tranh thủ lúc này sinh con nối dõi, chờ đến khi lên ngôi, lập Vương phi làm phi tần, tái giá với Hoàng hậu, cứ như vậy, con nối dòng đã có, vạn nhất Hoàng hậu không hiền, cũng có thể phòng bị trước.
Lời này nói ra cũng không phải là không có lý, nam Hoàng hậu không thể sinh con, một khi cùng đế vương có tình cảm thâm hậu, có khả năng rất cao là sẽ khiến hoàng tự điêu linh, cho nên rất nhiều đế vương sẽ chuẩn bị sẵn con nối dòng trước khi đăng cơ. Mà quan Đông Cung đi theo Tiêu Thừa Quân tới đây thì tự nhiên biết rõ thân phận của Lâu Cảnh, không khỏi sinh ra vài phần lo lắng đối với hoàng tự tương lai.
Hoàng tự, hoàng tự...
Lâu Cảnh gắt gao nắm chặt phần công văn này trong tay, hiện giờ bảo Tiêu Thừa Quân cưới một cái Vương phi, hắn tuyệt đối không đồng ý! Nghĩ đến mười dặm Dung Thành ngập trong trang sức đỏ, Tiêu Thừa Quân sẽ nghênh cưới một nữ tử về phủ Mân vương, còn hắn thì chỉ có thể đứng ở một bên mà nhìn đôi bích nhân bái đường thành thân... Sau khi lên ngôi nạp một hai cái phi tần kéo dài hoàng tự, có lẽ là hắn sẽ miễn cưỡng chịu đựng được, nhưng nếu cưới hỏi đàng hoàng như thế, nhất định là hắn sẽ nhịn không được mà xông lên giết chết tân nương kia...
“Thế tử dậy rồi sao?” Thanh âm của Tiêu Thừa Quân từ bên ngoài truyền đến.
“Dạ vâng, đã dùng qua điểm tâm, hiện giờ đang ở trong thư phòng đấy ạ.” Tiếng Nhạc Nhàn nhẹ nhàng trả lời.
Lập tức, liền có tiếng bước chân trầm ổn hướng về phía bên này.
Lâu Cảnh nhắm hai mắt lại, thu hồi toàn bộ lệ khí, vuốt phẳng công văn bị vò nát trên tay, do dự một chút, cuối cùng nhét nó vào giữa đống công văn ca ngợi công đức vô nghĩa.
Trong kinh thành, thời tiết càng ngày càng thêm oi bức, tiếng ve sầu rền rĩ không ngừng nghỉ trên những tán lá cây, khiến những xao động bất an trong lòng mỗi người càng thêm khó khống chế.
Trần quý phi bắt đầu an bài nhân thủ, muốn hủy diệt phủ Tĩnh vương bằng mọi giá, “Nhắn cho phụ thân bám chắc việc lập trữ, sau đó buộc tội hắn với lý do là 'hoàng tử đã thành niên không được cư trú quá lâu ở trong cung'.”
“Dạ.” Thủ hạ khom người đáp lời, vội vàng đi xuống sắp xếp.
Trần quý phi thở phào một cái, lúc trước là do Tiêu Thừa Cẩm đột ngột xuất hiện nên không kịp phản ứng, thành ra mới rối loạn như thế, nay đã suy nghĩ cẩn thận, chuyện này cũng dễ giải quyết thôi. Hoàng hậu nuôi dạy hai nhi tử kia đều là hận nàng tận xương, bất cứ người nào đăng cơ, nàng và Tiêu Thừa Đạc đều không có đường sống. Chuyện này vốn đã là không thành công thì sẽ thành nhân, còn có cái gì phải sợ?
(không thành công thì sẽ thành nhân: làm việc nghĩa không kể thiệt hơn, luận anh hùng không phân thắng bại./ dù việc thất bại thì những con người làm lên việc đó cũng đã hoàn thành trách nhiệm, là anh hùng.)
Trong phủ thừa tướng, Trần Thế Xương nghe được tin tức từ trong cung truyền đến, hung hăng trừng mắt liếc hữu tướng phu nhân còn mờ mịt không biết gì mà ngồi ở gần đó, “Đều là chuyện tốt do các ngươi làm cả đấy!”
Nếu không phải Trần quý phi xuất ra chiêu ép hôn, tự tiện động vào người Triệu gia, thì làm sao lão hồ ly Triệu Đoan kia lại hóa thành chó điên, mỗi ngày hướng hắn cắn phá không ngừng, đối nghịch với hắn từ việc lập trữ đến những chuyện lặt vặt bên ngoài khác. Trong khoảng thời gian này, thế cục trong triều cũng đã thoát khỏi sự khống chế của hắn, bám trụ việc lập trữ à, nào có đơn giản như nữ nhi hắn nghĩ?
“Nương nương làm thế cũng là vì muốn Trần gia thịnh vượng...” Trần Lý thị bị trừng đến có chút chột dạ, nhìn về phía đại nhi tử (con trai cả) xin giúp đỡ.
“Phụ thân, chúng ta đang nắm nhược điểm của Triệu gia mà, vừa hay lần này có thể phát huy công dụng rồi.” Huynh trưởng của Trần quý phi vội vàng đi theo hát đệm.
Trong lúc Trần gia sứt đầu mẻ trán mà bày mưu nghĩ kế, trong cung đột nhiên truyền đến tin tức, Thuần Đức đế bị bệnh.
“Xảy ra chuyện gì?” Kỷ Chước đứng trong điện Bàn Long, nhìn sắc mặt tái nhợt, hôn mê bất tỉnh của Thuần Đức đế, trong đôi mắt sắc bén xẹt qua một đạo ám quang, lạnh giọng hỏi thái y bên người.
“Đây là... Hoàng Thượng bị khí nóng nhập thể...” Thái y nơm nớp lo sợ trả lời.
“Đang êm đang đẹp, sao lại bị khí nóng nhập thể, các ngươi hầu hạ thế nào vậy?” Hoàng hậu ngồi xuống chiếc ghế đặt bên giường, lạnh lùng nhìn nhóm cung nhân.
Tính cả Hoài Trung, toàn bộ thái giám, cung nữ xung quanh đều bùm bùm mà quỳ một loạt, dập đầu nhận tội, người nào cũng sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Bởi vì hầu hạ không tốt, dẫn đến Hoàng Thượng bị cảm nắng hôn mê, tội này là muốn chém đầu!
“Khởi bẩm Hoàng hậu, sau giờ ngọ, Hoàng Thượng đến ngự hoa viên cùng Tề mỹ nhân... ngắm cảnh, không cho nhóm nô tỳ đi theo, lúc Tề mỹ nhân kêu ầm lên, mới biết...” Hoài Trung cúi đầu, nói rất uyển chuyển, nhưng ý tứ trong đó cũng thực dễ hiểu, Thuần Đức đế cùng mỹ nhân nhè lúc trời nắng nóng nhất mà tầm hoan mua vui, lại không cho bọn họ đi theo quạt mát, cho nên bị cảm nắng.
Kỷ Chước trầm mặc một lát, sau đó lạnh lùng nói: “Đem toàn bộ cung nhân hầu hạ trong ngự hoa viên hôm nay, kể cả Tề mỹ nhân, tất cả đều trượng tễ.”
“Hoàng hậu nương nương