âu……”
“Tên khất cái ngươi thật nhàm chán, ta là Tái Phan An, không phải Bạch Lộ.” Tái Phan An lạnh lùng nói.
Tái Phan An hối hận vì sự hảo tâm của mình không thôi, tại sao mình lại mua ô đưa cho tên khất cái Vương Tử Vân, sai lầm a sai lầm. Nhưng nhìn gã biến thành như vậy, tàn phế, đầy bùn đất, cũng thật đáng thương. Ai! Mình vẫn là kẻ mềm yếu.
—————————————
“Vị mỹ nhân này, tại hạ may mắn được làm quen chứ?” Đường bị ngăn cản, đứng trước mặt Tái Phan An là một nam nhân vô cùng tuấn mỹ, nam nhân này bao nhiêu tuổi rồi, còn giả làm lưu manh, diễn chẳng giống chút gì. Có tên lưu manh nào nhìn nhã nhặn, đầy học vấn vậy không.
“Ta không có hứng thú với ngươi.” Tái Phan An nói.
“Nhưng ngươi xem, ta không có dù che, ngươi có dù, mỹ nhân tâm tính thiện lương, có thể cho ta chung dù được không?”
“Huyền Cơ tiên sinh, ngươi thật vô lại.”
“Ta một mực tìm ngươi, tình báo của đồ đệ ta luôn thăm dò tin tức về ngươi. Nhưng ta thật không ngờ, Tái Phan An chính là Bạch Lộ, Bạch Lộ chính là Tái Phan An.”
Huyền Cơ chen vào dù, thập phần vô lại tựa lên người Tái Phan An.
“Vì sao không tới đồ quán tìm ta?” Huyền Cơ hỏi.
“Ta cảm thấy chúng ta chênh lệch quá lớn, ta không dám đi. Hơn nữa, ta hy vọng ngươi có thể tìm ta, ta nghĩ có người cố ý vì ta mà đến, tìm được ta, nói, chúng ta cùng một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau.” Tái Phan An nói.
“Bạch Lộ, chúng ta đời đời kiếp kiếp không xa rời nhau được không.”
“Được.”
Ác bá không dễ làm, nhất là khi gặp phải Lý Hiểu Nhạc.
Trong kinh thành, nhiều người làm quan, do đó thân thích của người làm quan cũng nhiều. Ví dụ Vương chưởng quỹ của đậu hủ phường, tỷ tỷ của biểu ca của nhị cữu của tẩu tử hắn, là tam phu nhân của Binh Bộ Thị Lang. Ngươi xem xem, ngay cả một tên buôn bán nhỏ cũng có chỗ dựa, huống chi là lưu manh ác bá, chỗ dựa không vững chắc, nào có thể hoành hành ngang ngược.
Lúc này chúng ta đang nói về tên ác bá Tư Trọng Khải, bối cảnh nhà hắn, ca ca hắn là Vệ tướng quân nào đó, trong nhà có tiền, đứng hàng thứ ba, mọi người gọi hắn Tư tam gia, biệt danh Sắc Tam Nhi.
Tư Trọng Khải có hai ca ca xuất sắc, đều là võ tướng, võ công Tư Trọng Khải không bằng ca ca, hơn nữa, binh pháp dốt đặc cán mai. Khảo quan văn nhiều lần không trúng, phụ thân suốt ngày lẩm bẩm với hắn, nói nhiều tới mức Tư Trọng Khải thật sự chịu không được: “Ta nói, cha nha, vì sao ngài không xuất gia làm hòa thượng.”
“Thằng nhóc kia, có đứa con nào nói phụ thân như vậy. Ta mà làm hòa thượng, còn có các ngươi!” Tư lão gia tử giơ chân mắng đứa con.
“Mỗi ngày ngài đều nói đi nói lại, nói đến phiền, ta nghe mãi cũng chán. Trông thấy không, lỗ tai ta biến thành kén.” Tư Trọng Khải vừa nói vừa cố ý ngoáy lỗ tai.
“Ngươi đúng là con rùa, ngươi nhìn hai ca ca ngươi rồi nhìn lại ngươi xem, suốt ngày chơi bời, ta sinh ra ngươi đúng là bất hạnh!”
“Cha nha, ngài hối hận cũng vô dụng, còn nữa, ngài đừng mắng ta là con rùa, ta là con rùa nhỏ, cha, xưng hô ngài thế nào mới tốt.”
Tư lão gia tử vừa nghe, nổi trận lôi đình, tức chết ta, sau đó hôn mê.
Tư Trọng Khải chịu sự độc hại của phụ thân, trở nên vô cùng phản nghịch, tự mình ra quyết định, mục tiêu cuộc sống của ta chính là làm ác bá, một cực phẩm ác bá.
Đầu tiên là làm việc xấu, trêu ghẹo nữ nhân, đào mộ phần, đánh hài tử. Xuất môn xách lồng chim, cây quạt cắm sau eo, hoặc là cắm trong cổ áo, đi đường nhìn trời, đằng sau theo tứ đại hộ pháp, một con chó săn, đủ ác bá a.
Mắt thấy phía trước có một tiểu cô nương xinh đẹp, đáng yêu, thanh thuần, thật giống cây vải mới chào bán, lúc ấy Tư Trọng Khải, chính là Sắc Tam Nhi, nước miếng chảy dài. Tiểu cô nương đi rất nhanh, bọn họ chăm chú đuổi theo. Tiểu cô nương đi đâu nhỉ? Hóa ra mua chao (chao = đậu phụ thối).
“Ai nha, tiểu cô nương này, bộ dáng xuất chúng, tiểu sinh đối với ngươi hâm mộ vạn phần.” Sắc Tam Nhi cảm giác mình rất văn nhã, hẳn không dọa tiểu cô nương.
“Công tử diện mạo đường đường, phong lưu phóng khoáng, hẳn là xuất thân danh môn, tiểu nữ hữu lễ.” Tiểu cô nương khẽ khom người chào.
“Ai nha, đúng nữ hài tử gia giáo, thủ lễ, có quy tắc. Tiểu sinh đối cô nương vừa gặp sinh tình.” Sắc Tam Nhi cười đến con mắt nheo lại.
“Ta nói, nhị vị, tiền chao chưa trả.” Người bán chao nói.
“Hắc hắc, ngươi bán chao ư, chưa bao giờ nghe Tam gia ăn cơm không trả tiền sao, mua chao của ngươi, ngươi còn dám hỏi tam gia tiền!” Tứ đại hộ pháp vây quanh người bán chao, nhe răng nhếch miệng uy hiếp.
“Hóa ra công tử không có tiền a, sao ngươi không nói sớm, tiểu nữ có tiền.” Cô nương muốn bỏ tiền thanh toán, tán gái nào có thể để nữ tử trả tiền, Sắc Tam Nhi cực không tình nguyện thanh toán. Cái này không phù hợp quy củ ác bá, nhưng vì tán gái, đành chịu.
Mà dùng tiền tán gái, kết quả cuối cùng là đưa tiểu cô nương lên giường. Tiểu cô nương nói phải về nhà, Sắc Tam Nhi vừa nghe, cơ hội a, vừa vặn đến nhà tiểu cô nương, hắc hắc hắc hắc……
Tiểu cô nương đi đến trước một ngôi nhà rất lớn rất giàu có, gã sai vặt đứng trước cửa vừa thấy tiểu cô nương, lập tức hô: “Phu nhân, lão phu nhân đã trở lại!” Sau đó cầm