có gọi cô một tiếng "mẹ" thật tốt như thế?
Tần Phi cảm thấy chỉ còn vài năm trong đời sau này của bà, bà có thể có được sự tha thứ của con trai thì thật sự là đủ rồi.
Không có chồng, không có người tình, không có quyền lợi, nhưng ít ra thì con trai của bà vẫn còn, thậm chí còn nhiều hơn một đứa cháu, không phải sao? Dĩ nhiên, bà cũng không thế nào làm cho con dâu thích nhiều hơn.
Tô Sĩ Minh nhìn hai mẹ con, thở dài, lại nhìn Tô Khả bên kia im lặng không lên tiếng, mí mắt nâng lên, con dâu không thể vui vẻ một chút sao, thật sự là không muốn thừa nhận cô mà. Nhưng mà nhìn thấy cháu trai đáng yêu thông minh như vậy, lại nhìn một đứa cháu khác trong bụng của cô sắp ra đời thì ông không thể không thừa nhận được.
Chỉ là suy nghĩ một chút, bọn họ thừa nhận hay không thừa nhận thì còn có tác dụng gì đây? Đúng như Tô Khả từng nói, cô và Cẩm Niên đã kết hôn, sinh con, bọn họ can thiệp nhiều hơn nữa thì sẽ chỉ làm Cẩm Niên cách bọn họ càng ngày càng xa, không phải sao.
Dĩ nhiên, Tô Khả không biết suy nghĩ trong lòng hai người già này, dù sao năm năm trước, dù gặp lại nhau thì hai người này đều cho cô cảm giác không phải là rất tốt.
Mà hai người già này tựa như đã trải qua cuộc đời sống chết khó khăn, giống như là thấu gì đó rồi, cuối cùng chấp nhận thân phận của Tô Khả.
*
Bốn ngày sau thì di hài của Jayson Hough do người nhà trong họ của ông mang về quê hương. Đối với chuyện ông qua đời thì giới y học bày tỏ vô cùng đau thương sâu sắc, mà người nhà trong họ của ông cũng bày tỏ tương tự, rất đau buồn, rất đáng tiếc. Mà đối với một loạt hành động của Jayson Hough ở nước Z thì bọn họ cũng cảm thấy hết sức áy náy, đối với người bị Jayson Hough làm tổn hại thì cũng cảm giác áy náy sâu sắc. (di hài = xác)
Cùng lúc đó bọn họ còn nói, vợ và con trai của Jayson Hough cũng đã mất tích rất lâu rồi, bọn họ vô cùng hoài nghi có thể là bàn tay đen sử dụng ma túy khống chế phía sau Jayson Hough —— Lữ Lương làm hay không. Cho nên là bọn họ hi vọng cảnh sát hai nước có thể bắt được kẻ gây tội phía sau —— Lữ Lương.
Đối với tin tức này thì dĩ nhiên là khiếp sợ cả trong và ngoài nước. Các truyền thông lớn, tạp chí trang web đều rối rít đăng tin tức này. Giống như là một gáo nước lạnh đổ vào một chảo dầu sôi, răng rắc nổ vang.
Ảnh chân dung của tội phạm truy nã Lữ Lương cùng với những chuyện hắn trải qua trong cuộc đời, trình độ học vấn..., đều bị cảnh sát dán vào trên website chính thức, gần như là cả nước đều biết, có một kẻ bị cảnh sát hai nước truy nã. Mà tin tức truyền thông cũng mỗi ngày đều quan tâm tình hình tiến triển của chuyện này, cho nên cảnh sát hai nước đều là Alexander.
Sau đó Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên cũng biết đến, nhưng ngoại trừ bọn anh thở dài thì chỉ là thở dài.
Ngoại trừ thời sự việc trọng đại của quốc gia thì đầu đề của trang tin tức mỗi ngày vẫn chính là tình hình tiến triển của việc truy bắt Lữ Lương. Chỉ tiếc, từ lúc Jayson Hough qua đời đã một tháng, Lữ Lương vẫn còn chưa rơi vào lưới pháp luật của cảnh sát.
Trong khi nhân dân tức giận mắng cảnh sát vô dụng thì điểm chú ý cũng dần dần bị những tin tức ở phương diện khác dời đi. Mặc dù áp lực của cảnh sát nhỏ đi không ít nhưng vẫn không dám lười biếng, kỳ vọng sớm ngày bắt Lữ Lương quy án. (quy án – nhận tội, kết thúc vụ án)
Trong thời gian này, Tô Cẩm Niên phát con nghiện ba lần, ba lần đều ở bệnh viện. Lần đầu tiên tới khí thế ào ạt, Tô Cẩm Niên cắn răng cho ngất đi, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu, doa Tô Khả sợ đến gần chết.
Cũng may bác sĩ đều ở đây, mở mọi loại thuốc mới. Cho đến sáng sớm hôm sau thì anh mới tỉnh lại.
Tô Khả ôm Tô Cẩm Niên khóc gần chết, cả Tiểu Bao Tử cũng như thế. Đứng bên giường bệnh Tô Cẩm Niên gọi "bố", khiến bạn bè người thân thích của Tô Cẩm Niên cảm động không thôi.
Cũng may bác sĩ đã nói rồi, hiện tượng của Tô Cẩm Niên là hiện tượng bình thường, thường phát ra nhiều vài lần, đợi đến khi hiệu quả của thuốc từ từ qua đi thì tự nhiên sẽ phục hồi khỏe mạnh.
Tô Khả thật muốn liếc bác sĩ kia vài cái, cái này gọi là nói cái gì chứ, ai không biết người muốn cai nghiện những thứ này đều là được cảnh cáo như vậy, nói cùng chưa nói giống hệt nhua. Chỉ là cũng may ông ấy nói, tính mạng của Cẩm Niên không có bị uy hiếp, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau hai lần phát tác, mặc dù anh vẫn đau đớn hôn mê bất tỉnh, nhưng so với lần đầu tiên thì sự lo lắng của cô chỉ con hơi nhỏ một chút. Chỉ là nhìn anh vẫn khổ sở như vậy thì trong lòng của cô rất đau, hận không thể chuyển dời khổ sở của anh lên trên người của mình. Cho dù không thể chuyển toàn bộ thì một phần cũng có thể.
Mặc dù lúc anh phát tác rất khổ sở, nhưng cũng may hơn lần thứ nhất, thời gian anh ngủ mê man cũng ngắn hơn lần thứ nhất, đây là một dấu hiệu vô cùng tốt, toàn bộ thuộc về tố chất thân thể của anh tốt.
Ngày cứ trôi qua, chớp mắt chính là chánh nguyệt, Tô cẩm Niên đã ra viện, mặc dù chống gậy, nhưng không ảnh hưởng khí thể hào hùng dồi dào của anh. (chánh nguyệt: tháng giêng âm lịch)
Vào đêm ba mươi, một nhà ba người của Tô Khả, còn có hai