nh phố Z.”
“Không có khả năng.” Tôi không thể tin nhìn bà, “Mẹ không có khả năng vay nặng lãi, không có khả năng…”
“Tại sao lại không có khả năng.” Tần Bạch Liên đánh gãy lời nói của tôi, “Người phụ nữ kia hận mẹ không thể chết đi, cô ta thiết kế để mẹ nhảy vào, bây giờ mẹ đã rơi đến tan xương nát thịt rồi, cô ta hẳn sẽ rất vui vẻ.”
Người phụ nữ kia, tôi biết, chính là người vợ hiện giờ của Tống Lê Minh, là chủ trung tâm thương mại.
“Mẹ, nói cho con biết, tổng cộng mẹ nợ bao nhiêu?” Tôi giữ chặt tay Tần Bạch Liên, phát hiện tay bà cũng giống như lòng bà đều toát mồ hồi, tôi cố trấn định lại, nói: “Không phải chú Trần cũng có tiền sao, trước tiên chúng ta cứ tìm chú ấy mượn trước, hai người là vợ chồng, chú ấy nhất định sẽ đồng ý…”
Tần Bạch Liên “Phi” một tiếng, trong mắt bà tràn đấy chế giễu, sau đó bà hút một điếu thuốc, nói nhỏ: “Mẹ trộm tiền công ty ông ấy trả nợ, ông ấy cũng đang nguy hiểm.”
Tôi không hỏi Tần Bạch Liên cầm của chú Trần bao nhiêu tiền, không cần nghĩ, con số nhất định cực kỳ lớn. Tần Bạch Liên trải qua biết bao sóng to gió lớn, nhìn bà hiện giờ sợ hãi như vậy ắt hẳn sự việc đã không xong rồi.
Rõ ràng là giữa hè, vậy mà tay chân tôi vẫn lạnh như băng, lồng ngực tựa như có gió bão, tôi nghe thấy tiếng gió gào bão thét.
Tôi nói: “Con không thể rời khỏi thành phố Z, con còn phải thi đại học, địa điểm thi là ở đây, con sợ con không thể rời khỏi.”
“Ở lại đây?” Tần Bạch Liên tát tôi một cái, “Tần Triều Ca, con muốn mẹ con ngồi tù sao?”
Tôi với Tần Bạch Liên là tám giờ tối rời khỏi thành phố Z, lúc ngồi trên tàu, điện thoại tôi reo không ngừng, tôi biết là Cẩn Du gọi tới, nhưng tôi không dám nhận.
Tần Bạch Liên giằng lấy điện thoại của tôi sau đó bà vứt điện thoại vào thùng rác.
“Không được dùng.” Tần Bạch Liên quát.
Tôi cúi đầu: “Con biết.”
Hai ngày hai đêm ngồi trên tàu hỏa, chúng tôi đã tới một thị trấn nhỏ phía tây bắc. Tôi chưa bào giờ ngồi xe lửa lâu như vậy, lúc xuống xe tôi nôn đến không biết trời đất.
Tần Bạch Liên đưa cho tôi chút nước: “Có khá hơn chút nào không?”
Tôi lau miệng: “Thực ra chúng ta có thể đến Thanh Đảo tìm bà ngoại.”
“Ngu ngốc.” Tần Bạch Liên quan sát đám người đang qua lại, sau đó xoay đầu nhìn tôi, “Tần Bạch Liên là từ đâu tới đây, chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể biết được. Tần Triều Ca, chỉ một vấn đề đơn giản như vậy con cũng không thể nhìn ra sao?”
Tôi mím môi, ngẳng đầu dõi mắt nhìn bầu trời, cảm thấy bầu trời thị trấn này trong xanh đến lạ thường.
Tàu hỏa lại từ từ rời đi, tôi muốn khóc nhưng nước mắt không thể nào rơi xuống, trong lòng chỉ nghĩ đến mình đã đến một nơi thực sự xa lạ rồi.
Tần Bạch Liên thuê một căn phòng cũ ở nơi này, một căn nhà riêng hai tầng độc lập, phòng ở đã tu sửa rất nhiều lần, tuy trên mặt tường loang lổ dấu vết của năm tháng nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự sạch sẽ thoải mái của căn nhà.
Căn nhà ở bên ngoài thị trấn, tuy vị trí địa lý không tốt lắm nhưng khung cảnh xung quanh lại rất đẹp.
Trong phòng khách có một bộ sô pha cũ, Tần Bạch Liên lập tức chuẩn bị đi mua bộ mới, tôi cản bà: “Dù sao trong nhà cũng không có khách tới, sô pha không cần mua đâu.”
Tần Bạch Liên cũng không đồng ý ngay. Bà vốn chính là người như thế, rõ ràng hiện giờ còn đang lẩn trốn nhưng bà lại làm như đang đi du lịch vậy.
Tần Bạch Liên đối xử với mình vô cùng tốt nhưng tôi vẫn không rõ, vì sao một người phụ nữ luôn đối xử tốt với mình như Tần Bạch Liên, rõ ràng năm đó Tống Lê Minh đã lựa chọn không cần bà, vậy vì sao bà lại lựa chọn sinh ra tôi?
Tần Bạch Liên mua một bộ sô pha màu trắng sọc vàng, phối cùng với rèm cửa sổ màu vàng, toàn bộ phòng khách tuy trang trí đơn giản nhưng tràn đầy ấm áp.
Tần Bạch Liên than thở với tôi: “Cái nơi nhỏ bé này không mua được thứ gì tốt, ngay cả hàng hóa có thương hiệu một chút cũng không có.”
Tôi ngồi ngoài ban công lật xem từ điển tiếng anh, đáp lại: “Ở thành phố Z có nhiều lắm, mẹ trở về mua đi.”
Tầm mắt Tần Bạch Liên quét qua quyển từ điển trong tay tôi, đột nhiên hỏi: “Triều Ca, con oán mẹ phải không?”
“Không có.” Tôi đáp.
Câu nói đó là nói thật, tôi không oán bà. Bà là mẹ của tôi, cho dù bà có sai lầm, tôi cũng vẫn có thể cho bà “tình cảm nguyên vẹn”.
Tần Bạch Liên không nói gì ngoài nở một nụ cười, bà nói lảng sang chuyện khác: “Buổi tối muốn ăn cái gì? Mẹ đi mua đồ ăn.”
Tôi hoài nghi ngẩng đầu: “Mẹ biết nấu cơm sao?”
Tần Bạch Liên nghịch ngợm những ngón tay trắng trẻo ngọc ngà của mình, từ tốn nói: “Đương nhiên, hơn nữa hương vị còn rất tuyệt.”
Tôi là một người vô cùng kén chọn, thường chỉ ăn ở những nhà hàng có sao ở thành phố Z, vừa tới nơi này vài ngày, ngoại trừ nhớ người ở thành phố Z, tôi còn vô cùng nhớ đến đồ ăn ở đó.
Mấy hôm trước, tôi mơ một giấc mơ. Tôi mơ thấy Cẩn Du đưa tôi đến một tiệm ăn, anh gọi rất nhiều đồ ăn ngon, tôi ăn đến vô cùng vui vẻ, còn cong miệng ngây ngô cười với anh. Nhưng trên đường về, đột nhiên anh đưa ra yêu cầu chia tay, anh nói bởi vì tôi thích mất tích cho nên anh không yêu tôi nữa.
Tôi hốt hoảng, sau đó nghĩ ra một ý: “Nếu không thì vậy đi
