Polaroid
Quân Sư Vương Phi

Quân Sư Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212673

Bình chọn: 8.5.00/10/1267 lượt.

hìn chằm chằm Ngạo Quân.

Thấy Ngạo Quân đối với Triệu Chi Dương lời nói không hề có kiêng nể, một vị tướng quân khác đang ngồi không thể nhịn nữa liền đứng dậy , hai tay ôm quyền, đối với Vương gia đang trầm mặc không nói nhìn chằm chằm Ngạo Quân nói:“Vương gia, ngài cũng nghe thấy, Mạc Quân sư căn bản chính là nhân cơ hội lấy oán trả thù, lấy năm ngàn bộ binh mà đi đối phó với quân Thương Liêu nhân mã tinh nhuệ, căn bản chính là muốn Triệu tướng quân cùng năm ngàn tướng sĩ đi chịu chết. Thỉnh Vương gia thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, tướt bỏ chức vị quân sư của Mạc Quân, tái đem nàng bắt lại để thẩm vấn.”

Cẩn Hiên còn chưa nói chuyện, Ngạo Quân nhíu mi, lời mang ngữ ý nói:“Vị tướng quân gì đó này, quân lệnh như núi, Vương gia đã uỷ quyền cho bản quân sư, đã hứa hẹn bản quân sư có quyết định gì cũng không dị nghị, Vương gia ‘Hướng đến’ nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi sẽ không muốn làm cho Vương gia nhanh như vậy liền bội hứa đi?” Vừa nói còn một bên liếc mắt nhìn Cẩn Hiên.

“Ngươi……” Vương tướng quân chỉ vào Ngạo Quân phản bác không được, người này cũng khinh người quá đáng , hắn nói như thế nào cũng là tướng quân thân đánh hơn trăm trận chiến, thế nhưng nàng lại gọi hắn là tướng quân gì đó! Nhưng hắn quả thật không thể làm cho Vương gia trở thành người nói không giữ lời, bất đắc dĩ chỉ có thể ngồi xuống, chính mình sinh hờn dỗi.

“Mạc Quân sư nói không sai, quân lệnh như núi, nhưng bổn vương cũng nói qua, đã biết rõ sẽ thua còn làm cho tướng sĩ đi chịu chết.” Cẩn Hiên lãnh thanh nói. Binh lực cách xa như vậy, từ lúc hắn cầm binh tới nay chưa bao giờ xuất hiện tình trạng này, tuy rằng hắn cũng đánh thắng nhiều trận chiến lấy ít thắng nhiều, nhưng lấy năm ngàn nhân mã đối phó năm vạn, gấp đến mười lần, là nàng nói trận này đánh sẽ không thất bại, chớ không phải là nàng thật sự rắp tâm bất lương, muốn hại Triệu tướng quân.

“Ý của vương gia là Mạc Quân cố ý muốn cho năm ngàn tướng sĩ đi chịu chết?” Ngạo Quân xoay người đối diện ngay mặt Cẩn Hiên, lấy ngữ khí âm mười độ nhìn thẳng Cẩn Hiên nói. Không đợi Cẩn Hiên nói chuyện, Ngạo Quân ngược lại cười nhạo nói:“Vương gia đã nghĩ như thế , sẽ không nửa đường cách trách, ngươi đường đường là Cẩn Vương sẽ không lâm trận mà bỏ trốn?”

Cẩn Hiên nói không ra lời, không thể tưởng được Mạc Quân luôn luôn không thường nói chuyện, nhưng mỗi lần đều có thể uy hiếp hắn, làm cho hắn không thể không lọt vào cạm bẫy do nàng thiết lập.

Thấy Cẩn Hiên khuôn mặt tuấn tú không ngừng hạ nhiệt độ thâm trầm nhìn chằm chằm nàng, lại nói không ra nửa lời, Ngạo Quân kỳ dị muốn trấn an tâm thần bất an của hắn, chậm rãi thu hồi cười nhạo, ngược lại vẻ mặt nghiêm túc nhẹ giọng nói:“Vương gia, Mạc Quân đã nói trận này sẽ không làm cho ngươi hối hận.”

Âm điệu ôn nhu làm cho Cẩn Hiên trong lòng chấn động, mạnh ngẩng đầu lên, Ngạo Quân trong mắt kia không có vẻ sợ hãi, chỉ có chính khí, tự tin thật sâu, làm cho hắn không tự chủ được gật đầu.

Mạnh quay đầu lại, tất cả mọi người đều vẻ mặt không hiểu kỳ lạ nhìn hai người bọn họ, Ngạo Quân rèn sắt khi còn nóng nói:“Triệu tướng quân còn không tiếp chỉ.”

“Chư tướng lãnh mệnh.” Vương gia lại gật đầu , hắn còn có thể như thế nào, quân lệnh không thể kháng a!

“Hảo, kia Triệu tướng quân liền điều binh đi thôi! Nhớ kỹ, quân lệnh của bản quân sư giống như quân lệnh của Vương gia.” Ngạo Quân ý vị thâm trường lại bồi thêm một câu.

Trên chiến trường hai quân binh lực cách xa nhau mà đối trận:

Trên chiến trường, lấy năm vạn đối phó năm ngàn quân kia khí thế liền đã thua trước, nhưng thân là một đại tướng, biết rõ thua cũng không thể cãi lại quân lệnh.

“Ha ha…… Tưởng muốn rửa nhục sao? Xem ngươi thật sự nhìn không ra có tích sự gì ?” Thác Bát Lộc vẻ mặt ‘Khinh thường ngươi’ nhìn trước mắt năm ngàn bộ binh nho nhỏ, cuồng vọng cười to nói.

Hắn đã không nghĩ ra, vì cái gì Thái tử biết được Âu Dương Cẩn Hiên lại uỷ quyền cho người mà hắn nghe cũng chưa nghe qua hình như gọi là Mạc Quân quân sư, phải xuất động ngũ vạn nhân mã, còn cho hắn tự mình cầm binh, lần nữa dặn hắn phải bình tĩnh ứng đối, không thể dễ dàng trúng kế. Xem đối phương sử dụng trận thức như vậy, đã biết Mạc Quân gì đó không có tích sự gì, một chút hành quân cũng không biết, Thái tử lần này là tâm suy nghĩ nhiều quá rồi.

“Vậy nhìn xem lão Triệu ta có hay không tích sự này. Các huynh đệ, sát a!” Triệu Chi Dương ra lệnh một tiếng, năm ngàn nhân mã mạnh hướng quân địch phóng đi, người người ôm hẳn quyết tâm phải chết.

Biết rõ chỉ còn đường chết, nhưng thân là quân nhân, hơn nữa lại là tướng sĩ dưới trướng Cẩn Vương, tuyệt không thể lâm trận bỏ chạy, cho dù chết cũng phải giết vài quân địch mới đủ.

Trong lúc nhất thời, bầu trời đen kịt, binh Long Hiên mặc dù nhân số chênh lệch tới mười lần, nhưng tác chiến dũng mãnh, đều ôm hẳn quyết tâm phải chết, quân Thương Liêu tạm thời vẫn không chiếm được tiện nghi.

Đang ở thời điểm song phương đánh cho ‘Lửa nóng’, Thác Bát Lộc đột nhiên ra lệnh một tiếng:“Rút.” Nhất thời, tất cả binh Thương Liêu đều tựa hồ bối rối thoái lui về phía sau.

Triệu Chi Dương t