Sau đó liền nghĩ tới mình và Lam phu nhân mới
quen biết sơ sơ, cũng không có đắc tội với bà, nên chắc không có việc gì đâu.
Lam Khảm Khảm thấy Mạc Yên uống xong chén trà, khóe môi nâng lên một nụ
cười mỉm, cười đến có chút lạnh lẽo: "Mạc Yên tiểu thư, nếu như không có việc gì, vậy thì cứ như vậy đi, chờ anh và cháu cô tới, tôi phải nhìn
xem là cổ độc gì thì mới tìm biện pháp trị được."
Mạc Yên đứng dậy, hơi có chút khom người với Lam Khảm Khảm, "Vậy làm phiền phu nhân rồi. Mạc Yên xin đi trước!"
"Đi thong thả! Không tiễn!"
Nhìn bóng dáng Mạc Yên biến mất, giữa con mắt của Lam Khảm Khảm bắn ra
một tia độc ác, nếu như Nam Bá Đông thật sự là hung thủ hại chết Phượng
Phượng, bà tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn ta."
Mạc Yên vừa bước ra cửa chính của Phật đường, liền nhìn thấy một đám người xa lạ đi tới.
Lúc nhìn thấy trong đám người đó có bóng dáng của một lớn một nhỏ, sau
khi kinh ngạc, trong nháy mắt Mạc Yên đã nâng lên một nụ cười.
Lúc này, Nam Bá Đông và Nam Tinh cũng thấy được cô.
Nam Tinh kêu lên một tiếng "Mẹ" liền chạy nhào về hướng cô, ôm lấy cô
thật chặt, mang theo chút quở trách, "Mẹ, làm sao mẹ có thể tự mình chạy đến nơi này chứ? Mẹ có biết là con và ba lo lắng cho mẹ lắm không."
Mạc Yên dịu dàng vỗ về khuôn mặt xinh trai của nó, "Được, mẹ biết sai
rồi! Không phải mẹ đã để lại mảnh giấy cho các người sao? Mẹ biết các
người nhất định sẽ đi tìm mẹ!"
Đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng "hừ" nặng nề và lạnh lẽo, Mạc Yên nâng mắt nhìn Nam Bá Đông, có chút cười lấy lòng, "Anh Đông, anh cũng
đến rồi sao? Rất đúng lúc, vừa rồi Lam phu nhân có nói em mời hai người
đến đây, giờ hai người đã ở đây, vậy cũng tiết kiệm được thời gian."
Đoàn Kiều Thành nhìn Mạc Yên trời sinh đã dịu dàng với nụ cười lấy lòng
kia, miệng cười cũng rất tinh khiết và sáng long lanh, làm cho tim của
anh đập nhanh, trong khoảng thời gian ngắn nhìn đến thất thần.
Khó trách anh Đông lại căng thẳng vì cô, người đẹp lung linh và tinh tế
như vậy đổi lại là anh thì cũng nhất định cất cô ở nhà, cũng không cho
bất luận kẻ nào ngấp nghé nửa phần.
Thật đáng tiếc! Làm sao Đoàn Kiều Thành anh lại không tốt số gặp được một người đẹp như vậy chứ?
Chẳng những chỉ có Đoạn Kiều Thành nhìn mất hồn mà ngay cả những người
đàn ông khác ở đây, cũng nhìn đến thiếu chút nữa là chảy nước miếng.
Đột nhiên Nam Bá Đông ngoái đầu nhìn lại, mới thấy mọi người thất thố,
nhịn không được cảm thấy rất giận dữ, thân hình cao lớn chắn ở trước mặt của Mạc Yên, nặng nề ho một tiếng, đem những người đàn ông đang mất hồn kia cả kinh liền thu lại linh hồn. Khi chống lại biểu tình rét lạnh như muốn móc mắt của bọn họ ở trên mặt của Nam Bá Đông, một đám chột dạ, sợ hãi cúi đầu, không dám liếc nhìn Mạc Yên lấy một cái.
Chỉ có Đoàn Kiều Thành không sợ chết tiến lại gần, "Ai ui, anh Đông, chị dâu còn có em gái không? Có thể giới thiệu cho em một người hay không?"
Nam Bá Đông nhíu mày, "Cậu dám nhìn thử xem?"
Đoàn Kiều Thành cũng không sợ anh, vẻ mặt khinh bỉ tiếp tục chế nhạo
anh, "Mẹ kiếp! Anh Đông, anh là điển hình gặp sắc thì quên nghĩa đấy!"
Lại tựa sát vào tai anh nói nhỏ một câu, "Em thật sự nói thật đấy, nếu
như chị dâu có chị em, anh nhất định phải giới thiệu cho em đấy! Đến lúc đó nếu như chúng ta là thông gia, có chuyện gì thì không phải sẽ dễ bàn sao?"
Đoàn Kiều Thành vừa nói làm cho Nam Bá Đông nhớ đến một chuyện, nếu như
mạng mình không còn bao lâu, thì hạnh phúc của Yên nhi nên phó thác cho
ai?
Đoàn Kiều Thành có phải là một sự lựa chọn tốt hay không? Có lẽ anh nên
suy nghĩ thử xem Đoàn Kiều Thành và Mạc Yên có khả năng hay không đã. Sau một câu "Nói chuyện một chút" kia, giọng nói có vẻ nghiêm trọng làm
cho Lam Thiên Long cảm thấy có chút bất an. Vẻ mặt của mẹ hôm nay có
phần không được thích hợp cho lắm, chẳng lẽ chuyện dì nhỏ chết thật sự
có quan hệ đến bọn người họ sao?
Năm đó dì nhỏ của anh là Lam Phượng Phượng chết ở nơi đất khách, lúc bọn họ nhận được tin thì liền chạy đến Thái Lan, nhưng chỉ thấy được xác
của dì nhỏ ở trong nhà xác lạnh lẽo. Theo như cảnh sát địa phương và bạn bè của dì nhỏ nói rằng dì nhỏ thật sự tự sát chết, nhưng tại sao dì lại muốn tự sát chứ? Không ai biết được tại sao.
Bọn họ cũng có nhờ người điều tra chuyện của dì nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn không nhận được tin tức gì.
Chuyện này cũng trở thành khúc mắc ở trong lòng người nhà họ Lam bọn họ.
Mà đầu mối duy nhất còn lưu lại từ chuyện đó chính là cổ độc tuyệt tình
mà dì nhỏ đã dùng máu của chính mình để nuôi dưỡng đã biến mất!
Về cổ độc tuyệt tình, nếu như hai người yêu nhau, sau khi bị trúng cổ
thì chỉ được gặp và yêu người hạ cổ trọn đời trọn kiếp, đến chết mới
thôi.
Nhưng nếu như đối phương không yêu người đó, thì cổ độc tuyệt tình sẽ
làm người trúng cổ vĩnh viễn không được yêu và sống yên thân. Hễ là cùng người trúng cổ có quan hệ da thịt, thì đều bị cổ độc lây truyền, chỉ
cần cổ độc ở trong người thì chỉ có mất mạng.
Giống như vợ trước của Nam Bá Đông là Mạnh Thu, lúc sinh Nam Tinh, vì bị cổ độc làm cho băng huyết rồi dẫn
