hỏ xinh
_Nhưng ko cần phải ôm chặt như thế, tôi sắp thở ko nổi rồi – Nàng hít hơi sâu, nghiến răng nghiến lợi, trừng trừng nhìn lại
_Uy, ko phải chứ, chỉ mới diễn một chút em đã ko chịu nổi sao, đối với
một người mẫu thì việc động chạm da thịt này ko có gì là lạ chứ? Huống
gì là một người mẫu chuyên nghiệp như em phải hiểu rõ hơn ai hết… phải
ko Ly Ly tiểu thư?
_Tôi…tôi – Hừ, ko phải vừa rồi là còn bị nàng cuốn hút đến quên cả diễn
xuất, vậy mà hiện tại lại bị hắn dạy ngược lại, đây là đạo lý gì? – Đc,
Du tiên sinh, chúng ta cùng diễn tốt…
Nàng giơ một nụ cười ma mị, trầm giọng đầy sát khí, cánh tay thon dài
vòng lên ôm lấy chiếc cổ Lăng Văn Du, ánh mắt dụ hoặc đến bức người, mọi người bị cả hai trai tài gái sắc cuốn hút ánh nhìn đến ngây ngốc, hồn
vía treo tận đọt cây… Duy chỉ có 1 một ánh mắt thâm trầm lạnh lẽo xoắn
thẳng vào họ, hận ko thể một bước tiến lên xé đôi 2 kẻ gian phu dâm phụ
kia ra…
Nàng chuyên chú tạo dáng, Lăng Văn Du cũng ko thua kém phối hợp ăn ý,
tạo ra vô số những kiểu thân mật. Đến khi nhiếp ảnh gia Hồ Kỉ Trương hô
“cắt” 1 tiếng nàng mới lơi khỏi vòng tay Lăng Văn Du, vuốt nhẹ mồ hôi
trên trán tiến đến phòng thay phục trang
_Ly Ly, ngươi thay y phục trước, ta có chút việc tìm nhiếp ảnh gia sau
đó trở lại, ko việc gì chứ? – Dương Dương đưa trang phục cẩn trọng hỏi
_Ân, ko việc gì, ngươi mau đi – Nàng cười khổ nhận lấy trang phục thúc giục Dương Dương rời đi
Dương Dương đưa nàng chiếc váy dạ tiệc đen tuyền, khác hẳn với 2 chiếc
trước, chiếc này tạo cho nàng 1 cảm giác vừa cao sang, mềm mại, lại
huyền ảo, thần bí… Nhưng vấn đề ở dây là “ Ách… Chiếc váy này khóa phía
sau sao?”
…Cạch…
Đang lay hoay với tay ra sau khó khăn kéo chiếc khóa kéo, nghe tiếng mở cửa phòng nàng mừng như mở hội, thánh thót cất tiếng…
_Dương Dương, về đúng lúc, mau đến giúp ta kéo chiếc khóa
Từ phía sau, bước chân nhẹ tiến đến gần, bàn tay thoăn thoắt nhẹ nhàng kéo nhẹ, chiếc khóa ngoan ngoãn chạy lên…
_Đc rồi, cám ơn ngươ…i…A– Nàng cười vui vẻ xoay người, câu chưa nói hết đã bị dọa trôi tuột ngược vào trong – Sao…sao…ngươi…
Vương Tử Phong mang khuôn mặt thâm trầm, đôi mắt đen sâu nhìn nàng chằm chằm lạnh lẽo…
_Vương tiên sinh, sao ngài lại ở đây, đây là phòng riêng của tôi mời ra
cho – Nàng vuốt ngực hít sâu vài cái lấy lại bình tĩnh mỉm cười lịch sự
nói
_Trông thái độ của Ly Ly tiểu thư, có vẻ từ nãy đến giờ đã quên mất sự
hiện diện của tôi? – Hắn lạnh lùng tiến đền gần nàng cất tiếng trầm khàn bình tĩnh nhưng xuyên thẳng vào tai lại mang đầy khẩu khí âm hàn đáng
sợ
_A…chuyện này… - Quả là nàng đã quên mất hắn, nàng nhập tâm phối hợp
cùng Lăng Văn Du diễn xuất mà ko hề phát hiện sắc mặt hắn ngày càng u
tối tỷ như từ 18 tầng địa ngục 1 cước hạ thẳng xuống 108 tầng theo từng
cử động thân mật của nàng và Lăng Văn Du – Vương tiên sinh, thất lễ,
tôi…tôi phải quay lại làm việc -Ko thể cùng hắn đối chất lúc này, 36 kế, tẩu vi thượng sách
Khí lạnh từ người hắn dường như có thể đóng băng cả căn phòng “ Hắn là
vì sao tức giận? ko phải lúc nãy tâm trạng còn rất tốt mà dây dưa cười
đùa cùng nữ nhân khác sao?” – Nghĩ đến cảnh hắn cùng triệu Sa Sa tình tứ cười đùa, lòng nàng lại dâng lên một cỗ nóng sôi sục, ko thèm liếc hắn
một cài mà cất bước lạnh lùng rời đi…
Vừa đc mấy bước, lướt nhẹ qua người hắn, một bàn tay mạnh mẽ túm lấy
chiếc cổ tay mảnh khảnh kéo nàng ngược về… Chỉ nghe nàng “A” một tiếng
thì đã ngã vào lòng hắn, cánh tay còn lại ôm lấy chiếc eo nàng, cố định
thân người, bắt nàng phải trực tiếp nhìn thẳng vào mình…
_Ngươi… Vương tiên sinh, ngài muốn gì? Mau thả tôi ra, ở đây có rất
nhiều người, chỉ cần tôi kêu một tiếng lập tức mọi người sẽ đến, lúc đó
xem thanh danh một tổng tài như anh bỏ đi đâu – Nàng cười ranh mãnh
buông lời đe dọa
Hắn nhìn nàng hồi lâu, khóe miệng cũng vươn một nụ cười quỷ dị ko thua kém kề sát tai nàng phả một luồn hơi nóng rát…
_Vậy em muốn yên tỉnh nói chuyện phải ko? Chúng ta về nhà nói chuyện
_Cái…cái gì? – Còn chưa để nàng định thần, hắn đã lôi tuột nàng ra khỏi
phòng đến bãi đỗ nhét vào xe, quẳng lại tài xế riêng, tự mình phóng xe
đi
_Khoan…khoan… chuyện… A – Chiếc xe lao vút đi bạt mạng, cảnh vật xung
quanh lướt qua cửa sổ đến hoa mắt khiến nàng bừng tỉnh – Khoan, dừng xe, tôi muốn xuống, nàng ra sức một tay cố mở cửa, tay kia đấm vào kính xe
thùm thụp đến đỏ tấy… Dù biết nàng có dùng đại bác cũng chẳng thể mở đc
cửa, nhưng nhìn bàn tay nhỏ nhắn đỏ dần lên khiến lòng hắn đau xót ko
yên…
….Két ttttttttt…
Tiếng xe rít trên đường, hắn phanh gấp gáp khiến nàng chúi thẳng, xoa
xoa chiếc đầu nhỏ, xác định chính mình chưa chết, định phần quay sang
giáo huấn hắn một bài học thì đã bị hắn nắm chặt cổ tay kéo sát đến gần…
_Nếu em ko ngoan ngoãn ngồi yên thì đừng trách tôi ko báo trước
Từng lời hắn thốt ra lạnh như băng đá khiến nàng bất giác lạnh người,
khóe mắt hãi hùng run lên… Trông thấy bộ dáng của tiểu dã miêu ương
bướng trở thành tiểu hồng mao ngoan ngoãn, hắn hài lòng buông cánh tay
nàng, tiếp tục phóng xe trở về Vươn