thái tử nói cho ngươi biết, không ai có thể thoát được trận pháp này.” Gia Luật Ưng phục hồi tinh thần lại, đối với Cẩn Hiên nói.
Vừa nãy thân ảnh kia vừa xuất hiện, hắn đã thất thần , tại thời khắc tối
trọng yếu này, hắn lại thất thần, thủ khúc kia thật sự làm cho tâm hắn
vốn rối loạn lập tức tĩnh lặng, đã bao lâu rồi chưa tĩnh tâm như vậy, an tâm không để ý gì tới thế sự phía dưới như vậy? Đã lâu đã lâu …… Lâu
tới khi nào? Từ…… Từ sau khi hai huynh đệ Âu Dương gia đến Thương Liêu
quốc đến nay, tất cả sự tình đều thay đổi, hắn cũng thay đổi…… Tất cả
hết thảy đều do Âu Dương gia làm hại, chỉ có đả bại Âu Dương Cẩn Hiên,
đem hoàng đế Âu Dương Chính Hiên từ trên ngai vàng đạp xuống, hết thảy
tất cả liền trở lại nguyên điểm . Còn có Mạc Quân, liếc mắt nhìn trích
tiên kia lúc này đang làm cho thiên địa lâm vào thất sắc một cái, nhân
vật như vậy vì sao lại là của Âu Dương Cẩn Hiên hắn , vì sao phải trợ
hắn, vì sao trong mắt của y chỉ có Âu Dương Cẩn Hiên, mà không có hắn?
Hắn không phục, Mạc Quân là của hắn , của hắn , giờ khắc này, hắn đã
quyết định , hắn muốn Mạc Quân, mặc kệ tất cả, hắn phải có. Hắn muốn Âu
Dương Cẩn Hiên chết ở trước mặt y, làm cho y phải cúi đầu xưng thần với
hắn, hắn muốn Âu Dương Cẩn Hiên thua một ván không dư thừa……
“Phải không? Vậy thử xem!” Cẩn Hiên gợi lên một chút tự tin cười nói, Mạc
Quân đối với hắn mà nói, giống như là một liều thuốc an thần. Lại giơ
lên Long Ngâm kiếm, sau đó đi trước làm gương, hướng tử môn phá vây ra
ngoài.
“Hừ.” Gia Luật Ưng khinh miệt hừ lạnh một tiếng, đuổi sát theo sau, kia là tử môn, Âu Dương Cẩn Hiên là ngươi tự mình muốn chết .
Đã sắp bước vào tử môn, tiếng trống lại biến đổi, Cẩn Hiên hiểu ý hạ lệnh
sửa hướng thương môn mà đi, đại quân Long Hiên gắt gao đi theo.
Theo tiếng trống, Cẩn Hiên hạ lệnh ở trong trận qua lại phá vây, trong trận
một hồi giống như mưa rền gió dữ, một hồi đen kịt như màn đêm, âm khí
dày đặc, một hồi sương mù nặng nề, không rõ phương hướng, hơn nữa còn có các loại thanh âm đáng sợ, thật sự khủng bố đến cực điểm.
Tướng sĩ Long Hiên dần dần có nghi hoặc , không rõ Vương gia mang bọn họ ở
trong trận một hồi đi tới, sau lại lui lại, một hồi đi về phía trái, một hồi lui về phải, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ Vương gia cũng điên
rồi?
Gia Luật Ưng ở trong lòng không ngừng cười lạnh: Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi
lại giãy dụa a! Ha ha…… Hãy cho bản thái tử chậm rãi thưởng thức ngươi
giãy dụa ở trong sinh tử đi!
Chỉ có Ngạo Quân ở Thiên Nhật Pha cùng với Thánh Xích ở Thiên Nguyệt Pha
mới biết được đây là có chuyện gì! Nhìn quân Long Hiên phía dưới mặc dù
nhìn như không hề có mục tiêu loạn nhảy lên, nhưng thực tế lại là ở mỗi
thời khắc mấu chốt né qua sát chiêu trong trận, hơn nữa càng ngày càng
thoát ly chế ước của Thiên Can bát quái trận, Thánh Xích giấu gương mặt
biến sắc ở sau thiết mặt hạ, nhưng đáng tiếc, không có người nào thấy
được. Trong mắt thập phần rõ ràng không thể tin: Mạc Quân như thế nào có thể hiểu được Thiên Can bát quái trận? Trong thiên hạ trừ bỏ hắn ra,
không có người nào biết , mà nếu quả thật y không hiểu được thì như thế
nào có khả năng chỉ thị quân Long Hiên đi ra trận, chẳng lẽ là gặp may
mắn, đánh loạn? Không có khả năng a! Thiên Can bát quái trận vô cùng
tinh diệu, không có khả năng một người hoàn toàn không hiểu có thể……,
vẫn nói, y cùng Thánh Tiên Môn có quan hệ gì? Hay là……
Ngay khi Thánh Xích hết sức phân thần, Ngạo Quân rất nhanh nắm chặt thời cơ, chỉ thị theo hướng sinh môn lui lại, Cẩn Hiên hiểu ý, hạ lệnh đại quân
phân tách, thứ tự theo hướng sinh môn lui lại.
Đợi cho Thánh Xích phục hồi tinh thần lại, muốn kích trống vây khốn quân
Long Hiên, đã không còn kịp, tất cả đại quân Long Hiên đã rút khỏi trận .
Gia Luật Ưng khó có thể tin nhìn quân Long Hiên một khắc trước còn bị vây
giãy dụa trong trận, giờ khắc này lại như sét đánh không kịp bưng tai
thuận lợi lui lại. Không có khả năng, Thánh Xích rõ ràng đã nói, không
ai có thể từ trong Thiên Can bát quái trận đào thoát ra ngoài , vì cái
gì? Vì cái gì hội như vậy? Mạc Quân, Mạc Quân, lại là Mạc Quân, là y trợ Âu Dương Cẩn Hiên đào thoát , là y phá hủy hết thảy kế hoạch của hắn.
Đôi mắt màu đỏ gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh màu trắng trên Thiên Nhật Pha lúc này đang mồ hôi lạnh nhỏ giọt, vẻ mặt mỏi mệt nhưng cười rất
thư thái, vì cái gì? Ngươi lại để ý Âu Dương Cẩn Hiên như vậy? Không, ta không cam lòng, ngươi là của ta, Âu Dương Cẩn Hiên hôm nay phải chết.
“Truy.” Gia Luật Ưng giơ lên Hỏa Vân kiếm làm tín hiệu truy kích, quân Thương
Liêu vốn đang phân tán rất nhanh tụ lại, theo Gia Luật Ưng đuổi theo,
trống trận trên Thiên Nguyệt Pha cũng đã ngừng lại, nhất thời, trên trời khôi phục vẻ xanh thẩm vốn có, chiến trường khôi phục yên tĩnh, hơi thở khủng bố đã biến mất……
Thấy hết thảy rốt cục đã kết thúc, chỉ cần Cẩn Hiên bọn họ rời khỏi Thiên
Can bát quái trận, sẽ không có việc gì , trên Thiên Nhật Pha Ngạo Quân
nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, tay cầm cây sáo hạ xuống, lúc này
mới phát hiện trong tay