inh chính đại thì làm sao có chuyện rầy rà hao người tốn của, khiến người ta phải trăn trở ưu tư suốt bao năm thế này?
“Cấm biển, thật không phải là một hành động sáng suốt.” Tiêu Thừa Quân thở dài, có tâm cùng người ngoại bang buôn bán trao đổi với nhau, nhưng ngại luật pháp ngăn cấm phía trước, nên chỉ có thể coi bọn họ là giặc Oa và đuổi đi, mà đám thương nhân bị gộp chung một ổ với giặc Oa kia, bọn họ lại thuê hải tặc làm bảo vệ, hải tặc thì khó có thể ước thúc, cho nên đã dẫn đến cục diện rối rắm hiện nay.
“Bọn người lùn kia cực kì đáng ghét!” Lâu Cảnh hừ lạnh, bỗng nhiên chuyển đề tài, “Nhưng mà, người ta đã đưa tiền đến cửa, sao lại có đạo lý không nhận chứ?”
“Sao cơ?” Tiêu Thừa Quân nghi hoặc mà nhìn về phía hắn.
“Theo ta thấy, không bằng điện hạ tự mình nắm lấy mối buôn bán này đi.” Lâu Cảnh cong môi cười thần bí.
“Tự mình làm ư?” Tiêu Thừa Quân nhíu mày, y đến Mân Châu, thứ nhất là vì muốn che dấu tài năng nên rời xa kinh thành, thứ hai là muốn nắm lấy một bộ phận binh quyền, mưu đồ đại vị, về phần kiếm tiền thì lại không quá suy xét, hơn nữa y cũng không thông thạo nghề này.
“Chúng ta tìm nhóm thương nhân bị coi là giặc Oa kia nói chuyện làm ăn, thuận đường cảnh cáo bọn họ quản lý cái đám hải tặc chết tiệt đó cho tốt, nếu hải tặc do bọn họ mang đến làm xằng làm bậy thì sẽ giết cả hai luôn.” Lâu Cảnh làm động tác cắt cổ.
Tiêu Thừa Quân trầm ngâm một lát, lắc lắc đầu, “Chuyện buôn bán này, chúng ta không thể làm.” Mở một mắt nhắm một mắt cùng tự mình làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lâu Cảnh thở dài, xị mặt ra nằm úp sấp lên đùi của Mân vương điện hạ, chôn mặt vào bụng y, hờn dỗi nói: “Phú thương trong Dung Thành, ngươi cũng không biết bọn họ kiếm được bao nhiêu tiền đâu, nhà của bọn họ còn xa hoa, khí phái hơn phủ Mân vương nhiều lắm. Bọn họ lợi dụng sự nhân từ của Tĩnh Nam hầu, cứ yên tâm thoải mái mà kiếm tiền, còn các ngư dân thì lại bị hải tặc tàn sát...”
“Đương nhiên sẽ không để bọn họ thoải mái hưởng lợi như thế.” Tiêu Thừa Quân cười khẽ, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Lâu Cảnh, “Người thống trị một phương, nếu mọi chuyện đều tự mình làm, tất sẽ được cái này mà mất cái khác.”
Lâu Cảnh sửng sốt ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt sáng ngời tràn đầy tò mò.
Tiêu Thừa Quân hơi hơi mỉm cười, “Sao chúng ta không đánh thuế nhỉ, ít nhất cũng có thể lột được ba thành lợi nhuận của bọn họ đấy.”
Thắng được toàn bộ lợi ích của thiên hạ, cùng chỉ nhìn thấy một cái lợi trước mắt này thôi, đó chính là sự khác biệt giữa Mân vương cùng Vương phi, giữa quân chủ và nịnh hạnh!”
(Nịnh hạnh: nịnh nọt, dùng lời khôn khéo để được sủng ái. Trong lịch sử thì từ “nịnh hạnh” được dùng riêng để ám chỉ cho nam tử lấy sắc thị quân, ví dụ như Đổng Hiền, nhân vật chính trong câu chuyện “tình yêu cắt tay áo”.)
Tình thế trong triều càng ngày càng căng thẳng hơn, tổng thế mà nói thì tam hoàng tử đang rơi vào thế vô cùng bất lợi.
Vừa sang năm mới đã bị cấm túc, sau đó lại vì một mình đi gặp huân quý tử đệ mà rước lấy sự lạnh nhạt của đế vương, đang định điệu thấp mà giấu tài thì người có thân phận còn tôn quý hơn hắn - nhị hoàng tử, thân thể lại đột nhiên chuyển biến tốt đẹp, ung dung xuất hiện trước mắt mọi người và đoạt sạch phong quang của hắn.
(phong quang 風光 cảnh tượng trước mắt => đoạt sạch sự chú ý, vẻ vang, vinh quang)
Thượng thư dâng tấu chương thỉnh lập nhị hoàng tử càng ngày càng nhiều, Thuần Đức đế không phúc đáp lại cái nào, mà gọi Tiêu Thừa Cẩm đang ngụ trong cung tới ngự thư phòng.
Tiêu Thừa Cẩm mặc một thân vương phục màu nguyệt sắc, chậm rãi đi đến ngự thư phòng.
Thuần Đức đế nhìn gương mặt hơi tái nhợt của nhị hoàng tử, nhất thời cảm thấy có chút hoảng hốt. Hai huynh đệ đều do Thục phi sinh hạ, Tiêu Thừa Quân có tướng mạo lạnh lùng cứng cỏi, mà Tiêu Thừa Cẩm thì nhu hòa hơn không ít, so ra lại càng thấy giống Thục phi.
Nhiều năm trôi qua như vậy, Thuần Đức đế đã không còn nhớ rõ bộ dáng Thục phi thế nào, chỉ là nhìn đến Tiêu Thừa Cẩm, chợt nhớ tới nữ tử dịu dàng vùng sông nước Giang Nam, luôn luôn ăn nói nhỏ nhẹ, khiến người khác cũng nhịn không được mà nói năng nhẹ nhàng hơn.
“Nhi thần ra mắt phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Tiêu Thừa Cẩm kéo vạt áo, chậm rãi quỳ xuống hành lễ, trong thanh âm dễ nghe còn mang theo một chút bệnh thái suy yếu.
“Thân thể ngươi không tốt, đứng dậy đi.” Thuần Đức đế nhìn dáng vẻ mềm yếu của nhị hoàng tử, nhịn không được mà nhẹ giọng nói.
“Tạ phụ hoàng.” Tiêu Thừa Cẩm tạ ơn, cũng không chối từ, thuận thế ngồi xuống chiếc ghế do Hoài Trung đưa đến.
Trong cung Loan Nghi, Trần quý phi nhanh chóng nhận được tin tức, Hoàng Thượng triệu kiến nhị hoàng tử, hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ trong ngự thư phòng.
“Mỗi khi Hoàng Thượng hỏi chuyện gì, Tĩnh vương đều có thể nói có sách, mách có chứng.” Tiểu thái giám báo tin cẩn thận nói, “Tiểu nhân nghe thấy có tiếng cười vọng ra từ trong ngự thư phòng, Hoàng Thượng còn nói...”
“Nói cái gì?” Trần quý phi lạnh lùng mà nhìn chằm chằm tiểu thái giám kia, giống như có thể xuyên thủng ra vài cái lỗ trên người hắn.