về nhà họ Đường đối với cô mà nói cũng không phải là chuyện gì đáng vui mừng, bố chồng mẹ chồng không thích cô, mỗi lần trở về đó cô đều bị nước sôi lửa bỏng dày vò!
Nếu như không phải có Đường Minh Lân làm bia đỡ đạn, thì việc cô muốn thoát thân cũng rất khó khăn!
Mà cái tên Đường tam thiếu hèn hạ vô sỉ này hoàn toàn bắt được nhược điểm
của cô, cho nên cô đã nhiều lần bị anh ta lợi dụng triệt để!
"Vợ
à, anh không có uy hiếp em, anh đây là đang thương lượng với em không
phải sao! Tốt nhất là em nên suy tính cho kỹ đi! Cho em năm phút suy
nghĩ!" Khoát khoát tay, Đường Minh Lân cũng không quản cô có đồng ý hay
không, xoay người đi tới phòng bếp.
". . . . . ." Biết rõ cái
tính tình kia, cho nên khuya rồi cô cũng không muốn ầm ĩ với anh ta, cô
quyết định đóng cửa xoay người đi tới phòng bếp.
Nếu như buổi tối hôm nay cô không thỏa mãn yêu cầu này, thì ngày mai trở về nhà họ Đường hẳn là lão gia này sẽ có là biện pháp giày vò cô thê thảm, vì ngày mai
tươi đẹp, uất ức một chút cũng không có gì!
Đường Minh Lân thích
ăn mì, hơn nữa anh ta còn thích làm sợi mì, vì thế anh ta đặc biệt cho
người ta đặt một bàn gia dụng để máy móc làm sợi mì, đó chính là cái cớ
tốt để sai khiến cô vô điều kiện!
Nhà này bình thường phòng ốc
không có người ở, nhưng mỗi tuần lễ đều có người làm thêm giờ tới đây
dọn dẹp, đồ trong tủ lạnh mỗi tuần lễ cũng đều được thay thế, giữ vững
được sự tươi mới cho thức ăn.
Đang trong thời gian chờ đợi mì, cô quay đầu liếc nhìn bàn ăn bên ngoài có một bóng dáng đang ngồi, giờ
phút này ngược lại anh ta lại có tính nhẫn nại rất tốt, cầm ipad xem tin tức, cũng không thúc giục cô, ngoan giống như đứa bé.
Bưng một
bát mì ra ngoài, cạch một tiếng để bát mì lên bàn, cô tiện tay thả luôn
đôi đũa xuống, từ trên cao nhìn xuống anh ta, "Ăn đi!"
". . . . . ." Nhìn thấy trước mặt có một bát mì thịt bò thơm nồng nàng, Đường Minh Lân ngước mắt nhìn cô một cái, mày kiếm gảy nhẹ, "Vợ à, ở trong mì sẽ
không phải có thạch tín đó chứ?"
"Đúng vậy, bỏ thuốc độc chết anh!" Khẽ hừ một tiếng, cô lười phải nhìn lâu anh ta, xoay người đi về phòng ngủ.
Vừa mới di chuyển người, liền bị tên kia giữ chặt, nặng nề túm cô trở lại.
Trừng mắt, cô nhìn thấy vẻ mặt đầy nguy hiểm của tên đàn ông này, cô cố chấp mím môi.
"Vợ à, nếu anh chết, không phải là em muốn cả đời thủ tiết vì anh chứ?
Trước đó chúng ta còn chưa có ly hôn, cho nên em hãy lo mà phục vụ lão
gia đây cho tốt đi! Tránh cho đến lúc đó Lam Mộ Duy trở lại, em nghĩ có
thể ly hôn được hay sao!"
". . . . . ." Nhắc tới Lam Mộ Duy, sắc mặt Úc Tử Ân cứng đờ, trong lòng cô có một cảm xúc mơ hồ bắt đầu dâng lên.
Liếc nhìn bộ dạng không có tiền đồ của cô, Đường Minh Lân chê cười một
tiếng, giật giật khoé môi, anh kéo cô đến ngồi vào chiếc ghế bên cạnh,
"Một người ăn không có ý nghĩa, ngoan ngoãn ngồi đây, nhìn tôi ăn!"
". . . . . ." Bị túm xoay lại, Úc Tử Ân tức giận trừng mắt liếc anh ta một cái, quay đầu đi ra ngoài.
Còn người kia đem chén mì ăn say sưa ngon lành, trong miệng vẫn không quên
khen tài nấu nướng của cô thật tốt, nghiêng đầu, Úc Tử Ân không có phản
ứng, trong phòng ăn yên tĩnh cũng chỉ có một mình anh ta đang nói
chuyện.
Cho đến khi anh ta ăn xong, lúc này cô mới đứng dậy,
Đường Minh Lân cũng không còn ngăn cản, nhàn nhạt nói một câu: "Chuyện
ngày hôm nay, tôi xin lỗi!"
Đưa lưng về phía anh, Úc Tử Ân kéo nhẹ khóe miệng, xoay người trở về phòng ngủ.
Khẽ tựa vào ghế dựa, Đường Minh Lân thở dài một hơi, tự mình dọn dẹp bát đũa rồi trở về phòng bếp.
Nhìn phòng bếp hơi có vẻ bừa bộn, anh bất đắc dĩ lắc đầu, vén tay áo lên bắt đầu dọn dẹp. Trở về nhà họ Đường, đúng là một sự giày vò.
Theo thói quen bình thường, 10h sáng Úc Tử Ân mới bò dậy đánh răng rửa mặt,
11h sẽ cùng Đường Minh Lân trở về nhà họ Đường ăn bữa trưa, ăn xong bữa
trưa thì ngồi trò chuyện với Nhị lão một chút, sau đó cô sẽ mượn cớ chạy ra ngoài.
Bình thường trình tự này cô rất dễ dàng hoàn thành,
nhưng điều kiện tiên quyết là đại gia Đường Minh Lân phải chịu phối hợp
mới được, nếu không bà của anh ta nói một câu ở nhà ăn cơm tối, thì cô
nhất định phải ở nhà cho đến tối, thậm chí còn có có thể ở qua đêm.
Mặc dù cô không có kỹ năng diễn xuất, nhưng đây đối với cô mà nói cũng
không khó lắm, đi theo bên cạnh Đường Minh Lân đã lâu, kịch giả thành
thật đã dễ như trở bàn tay.
Sau khi kết hôn, hai người bọn họ
liền hiệp nghị ở riêng, thỉnh thoảng bà bà đánh bất ngờ, thì hai người
sẽ ở chung phòng ngủ, nhưng cô vẫn ngủ trên sofa, mặc dù ở cùng một mái
nhà, nhưng cô cũng không phải lo lắng Đường Minh Lân sẽ làm loạn với
mình, bởi vì mọi người đều biết, Đường tam thiếu là yêu những cô gái
xinh đẹp, mà bình thường ở nhà cô tùy tiện đã thành thói quen, cho nên
canh suông mì sợi căn bản không hấp dẫn được sự chú ý của anh ta.
Tối hôm qua mất khống chế, chỉ là ngoài ý muốn.
Thay một bộ váy liền màu vàng cánh sen ra ngoài, Úc Tử Ân quét mắt tới phòng ăn thì nhìn thấy bóng dáng chủ tọa đã ngồi ngay thẳng lật xem báo buổi
sáng rồi, nên cô xoay người bước tới