Quân Tử Chọc Phi

Quân Tử Chọc Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322101

Bình chọn: 7.5.00/10/210 lượt.

à nàng làm! Đúng, nhất định là như vậy! Huống chi vừa rồi đầu óc của nàng đích thực cũng không rõ ràng lắm. . . . . . Đúng, ngay cả chết cũng không thừa nhận! "Tại sao ta không tìm được họ?" Sau khi lấy được tự do, đầu tiên Lạc Dã Nhạn nghĩ đến chính là chạy đi tìm mấy nữ nhân bị nàng đè ép, sau khi phát hiện tìm khắp nơi không thấy người, liền lập tức đi đến trước mặt của Dận Lệ.

"Bọn họ là ai?" Dận Lệ cố ý không biết.

"Chính là bọn Vu mỹ nhân a!" Lạc Dã Nhạn buồn bực nói."Ta đi tìm các nàng ấy, thái giám cung nữ lại nói họ đã không ở kia rồi. . . . . . Cuối cùng các nàng đó nghỉ ngơi ở đâu?"

"Lãnh cung." Dận Lệ dâng tặng hai chữ lời ít mà ý nhiều.

"À?" Lạc Dã Nhạn há hốc mồm cứng lưỡi. "Tại sao họ phải ở lãnh cung? Họ không làm gì sai, tại sao ngươi muốn đối với các nàng như vậy?"

"Để cho các nàng ở nơi đấy đã là rất tốt." Dận Lệ khẽ nhếch môi, bờ môi giương ra mỉm cười bên trong có mấy phần âm lãnh. "Dám can đảm thiết kế tổn hại nữ nhân của ta, chỉ để cho họ ở lãnh cung, đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ đối với các nàng rồi."

"A." Lạc Dã Nhạn giống như là nghe hiểu cái gì, nhịp tim đột nhiên lỡ một nhịp đập. "Họ. . . . . . Họ làm cái gì sao?"

Đáp án của vấn đề này, chẳng lẽ có liên quan tới nàng chứ?

"Họ để cho nàng leo cây, để cho nàng từ trên cây rớt xuống." Hắn là kiểu nhân vật có thù oán phải trả, nhất là khi thù này có liên quan đến nữ nhân của hắn.

Quả nhiên là như vậy! Lạc Dã Nhạn trợn trắng mắt, gấp gáp thở dài một cái. "Ta không phải nói với ngươi, là ta tự mình muốn leo cây, cũng là tự ta rớt xuống sao? Họ làm đệm lưng cho ta, ta đã rất áy náy rồi, cũng bởi vì ta mà bị đày vào lãnh cung?"

Nàng lập tức cảm giác mình là nữ nhân tội ác tày trời.

Dận Lệ hừ lạnh một tiếng."Thật may là họ làm đệm lưng cho nàng, nếu không khẳng định ngay cả lãnh cung họ cũng không được."

"Vì sao ngươi không nói lý lẽ như vậy, nói đều không nghe?" Lạc Dã Nhạn dò xét hắn một cái, giận hắn không đem lời nàng nói nghe vào trong tai.

"Ta không nói đạo lý? Là chính nàng không có phát hiện ra nguy hiểm." Dận Lệ khẽ nhếch khóe môi, lộ ra độ cong đông lạnh. "Thành thật mà nói, ta đã sớm không muốn các nàng. Cho nên họ còn có thể ở lại trong cung là bởi vì lúc trước ta mở một con mắt nhắm một con mắt. . . . . . Hiện tại phạm phải tội lớn ngập trời này, ta không thể tha thứ cho họ!"

"Lỗi nặng ngập trời?" Lạc Dã Nhạn càng không thể tưởng tượng nổi. "Đây coi là lỗi nặng ngập trời cái gì? Họ vốn không có sai a!"

Đối mặt với Dận Lệ vẫn hoàn toàn làm cho tình huống không rõ ràng lắm, nàng hít một hơi thật sâu. "Nàng có thể tiếp tục giúp các nàng ấy nói chuyện, thế nhưng cũng sẽ không thay đổi được quyết định của ta."

Lạc Dã Nhạn nổi giận. Trong đầu hắn rốt cuộc là chứa vật gì, vì sao cố chấp như vậy? Đã nói với hắn không phải lỗi của họ rồi, hắn còn trách tội họ!

Thôi! Nàng quyết định trước không để ý tới nam nhân cậy mạnh bá đạo trước mắt này. "Ta không để ý tới ngươi, ta muốn đến lãnh cung nhìn các nàng trước!"

Lời vừa mới nói xong, người của nàng tựa như chim nhạn nhanh chóng bay khỏi.

Dận Lệ trừng mắt nhìn chằm chằm hành vi kích động của nàng, quyết định âm thầm đi theo phía sau nàng đến lãnh cung.

Mặc dù những nữ nhân kia bị thương thì bị thương, tàn phế thì tàn phế, nhưng ai biết những nữ nhân lòng dạ độc ác kia có thể lại thiết kế nàng không hề phòng bị hay không?

Mà ai biết, nàng lại có thể dại dột, đã bị thiết kế phải thảm như vậy, còn phải giúp đối phương nói chuyện hay không?

Ai, nữ nhân này quả nhiên là ông trời phái tới khắc chết hắn. . . . . .

Đây. . . . . . Lãnh cung này hình như là trại tập trung bi thảm! Trên mấy tấm đệm đơn giản, mấy nữ nhân nằm gào khóc trên giường.

Lạc Dã Nhạn kinh ngạc cực kỳ nhìn một đám người quấn đầy vải trắng trước mắt, hoàn toàn không dám đem các nàng liên tưởng với mấy nữ nhân khí chất cao nhã, xinh đẹp động lòng người trước đây là cùng một người.

Nàng kinh ngạc đến nỗi ngay cả lời đều nói không hết. "Các ngươi. . . . . . Các ngươi làm sao vậy?" Xem ra, họ hình như rất thảm, rất thảm, rất thảm.

"Cổ của ta bị đè gãy." Nằm ở trên giường, giọng nói của Vu mỹ nhân đã không giống với quá khứ.

"Eo của ta bị chặt đứt." Triệu Tiệp Dư nói ra thảm thương của mình.

"Hai người chúng ta tay chân cũng đị gãy." Lý Chiêu Dung thay Quách Chiêu Nghi lên tiếng.

"A. . . . . ." Thì ra là tình hình tai nạn thật sự thảm nặng như vậy."Thật xin lỗi, ta thật sự là không là cố ý đâu! Thật xin lỗi. . . . . . Muốn ta làm chút gì cho tốt đây?"

"Ngươi cái gì cũng đừng làm!" Các nữ nhân đồng thời gào thét.

Họ nhất trí cho là Lạc Dã Nhạn không đơn thuần chỉ là hồ ly tinh, còn là mười phần tai họa! Chỉ cần có nàng xuất hiện, họ sẽ không có chuyện tốt!

Dù nàng ta không phải cố ý, nhưng họ cũng không để cho nàng đến gần họ!

"Nhưng mà. . . . . ." Lạc Dã Nhạn bị bốn nữ nhân quát tay chân luống cuống. "Nhưng là các ngươi biến thành như vậy, ta thật sự không đành lòng. . . . . ."

"Không đành lòng cái gì? Trong lòng ngươi nhất định rất đắc ý, như vậy cũng không có người giành hoàng thượng với ngư


pacman, rainbows, and roller s