hắn chợt hỏi, Tinh Thần vội vàng đặt thìa xuống, thành thực trả lời: “Hôm trước tôi vừa đến, hai ngày nay vì làm thêm giờ nên không có thời gian đi.”
Hắn nhẹ "Ừ" một tiếng, trên mặt đầy vẻ suy nghĩ sâu xa, sau đó nói: "Nếu như có rảnh rỗi thì nên đi thăm nhiều một chút.”
Tinh Thần không khỏi ngẩng đầu lên trong lòng đầy vể nghi hoặc. Trước đến giờ hắn sẽ không bao giờ quan tâm đến việc cô có hay không đi thăm dì Hồng, sao hôm nay lại dặn dò như vậy?
"Ăn nhanh lên một chút.” Tránh ánh mắt nghi ngờ của cô gái, Phó Hoành bỏ đũa xuống, “Tôi đến thư phòng trước.”
Tinh Thần đáp một tiếng rồi cúi đầu ăn nốt bát cơm, không hề phát hiện người đàn ông đang chuẩn bị lên lầu quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt phức tạp dường như không đành lòng.
Ăn xong bữa tối thì có hai vị khách đến cửa gặp hắn.
Bọn họ cũng đều là lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Cổ Thị, trong tay ôm chồng công văn thật dày, khi thấy Tinh Thần ở đó tất nhiên sẽ kinh hãi. Hai người vào thư phòng ở tầng hai gặp Phó Hoành rồi đóng cửa nói chuyện đúng một giờ đồng hồ.
Đứng ở cạnh cầu thang, Tinh Thần ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên lầu xem có chút động tĩnh nào không, sau đó vào phòng bếp bưng lấy khay trà bằng bạc, trên đó là ấm trà lài mới hãm. Đang định bước lên cầu thang thì nghe tiếng mở cửa thư phòng, sau đó là hai người kia đi ra.
Tiếng bước chân không hề đi xuống nữa mà dừng lại ở khúc quanh cầu thang, chợt một người trong đó thở dài mà nói: “Tôi thật sự không hiểu, Cổ phó tổng đã lung lạc được Hứa đổng sự và Hoàng đổng sự, muốn triệu tập hội nghị cổ đông để bỏ phiếu không tín nhiệm Phó tiên sinh. Mà Phó tiên sinh lại tuyệt nhiên không hề lo lắng.”
"Đúng vậy, Cổ phó tổng không phải muốn gả con gái cho Phó tiên sinh sao? Sao lại trở mặt rồi? Chẳng lẽ không có vụ đính hôn sao?”
"Theo tôi thấy. . . . . . nguyên nhân là vì “Kim ốc tàng kiều”(lầu vàng giấu người đẹp) ở đây bị Cổ phó tổng biết.”
"Rất có thể, nhưng mà nói thật, giấu người đẹp kia thật….Hì….So với người ngang ngược kiêu ngạo như Cổ tiểu thư tốt hơn nhiều.”
"Haizzz, tôi chỉ biết lần này công ty loạn rồi, làm thế nào bây giờ?”
Mắt thấy hai người thở ngắn thở dài đi xuống, Tinh Thần bưng khay trà vội vàng xoay người, bước nhanh vào phòng bếp.
Đem khay trà đặt trên bồn rửa, mở vòi nước đem cái ly rửa sạch. Nước chảy rào rào mà tâm trạng cô cứ loạn như ma mà nhìn chằm chằm vào cái đĩa sứ trắng có in hình hoa hồng mà ngây ngốc.
Phó Hoành từ trên lầu xuống nhìn thấy cô đang nhìn chằm chằm vào một chỗ không nhúc nhích liền đi tới tắt vòi nước, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang sững người hỏi: “Sao vậy?”
Cô giật mình hốt hoảng nhìn người đàn ông trước mặt, “Không có gì.”
Phó Hoành nhíu mày, đang muốn nói chuyện thì điện thoại trong phòng khách chợt vang lên, hắn liền đi lại bắt mày. Tinh Thần khẽ thở ra rồi nhanh chóng rửa xong cái ly.
Đem cái ly bỏ vào bên trong tủ bát, cô nhẹ nhàng từ trong phòng bếp đi ra nghe hắn đang nói chuyện điện thoại: “Biết, cậu không cần phải lo lắng, không có gì có thể khiến hội nghị được triệu tập đ