đau đầu thật rồi. Cô em Băng Băng này thật sự cho Hạ Ngang là bạn trai của tôi nên mới
hỏi vấn đề như vậy. Tôi mỉm cười xoay ly nước nho nhỏ trong tay, rồi quay sang hỏi Hạ Ngang, “Làm sao bây giờ, mọi người hiểu lầm hết rồi.”
Hạ Ngang vẫn là bộ dáng nghiêm túc như cũ, anh nghe lời liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó nhíu mày
nói với chủ trò: “Đổi cái khác.”
Ha ha, tôi thật sự là buồn cười muốn chết. Bộ dáng nghiêm túc nhíu mày của Hạ Ngang thật sự dọa cô em này rồi, cô em Băng Băng tội nghiệp nhìn Trương Nam, thấy dáng vẻ thờ ơ của Trương Nam, đành hé miệng gượng cười hai tiếng, đặt lại câu hỏi: “Chị à, lần đầu tiên chị hôn môi là năm bao nhiêu tuổi?”
“16 tuổi.” Tôi nói.
“Chị à, sớm quá nha.” Băng Băng nói. Tôi cười cười, lười đáp lại.
Lần gặp mặt này càng về sau càng trở nên nhàm chán, hứng thú của mọi người đều trở nên rã rời, cuối cùng chưa đến 9 giờ đã tự dẹp đường hồi phủ.
Lúc sắp lên xe, Chung Hiểu Tình không nhịn được kéo tôi đến một góc.
“Tớ thành thật nói với cậu, đám Lâm Tương cố ý gọi cậu đến đây là vì muốn xúc tác cho cậu với Cẩn Du, mọi người bảo nhiều năm rồi mà Diệp Cẩn Du vẫn không quên cậu, mà lần này Cẩn Du nói sẽ đến cũng vì mọi người báo trước cậu sẽ tới.”
Tôi nói: “Thế à?”
Chung Hiểu Tình: “Trong lòng cậu nghĩ thế nào? Thực ra tớ cũng không biết các cậu có nên tái hợp lại hay không, dù sao tình cảm thời trung học của các cậu xem ra còn tốt hơn cả tớ với Lâm Tương.”
Khóe miệng tôi cong lên, gió đêm hơi to, tôi khó chịu khép hờ mắt lại, đèn neon bên ngoài quán bar 7 màu lóe sáng lên từng đợt, đẹp đẽ như bông hoa bảy màu nở rộ trong đêm.
“Thực ra nhiều năm như vậy, tớ cũng không quên nhớ cậu ấy.” Qua một lát, tôi nói với Chung Hiểu Tình một câu này.
Tôi đưa Hạ Ngang đến khách sạn Thánh Đô rồi mới về nhà. Mấy năm nay thành phố Z thay đổi khá nhiều, mấy tòa nhà cao chọc trời dần xuất hiện nhiều hơn, giao thông trong nội thành cũng thay đổi.
Vì vừa về nên tôi vẫn chưa quen, loanh quanh đi dạo, vòng qua vòng lại mấy vòng mới trở về nhà.
Lúc trở về ngang qua tòa nhà trung tâm thương mại Diệp Mậu, tòa nhà này có hơn 20 tầng, tôi ngước mắt nhìn lên.
Thấy phim quảng cáo của chính mình trên đó, cảm thấy chỉ có duy nhất 4 từ mới có thể miêu tả tình cảnh hiện tại: Vật đổi sao dời.
Nhiệt độ không khí buổi tối chuyển lạnh, cửa sổ khép hờ bị gió đêm thổi vào, hơi lạnh nhè nhẹ thấm vào da thịt, tôi đứng dậy đóng cửa sổ, vô tình nhìn xuống chợt thấy một chiếc xe đỗ ở dưới.
Thị lực của tôi không tốt lắm, lúc thi vào trường cao đẳng đo được 5.1, đến sau khi ở cữ đo lại thì chỉ còn 4.8.
Tôi không nhìn thấy người trong xe, nhưng tôi đoán được là ai.
Tôi đóng cửa số, nằm lên giường ngủ tiếp. Ba năm trước sau khi kết thúc đợt trị liệu chứng tự bế tôi tiếp tục làm một đợt trị liệu tâm lý đơn giản. Nhưng trong tiềm thức tôi rất cố chấp, nên khi trị liệu cũng khiến tôi nhớ lại một số ký ức không thoải mái. Dù vậy chất lượng giấc ngủ mấy năm nay của tôi vẫn tốt hơn nhiều, trên cơ bản là có thể ngủ đến hừng đông, sẽ không giống như khoảng thời gian lúc vừa đến Pháp, mỗi đêm đều dùng đủ loại thuốc ngủ tra tấn chính mình.
Ngày hôm sau tôi đúng giờ đến phòng họp của AC, thảo luận về hạng mục công việc trong bộ phim võ hiệp cổ trang do AC sản xuất. Bây giờ Andrc đã không còn là một người đại diện vô danh nữa, mấy năm qua lăn lộn làm việc đã giúp anh ta có một chỗ đứng vững vàng ở AC.
Bên trong AC đều tung khá nhiều tin đồn về mối quan hệ giữa tôi với Andrc, hơn nữa nội dung của mấy tin đồn này đều khá cũ rích, nhiều nhất là không rõ tôi với Andrc là ai dùng quy tắc ngầm với ai, thứ hai là bọn họ thực sự không biết giữa tôi với Andrc có chuyện gì, cho dù tôi với Andrc vẫn duy trì một khoảng cách chừng mực, Andrc ở nước ngoài cũng có bạn gái, nhưng mấy lời đồn đó vẫn tồn tại một cách rất kỳ diệu.
Nhưng mà nói thế nào đây, showbiz chính là vậy đó, nước có trong vẫn có thể phán là đục.
Cầm kịch bản bộ phim cổ trang “Quân thượng kiếm”, tôi vào phòng nghỉ lật xem. Andrc bước vào, đổ nước trong ấm giữ nhiệt ra, đến lúc trở lại, anh ta nói với tôi: “Đạo diễn Vương Kỳ gần đây muốn làm một bộ phim, đã nghe tin này chưa?”
““Cảnh sát và kẻ trộm”?” Tôi nói.
Andrc: “Là “cảnh và phỉ”…”
Tôi vỗ đầu: “Đúng, chính là bộ phim này, nghe nói được đầu tư rất nhiều, bọn họ làm phim điện ảnh nên cần nhiều tiền hơn.”
Andrc: “Vừa rồi nói chuyện với bọn họ, họ bảo đề cử một nữ diễn viên tới, anh đề cử em đó, đất diễn không nhiều lắm, nhưng vì là phim có kinh phí lớn nên sẽ nhanh chóng nổi tiếng thôi.”
Tôi giơ tập kịch bản trong tay: “Vậy bộ phim này thì làm sao? Còn album của em cũng sắp phát hành rồi.”
Andrc: “Đất diễn trong “Cảnh và phỉ” của em cũng không nhiều lắm, chưa đến hai ngày là có thể hoàn thành.”
Tôi hỏi: “Diễn nhân vật gì?”
Andrc: “Nữ cảnh sát.”
“Chính là loại nhân vật vừa ra sân một cái thì chết luôn hả?”
Andrc: “Hình như vậy…”
Trở lại nhà trọ, tôi nằm trên sô pha, vừa nghe nhạc vừa đọc kịch bản, kịch bản viết rất tốt, đến khi đọc xong thì đã quá giờ cơm tối.
Tôi mặc thêm áo khoác rồi đi ra ngoà