nh, làm cho Gia Luật Ưng hắn phải hối hận vì đã xâm nhập Long Hiên hoàng triều.”
“Vâng.” Mọi người đồng dạng vẻ mặt nghiêm túc đứng lên ôm quyền nói. Rốt cục đã đến lúc thật sự quyết chiến.
“Mạc Quân sư, ngươi giúp bổn vương trấn thủ trong doanh.” Cẩn Hiên quay đầu nói với Ngạo Quân.
Ngạo Quân còn chưa kịp nói, Ngụy Tử Tề đã phát ra nghi vấn:“Vương gia, vì sao không cho quân sư theo chúng ta xuất chiến?” Theo đạo lý mà nói, trận chiến này trọng yếu như thế, lại hung hiểm như thế, nếu Quân cùng xuất chiến không phải sẽ có phần thắng sao? Vì sao Quân phải ở lại trong doanh? Chẳng lẽ Vương gia còn chưa hoàn toàn tín nhiệm Quân sao? Nhưng là không đúng a! Trải qua trận chiến lần trước, toàn doanh từ trên xuống dưới đều bị Quân làm cho bội phục như thế, Vương gia cũng không ngoại lệ.
Cẩn Hiên không đáp, ngược lại nói với Ngạo Quân:“ Ý quân sư như thế nào?” Nói xong gợi cười lên, tất cả mọi người nhìn thấy đều cảm thấy sợ hãi, từ lúc quân sư đến đây, một Vương gia luôn luôn không bao giờ biết nói đùa bây giờ lại cười thiệt nhiều a! Cơ hồ mỗi lần vừa thấy bóng quân sư, đều phải cười một lần.
Ngạo Quân vẫn như cũ bình thản nói:“Mạc Quân nghe theo mệnh lệnh của Vương gia.”
Nói xong nhìn về phía Cẩn Hiên, bốn mắt nhìn nhau, Cẩn Hiên thấy rõ tuy ngữ khí Ngạo Quân có phần lãnh đạm nhưng đáy mắt lại hiện ra một chút sáng tỏ, còn có hơi hơi ý cười. Ngạo Quân ở trong mắt Cẩn Hiên đã thấy được hai người đều rất ăn ý, nhưng hắn lại vì nàng suy nghĩ chu đáo như vậy, biết nàng không thích nhìn thấy chiến tranh, biết nàng không thích thấy chết chóc, biết nàng không thích nhìn thấy máu tươi, nhưng mà trên chiến trường, đây là điều không thể tránh khỏi, cho nên hắn đem nàng lưu lại, chỉ sợ cũng có một nguyên nhân khác chính là chiến trường hung hiểm, đối với nàng ‘Thư sinh văn nhược’ mà nói, chẳng khác nào chỉ mành treo chuông, suy nghĩ này cũng là vì an toàn của nàng. Cẩn Hiên, bằng hữu này lần lượt đã thay đổi, lúc trước như thế nào nhìn hắn liền không vừa mắt? Ngạo Quân trong lòng tự hỏi với chính mình.
“Tử Tề, Vương gia làm như vậy đều có thâm ý.” Thấy Tử Tề còn muốn hỏi, Ngạo Quân lại nói. Ngụy Tử Tề thấy thế chỉ có thể đem nghi hoặc nuốt vào trong lòng.
Cẩn Hiên cùng Ngạo Quân lại nhìn nhau ăn ý liếc mắt một cái, thế này mới hạ lệnh, toàn doanh chuẩn bị nghênh chiến.
Đây là chiến dịch lớn nhất từ lúc hai quân giằng co tới nay, thậm chí là chiến dịch lớn nhất từ lúc Gia Luật Ưng xâm nhập Long Hiên hoàng triều tới nay, lấy mười lăm vạn đại quân Thương Liêu đánh với mười vạn đại quân Long Hiên, hai quân chủ soái toàn doanh tướng lĩnh đều xuất động, nhất định quyết sinh tử một trận.
Một đại quân đông nghìn nghịt làm cho bình nguyên vốn không nhìn thấy giới hạn bây giờ lại có vẻ chật chội, trước hai quân, hai người phong hoa tuyệt đại giống nhau nhưng lại bất đồng giằng co , một người giống như bình thường bên miệng vẫn lộ vẻ tươi cười tà tà, nhìn như thập phần nhàn nhã, nhưng chỉ cần nhìn kỹ, sẽ phát hiện hắn giống như đến từ Địa ngục Tu La, khi hồng mâu nhìn người trước mắt, lại tràn ngập rất nhiều hận thù; Một người khác lại gợn sóng không sợ hãi mà đối diện đại trận trước mắt, trên mặt chỉ duy trì vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt thâm thúy nhìn không ra cảm xúc.
“Ha ha…… Âu Dương Cẩn Hiên, bất quá ngươi cũng có như thế, biết rõ là chỉ còn đường chết, còn ngoan ngoãn đi tìm cái chết, hừ, phụ hoàng thật sự đánh giá ngươi quá cao.” Gia Luật Ưng dẫn đầu mở miệng nói, khẩu khí cuồng vọng kiêu ngạo kia, làm cho toàn quân tướng sĩ Long Hiên đều hận nghiến răng.
“Gia Luật Ưng, ngươi nói câu này không khỏi quá sớm đi! Ngươi tự dưng xâm phạm Long Hiên ta, giết quân dân ta, hôm nay, đã đến lúc ngươi nên trả giá.” Âu Dương Cẩn Hiên mặt vẫn như cũ hé ra lạnh lùng nói, ngữ khí cũng không có gì bốn bề sóng dậy, nhưng thanh âm trầm ổn kia lại làm cho hai tướng quân sĩ đều nghe được rõ ràng, có uy nghiêm như thế. Hắn rõ ràng nhìn thấy được khi Gia Luật Ưng nhắc tới phụ hoàng hắn, đáy mắt hận ý càng sâu , trong mắt hỏa diễm hừng hực thiêu đốt như muốn đem hắn đốt thành tro. Xem ra, lần này Gia Luật Ưng xâm nhập Long Hiên nhất định cùng Thương Liêu vương có quan hệ rất lớn, Cẩn Hiên trong lòng suy đoán.
“Ha ha…… Phải không? Âu Dương Cẩn Hiên, nếu ngươi không phải ôm quyết tâm đánh một trận tử chiến, như thế nào ngay cả người ‘Âu yếm’ Mạc Quân sư cũng không có tới? Theo lý thuyết, xem năng lực thiên hạ đệ nhất quân sư hắn, nếu nói đến, ít nhất còn có thể bảo toàn thi thể cho ngươi, ha ha……” Gia Luật Ưng ái muội mà lại cuồng vọng nói với Cẩn Hiên, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘Âu yếm’.
Lần này không nhìn thấy Mạc Quân, thực ngoài dự kiến của hắn, lần này hắn chỉ huy toàn thể đại quân xuất động, không có khả năng Âu Dương Cẩn Hiên không biết rõ đây là một trận đánh ác liệt, mà Mạc Quân là quân sư tối đắc lực của hắn, coi biểu hiện của hắn, nếu Âu Dương Cẩn Hiên muốn thắng, Mạc Quân nhất định phải tùy quân xuất chiến, mà hắn cũng có thể thừa dịp này, cho Mạc Quân nhìn xem, ai mới là ‘Chiến thần’ chân chính, ai mới đáng cho y phụ tá? Thế nh