ính đầy máu của ngươi, nhìn thật ghê tởm a!” Gia Luật Ưng thần thái ngả ngớn ái muội nói. Trên thực tế là, hắn vừa
thấy y phục đẫm máu này, hắn nghĩ nàng chảy máu nhiều như vậy, bị trọng
thương như vậy, tâm hắn hốt nhiên thống khổ vô cùng vì không thể giúp
được gì cho nàng, Quân, ta rốt cuộc phải đối với ngươi thế nào mới tốt
đây? (BB: tiên hạ thủ vi cường, ca để lỡ cơ hội sau này trách ai được. GLU: haiz, tác giả không chịu cho ta làm nam chính a!)
“Kia…… Ta
tự thay được” Ngạo Quân cúi đầu, không hề nhìn Gia Luật Ưng, nhẹ nhàng
nói. Tuy rằng Gia Luật Ưng cực lực che dấu, nhưng Ngạo Quân vẫn thấy
được đôi hồng mâu kia thực đau lòng, bất đắc dĩ, chua xót, Gia Luật Ưng
vì cái gì phải ngu ngốc như vậy?
“Ngươi xác định?” Gia Luật Ưng tà nghễ nghiêm nghị nhìn sắc mặt tái nhợt của Ngạo Quân, khinh trào hỏi.
Ngạo Quân
chịu đựng đau đớn, gật gật đầu, Gia Luật Ưng không nói nữa xoay người
rời đi, chỉ chốc lát sau, một kiện bạch y đổ ập lên mặt Ngạo Quân.
Ngạo Quân
buồn bực, giơ tay lên đem y phục trên mặt ném xuống dưới, cũng không
nhìn thấy Gia Luật Ưng đâu nữa, chỉ nghe tiếng cười từ ngoài nội trướng
truyền tới: “Yên tâm thay quần áo đi! Ha ha……”
Nếu hành
động này không làm nàng cảm động thì lòng của nàng nhất định là sắt đá,
tuy rằng lúc trước hắn đối đãi nàng thực không tốt, nhưng nàng vẫn thực
xin lỗi hắn, nàng không thể trách hắn. Tuy hiện tại mặc dù hắn vẫn đối
xử thực tàn khốc với nàng, nhưng kỳ thật vẫn là thiệt tình giúp nàng,
hắn thật sự yêu nàng, mặc kệ nàng là nam hay nữ. Chính là thâm tình của
hắn, nàng hồi báo được sao? Lòng của nàng có hắn sao? Nàng không biết……
Đang suy
nghĩ miên man, nàng gian nan cởi bỏ trung y tràn đầy máu ra, chậm rãi
nâng tay lên, mặc bộ y phục mới vào, cho tới giờ cũng chưa nghĩ đến, mặc kiện y phục cũng có thể gian nan như vậy.
“Tốt lắm.”
Ngạo Quân vừa mặc xong, thanh âm tà mị của Gia Luật Ưng lập tức vang
lên, âm cuối vừa dứt, người đã đứng trước mặt Ngạo Quân.
“Ân.” Ngạo Quân gật nhẹ đầu. Người nọ là không phải luôn luôn nhìn lén nàng chứ, bằng không sao canh thời gian chuẩn như vậy?
“Gia Luật
Ưng, ta…… Tại sao lại ở chỗ này?” Ngạo Quân dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc
nói, từ lúc nàng tỉnh đến giờ đây vẫn là vấn đề nàng muốn hỏi. Nhưng sau những lời này của Ngạo Quân chỉ có yên lặng, sau đó hai người vẫn trầm
mặc, Ngạo Quân không nói, Gia Luật Ưng cũng không nói, chỉ lẳng lặng
nhìn nàng.
“Ha ha……
Ngươi là muốn hỏi, vì sao Âu Dương Cẩn Hiên hội bỏ lại ngươi, để ngươi
bị ta mang đi?” Gia Luật Ưng thần thái nhàn nhã ngồi xuống đầu giường,
cười tà nói. Hắn hiện tại đã hoàn toàn thu hồi tất cả cảm xúc, làm Ngạo
Quân nửa điểm cũng không nhìn ra hỉ giận của hắn.
“Ân” Ngạo
Quân lại gật đầu một cái, nàng cảm thấy rất kỳ quái, Cẩn Hiên không có
khả năng dễ dàng để Gia Luật Ưng đem nàng đang bị thương rời đi, trừ
phi…… Trừ phi hắn không có năng lực ngăn trở! Khả năng kia làm lòng nàng bồi hồi run rẩy, chính là nàng không nghĩ đến mà thôi, hiện tại Gia
Luật Ưng đã nói ra, nàng cũng chỉ đối mặt, nhưng nàng tin tưởng Cẩn Hiên không việc gì.
“Nếu ta
nói, đó là vì hắn không có năng lực ngăn cản ta? Nếu ta nói, bởi vì hắn
đã bị ta giết?” Gia Luật Ưng không sao cả cười tà nói, vừa nói vừa hướng gần tới mặt Ngạo Quân.
“Câm
miệng.” Ngạo Quân nghiêm mặt băng hàn, quát khẽ nói, cũng không để ý Gia Luật Ưng cách nàng ngày càng gần, trong đầu trống rỗng chỉ có một câu
kia của Gia Luật Ưng “Bị ta giết…… Bị ta giết……”, lòng nàng đau quá, so
với vết thương vừa vỡ ra còn đau đớn hơn ngàn lần vạn lần, lòng nàng
giống bị người xé rách vạch ra tìm tòi, đau đớn tê dại, bầu trời dường
như sụp đổ. Cẩn Hiên, không, không có khả năng, hắn là “Chiến thần” A!
Không, không có khả năng, hắn sẽ không chết, hắn không thể chết được,
không thể…… Nàng không rõ đây là cảm giác gì.
“Như thế nào, không tin? Hay là đau lòng ?” Gia Luật Ưng nụ cười bên miệng càng rộng hơn nữa, ngữ khí rõ ràng mang ý trào phúng.
Nhưng Ngạo
Quân lại rõ ràng thấy được trong mắt hắn hận ý thật sâu, còn có không
cam lòng, nếu Cẩn Hiên thật sự bị hắn giết, hắn sẽ không khi nhắc tới
Cẩn Hiên mà trong mắt lại toát ra cảm xúc không thể khống chế đó, khả
năng duy nhất là căn bản hắn không giết được Cẩn Hiên.
“Ha ha…… Ta không tin, Gia Luật Ưng, thiếu chút nữa bị ngươi lừa, nếu Cẩn Hiên thật sự bị ngươi giết, trong mắt ngươi hẳn là tràn ngập khoái cảm trả thù,
không phải hận ý sâu sắc như vậy, hơn nữa, một khi quân Long Hiên mất đi chủ soái, ngươi nhất định nhân cơ hội này tiêu diệt mười vạn đại quân
Long Hiên. Mà Tử Tề bọn họ nhất định cũng sẽ liều chết vì Cẩn Hiên báo
thù, Gia Luật Ưng ngươi vốn không có khả năng ở đây đem ta ra làm trò
tiêu khiển, còn có, lấy võ công của Cẩn Hiên, ngươi không thể dễ dàng
giết hắn được” Ngạo Quân cười lạnh phân tích, tuy rằng thực suy yếu,
nhưng cả người tản mát ra tự tin, cơ trí quang mang cũng làm cho người
ta không thể không thuyết phục như vậy.
“Mạc Quân
không hổ là Mạc Quân, quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh, lực kinh người
thấy rõ, ngươi nói đú
