Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quân Tử Chọc Phi

Quân Tử Chọc Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322204

Bình chọn: 10.00/10/220 lượt.

a thích như vậy. . . . . ." Lạc Dã Nhạn vẫn là muốn đem lấy con diều xuống.

"Ta nhờ cung nữ thái giám leo lên nhặt là được rồi." Vu mỹ nhân đề nghị. "Chúng ta không thể để cho muội bất chấp mạo hiểm."

"Không được!" Lạc Dã Nhạn lần này kiên trì hơn muốn tự mình đi tìm kiếm con diều. "Đây là ta làm sai, sao có thể để cung nữ thái giám đi nhặt? Không có liên quan với bọn họ."

"Bọn họ thực ra chỉ là hạ nhân nha, hạ nhân vốn là phải thay chủ tử vào sinh ra tử, nhưng mà cũng chỉ là trèo lên cây đi nhặt diều giấy mà thôi, tính là cái gì?" Quách Chiêu Nghi lành lạnh nhàn rỗi, nói như đó là đạo lý hiển nhiên.

"Không được!" Lạc Dã Nhạn xuất thân no tỳ dĩ nhiên càng cảm thấy không được. "Hạ nhân cũng là người, tại sao có thể để cho bọn họ làm chuyện bọn họ không nên đi làm? Đây là ta phải chịu trách nhiệm."

"Muội ở đây nói gì à? Hoàng thượng sắp lập muội làm hậu rồi, hoàng hậu cần trách nhiệm gì đây? Hoàng hậu chỉ cần hiểu được hầu hạ hoàng thượng thế nào, mẫu nghi thiên hạ là đủ rồi, như loại chuyện nhỏ này, vốn là nên để hạ nhân đi làm. . . . . . Ngươi đâu, nhanh đi nhặt con diều!" Lý Chiêu Dung thét to với cung nữ thái giám.

Một đám cung nữ thái giám lập tức nghe lệnh muốn leo lên cây nhặt diều.

"Khoan!" Lạc Dã Nhạn ra lệnh một tiếng làm cho bọn họ dừng động tác lại. "Tự ta đi nhặt, các ngươi ai cũng không được nhúc nhích!" Dù sao cũng chỉ là leo cây mà thôi. . . . . . Nàng cũng không phải là chưa từng leo lên nhặt diều cho đại tiểu thư!

"Ách. . . . . ." Cung nữ thái giám hai mặt nhìn nhau, không biết cuối cùng nên do người nào trèo lên cây lấy diều xuống.

Lạc Dã Nhạn cũng đã vén váy, hoàn toàn không chú ý hình tượng leo lên trên cây, bản lĩnh mạnh mẽ càng leo càng cao, mắt thấy sắp lấy được mấy con diều——

"A ——"

Dưới tàng cây đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm phân tán lực chú ý của Lạc Dã Nhạn. Bởi vì chú ý lực đột nhiên phân tán, khiến cho nàng xoay mình thân thể không ổn định, cả người rơi xuống——

“Cẩn thận a!" Tứ mỹ nhân ngoài mặt giả bộ hết sức quan tâm, bộ dáng khẩn trương, trong lòng lại âm thầm cao hứng kế sách của các nàng đã thành công rồi.

Chỉ là, hình như họ cao hứng quá sớm ——

Trong lúc các nàng vẫn còn mong đợi Lạc Dã Nhạn té thành bùn loãng thì đột nhiên bốn người họ bị một cỗ cường lực bao quanh, thời điểm họ còn không có chuyện gì, đã biến thành bốn nữ nhân xếp thành tư thế La Hán.

Mà Lạc Dã Nhạn đúng lúc vững vàng rơi vào trên người các nàng.

"A?" Thân thể mềm mại tiếp xúc với thân thể mềm nhũn, ý thức một mảnh trống không Lạc Dã Nhạn ngẩn người, nghe thấy nữ nhân phía dưới ở kêu thảm thiết, cả người lại bị chấn động.

Nàng đè lên cái gì?

Hình như là người?

Hình như là nữ nhân?

"A?" Phát hiện mình đè lên chính là bốn nữ nhân của hoàng thượng, cả người Lạc Dã Nhạn sợ tới mức bật dậy, tiếp đó lại ngã trở lại, phía dưới lập tức truyền tới oa oa gào khóc.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Lạc Dã Nhạn luôn miệng nói xin lỗi, muốn từ đống người đứng lên, vậy mà nàng đã bị dọa sợ tới mức mất bình tĩnh, càng muốn di chuyển cẩn thận, càng hành động thiếu suy nghĩ, tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân phía dưới vang liên tiếp không ngừng.

"Nhanh kéo nàng dậy a ——" Rốt cuộc Triệu Tiệp Dư bị đè ở dưới cùng thống khổ lên tiếng.

Thái giám cung nữ ngây ngốc ở một bên lúc này mới nghĩ đến chức trách cứu vớt chủ tử bọn họ lúc nguy nan, vội vàng muốn kéo Lạc Dã Nhạn ra.

"Không cần, tự ta đứng dậy là được rồi." Lạc Dã Nhạn vào lúc này vẫn còn kiên trì nguyên tắc tự mình giải quyết tất cả.

Cung nữ càng lôi nàng dậy, nàng càng muốn tự mình dậy, trong lúc lôi kéo ngược lại khiến thương thế của hạ nhân càng thêm thê thảm.

Mà Lạc Dã Nhạn cuối cùng có lẽ là vì không chống được sức kéo của cung nữ, lăn đến một bên cỏ, thật may là trừ trầy da một chút ở ngoài, không có gì đáng ngại.

"Các ngươi vẫn khỏe chứ?" Lạc Dã Nhạn chịu đựng đau đớn nho nhỏ, ân cần hỏi bốn nữ nhân bị chất thành một đống thịt trước mắt, trong khoảng thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được tại sao bốn nữ nhân này có thể chồng lên nhau như vậy.

"Họ có tốt hay không không liên quan đến nàng."

Một giọng nam nghiêm túc lãnh đạm bỗng chốc bay vào trong tai Lạc Dã Nhạn.

"A?" Lạc Dã Nhạn quay đầu nhìn lại —— Là Dận Lệ! Tại sao hắn lại ở chỗ này?

"Bây giờ nàng muốn lo lắng chỉ sợ không phải họ, mà là chính nàng." Dận Lệ sắc mặt nghiêm nghị đã báo trước tương lai.

"Ta?" Lạc Dã Nhạn đầu vẫn còn mơ hồ đã bị ôm ngang một phen, bị buộc rời đi hiện trường tai nạn.

"Này, ngươi ở đây làm gì? Ta còn không biết cuối cùng họ bị thế nào. . . . . . Ngươi để ta xuống, ta muốn trở lại xem họ thế nào!" Lạc Dã Nhạn vừa bị hắn ôm trở về tẩm cung, vừa buồn bã gọi.

"Các nàng ấy kệ các nàng ấy, nàng là nàng, trước để ý chính mình quan trọng hơn!" Dận Lệ sắc mặt vẫn khó coi tới cực điểm.

"Tự ta quản tốt ta là được a!" Lạc Dã Nhạn không giải thích được nhìn hắn, càng không ngừng muốn giãy giụa ra khỏi ngực của hắn. "Mau buông ta ra á..., nếu không ta sẽ không yên tâm!"

"Có cái gì phải áy náy hay sao?" Dận Lệ nghiêng đầu nhíu mày.

Nữ nhân ngu xuẩn nà