tàng Đài Bắc, trong thập đại danh hoa, có ba bức ở viện bảo
tàng Đài Bắc, một là Hán cung của Minh Thù Anh, Xuân Hiểu đồ và Bách
Tuấn đồ. Nếu như em muốn xem, ngày mai chúng ta có thể qua đó.”
“Làm sao anh biết được nhiều như vậy?” ngước đầu, cô vr mặt sùng bái nhìn
anh, tuy nói không biết nhiều, nhưng người này đối với danh họa cổ đại
vẫn rất có nghiên cứu.
“Những thứ này có là gì, lúc anh còn nhỏ
luôn ở Bắc Kinh, Dịch gia có một vị trưởng bối là quản lý trưởng của
viện bảo tàng, khi còn bé ông nội luôn để cho anh đến thưởng thức những
thứ danh họa này, thật ra lúc đó tuổi anh rất nhỏ, cơ bản không nhìn ra
có gì đặc biệt, trưởng thành cũng dần dần hiểu nét thu hút của nghệ
thuật, cũng rất ít tới đây, những bức họa này đều vẫn ở trong đầu anh,
vẫn rất nhớ rõ. Nếu như em muốn nhìn bức nào trong đây, anh cũng có thể
vì em mà vẽ lại.”
“…” kinh ngạc vì học thức uyên bác của anh, cô
lại càng phát giác mình có chút tự ti, cùng so với anh, cô thật sự quá
ngu ngốc rồi!
“Sao vậy? dọa em?” nhìn dáng vẻ kinh ngạc của cô,
anh giống như nhìn thấu tâm tư của cô, giơ tay lên dịu dàng vuốt vuốt
đầu cô, “Đừng nhìn anh như vậy cũng không cần vì thế mà cảm thấy tự ti,
không ai phân biệt giàu nghèo, chỉ là phân công không giống nhau mà
thôi, giống như em vậy có thể thiết kế ra trang phục theo phong cách
mình muốn, cũng làm cho anh rất bội phục đấy!”
‘Có thật không?”
híp mắt, cô cuối cùng cũng từ ánh sáng trong mắt anh tìm về chút giá trị của mình, nhẹ cười cười, bên trong ánh mắt lóe ra vài phần giảo hoạt.
“Nếu như em muốn có một bức họa trong đó, anh sẽ vẽ cho em sao?”
“Dĩ nhiên, em muốn bức nào?” nhìn ánh mắt của cô, anh loáng thoáng cũng đoán được chút tâm tư của cô rồi.
Nghiêng người sang, cô chỉ vào bản vẽ có chút ố vàng, rất là không khách khí nói, “Thanh Minh Thượng Hà đồ!”
“…” quả nhiên! Anh biết là cô sẽ kiếm chuyện giày vò anh mà, vừa mở miệng liền không hề khách khí đối với anh rồi!
Nhưng vừa rồi anh đã đáp ứng cô, không vẽ cho cô cũng không được, chỉ là bức
Thanh Minh Thượng Hà đồ này muốn vẽ xong thật sự khó khăn, anh khẽ chau mày, híp mắt nói điều kiện cùng cô, “Có phải nếu anh đem Thanh Minh
Thượng hà đồ vẽ tốt, em sẽ đồng ý làm Dịch phu nhân của anh?”
“…” Người này, tại sao lúc nào cũng muốn nói điều kiện với cô, sàm sỡ cô rất vui sao?
“Em không nói anh liền cho rằng em đồng ý!” Nếu thật sự như thế này, kêu anh vẽ lại cũng không phải là việc gì khó.
“Vậy thì tốt, anh liền đem Thanh Minh Thượng Hà đồ vẽ ra , lấy thành ý mà
cầu hôn với em đi!” lấy hết can đảm bỏ lại một câu như vậy, cô đỏ mặt
xoay người đi xem những bức vẽ khác, bỏ lỡ gương mặt tươi cười diu dàng
của nguwoif đàn ông phía sau.
Thật ra cô không hề thật sự muốn
bản Thanh Minh Thượng Hà đồ này, chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi, lại
không ngờ anh lại cho là thật, còn coi nó là điều kiện trao đổi, trực
tiếp để cho cô không thể xuống đài được, vào lúc này, cô ngoài cách cứng miệng, hòan toàn không biết phải ứng phó như thế nào.
Nhân lúc
cô thưởng thức các bản vẽ, anh đi ra ngoài gọi cho Văn Khâm một cuộc
điện thoại, “Đặt hai vé máy bay ngày mai qua Đài Bắc.”
“Nhưng boss, chiều nay ngài không phải cần trở lại để đi họp sao?” Nhìn lịch trình, Văn Khâm có chút khó xử.
Hình như từ lúc Úc Tử Ân xuất hiện về sau này, hành trình của boss luôn bị
rối loạn, nhiều hội nghị không phải bị đẩy lùi chính là hủy bỏ, hoặc
trực tiếp để phó tổng chỉ đạo.
Tình huống như vậy không khỏi
khiến cho hắn nghĩ đến một câu thơ: “Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi,
từ nay quân vương chẳng lâm triều.”
“Hoãn đến buổi sáng mai đi!
Chờ tôi quay về lại nói! Tài liệu buổi tối anh gửi mail đến trong hộp
thư của tôi, tôi sẽ nhìn qua trước một lần!”
“Vâng, tôi đã biết!” đây là nhượng bộ lớn nhất của boss, Văn Khâm không nói thêm nữa, đáp ứng sau đó liền cúp máy.
Rời khỏi viện bảo tàng cố cung cũng đã chạng vạng tối, Bắc Kinh vào đêm rất nhanh sẽ được chiếu sáng bởi các loại đèn điện, mới vừa lên xe, Dịch
Khiêm liền nhận được mấy cuộc gọi đến, giống như biết anh trở lại, đặc
biệt hẹn anh ra ăn cơm.
Dịch Khiêm quay đầu lại nhìn cô gái ngồi
bên cạnh, sảng khoái đồng ý, cúp điện thoại, anh nhìn cô, “Dẫn em đi gặp vài người bạn.”
“Hả? tại sao? Bọn họ mời anh ăn cơm, chính anh nên đi hay không thì tùy, em với bọn họ lại không biết nhau.”
Anh nhìn cô nhẹ nhàng, giống như mang theo vài phần dụ dỗ, “Hôm nay gặp thì về sau liền biết, chỉ là ăn bữa cơm thôi, có anh ở đây, không cần lo
lắng, hả?”
Gật đầu đồng ý, thật ra trong lòng cô cũng rõ, anh
chính là muốn đem cô dần bước vào cuộc sống của anh, để cho cô hiểu rõ
anh, nhưng lúc này cô vẫn cảm thấy có chút e ngại, chùn bước.
Người đàn ông này tấn công quá mạnh mẽ, nếu cứ tiếp tục làm đà điểu, cô thậm chí không biết mình còn có thể tránh được bao lâu.
Chỉ riêng việc nói Thanh Minh Thượng Hà đồ làm vật cầu hôn cũng đã có chút
gây khó khăn, nhưng nếu không như vậy, cô cơ bản không biết phải làm gì
để có thể né tránh lời thổ lộ của anh.
Cô cũng không phủ nhận cô
đối với anh thật khô
