XtGem Forum catalog
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323850

Bình chọn: 10.00/10/385 lượt.

thấy Phượng Âm tươi cười rạng rỡ hấp tấp đến tìm thì đã thành định luật cả Thiên giới không cần nói cũng rõ mười mươi.

Phượng Âm khựng lại nhưng cũng mau chóng điều chỉnh trạng thái nói: “Muội giờ có mệt không?”

“Mệt!” Vừa nghe cái chữ mệt này, Diệp Tiếu đã gục đầu, lê cái xác vô hồn đi tới.

“Haiz, muội đừng đi vội, mệt ở đâu nói cho tỷ nghe nào, tỷ sẽ đấm bóp cho muội…” Phượng Âm nhanh chân đuổi theo, Diệp Tiếu thở dài, dùng đôi cánh ngắn củn đỡ lấy cơ thể núng nính nói: “Lưng ta mỏi quá!”

Phượng Âm: “…”

Lưng… một canh giờ… mỏi quá…

Dạ Tịch Nguyên quân, ngươi đã làm cái gì thế?

Phượng Âm nháy mắt đã suy nghĩ loạn xà ngầu.

Nhưng nhìn cái cơ thể tròn vo như quả táo của Diệp Tiếu kia, Phượng Âm lập tức phủ quyết ý nghĩ này.

Nếu Dạ Tịch dám làm cái gì… Bách Lý Quân Hoa làm sao còn ngồi yên thế được!

Hơn nữa… cái dáng quả táo này… hắn có thể làm được gì!

Bản tính hiếu kỳ của Phượng Âm càng lúc càng tăng, cuối cùng lòng hiếu kỳ cũng chiến thắng lý trí, vào một đêm nào đó, có người lặng lẽ nằm sấp bên cửa sổ phòng Dạ Tịch Nguyên quân, vô cùng đáng khinh bỉ dùng nước miếng chọc thủng một lỗ nhỏ rồi nín thở rình xem tình huống bên trong.

Kế đó nàng thấy được một màn thế này.

Dạ Tịch tuấn mỹ chống cằm ngồi bên, Diệp Tiếu nhỏ bé đứng trên bàn vẻ mặt bi phẫn.

“Lăn một vòng!” Dạ Tịch thản nhiên mở miệng, Diệp Tiếu lập tức ngã xuống, lăn một vòng trên bàn.

“Xoay một vòng!” Dạ Tịch tiếp tục ra lệnh, Diệp Tiếu đứng lên, ngoan ngoãn xoay một vòng.

“Nhảy qua ba lần!” Dạ Tịch đổi tay chống cằm, Diệp Tiếu nhanh nhẹn nhảy qua cái vòng được treo bên cạnh. Kết quả là, dừng lại giữa không trung luôn.

“Sao lại không qua được?” Dạ Tịch nhíu mày, Diệp Tiếu sắp phát khóc: “Vòng nhỏ quá, kẹt rồi!”

“Ờ, vậy ngươi giảm béo đi!” Dạ Tịch không cần suy nghĩ đã hạ lệnh. Diệp Tiếu gấp gáp nói: “Giảm béo không mập không đáng yêu! Bích Hoa tiên tử… À không, các tiểu hoàng kê nữ đều thích béo một chút!”

“Vậy à,” Dạ Tịch gật đầu: “Vậy được rồi, đổi vòng lớn hơn cho dễ lọt…”

Nhìn Diệp Tiếu bị gọi tới gọi lui trên bàn mà Phượng Âm gian ác dùng cánh che miệng nén cười lui xuống.

Nàng cảm thấy thật thỏa lòng, nàng nghĩ, Diệp Tiếu có lẽ chưa từng chịu ấm ức như vậy bao giờ.

Cho dễ lọt…

Phốc, ha ha ha…

Phượng Âm chỉ còn thiếu điều đập bàn mà cười thôi.

Nhưng không lâu sau, nàng cười không nổi nữa.

Diệp Tiếu bị bệnh.

Mỗi ngày đều rặt vẻ bệnh hoạn nằm trên giường gặm táo, Diệp Tiếu lấy dáng vẻ như đang tuyên bố di ngôn mà thì thầm: “Phượng Nhi, ta cảm thấy đây là nội dung vở kịch.”

Phượng Âm: “Chứng minh!”

“Ta đoán!” Diệp Tiếu cắn một miếng táo: “Nếu ta đã có mặt trong vở kịch này thì dĩ nhiên phải có tác dụng quan trọng rồi. Ngươi thấy không, giờ ta đang bệnh tật, biết đâu sau đây ngươi sẽ vì cứu ta mà mạo hiểm.”

“Làm sao ngươi biết?” Phượng Âm tò mò: “Quán Thanh U không phải là không nói cho ngươi biết mệnh cách sao?”

“Ngươi ngốc quá!” Diệp Tiếu lắc đầu: “Chẳng lẽ ngươi không biết ta còn kiêm thêm chức phụ nữa sao?”

“Chức nào? Ngươi kiêm nhiều chức quá ta không rõ.”

“Ta viết tiểu thuyết đó!” Diệp Tiếu trịnh trọng nói: “Phượng Nhi, ngươi phải biết là trong tiểu thuyết luôn có người thông minh, ngươi xem, phàm là truyện thì phải có những tình tiết kinh điển. Nếu ngươi là vai chính, tất sẽ phải có bằng hữu, kẻ thù, ý trung nhân. Tuyến tình yêu và tuyến tình bạn đều góp phần thúc đẩy câu chuyện, giờ ta là tuyến tình bạn của ngươi, ta lại bị bệnh, chẳng lẽ ngươi không nên vì ta làm cái gì sao? Ngươi nhất định phải làm gì đó cho ta, rồi sau đó sẽ bước trên hành trình mạo hiểm, tiếp nữa là bắt đầu câu chuyện của ngươi.”

“Ừ, có lý!” Phượng Âm gật đầu, rất nghiêm túc dò hỏi: “Vậy giờ ta phải chuẩn bị cái gì?”

“Ăn nhiều ngủ nhiều, tiết kiệm thể lực, chuẩn bị hành trang. Nhân vật chính đều có hậu thuẫn.” Diệp Tiếu nghĩ nghĩ, tự nhận là đã trả lời đối phương rất chuẩn. Phượng Âm gật đầu đồng ý, rồi làm theo lời Diệp Tiếu nói.

Nhưng nàng chờ… chờ… không chờ được chiến thư bắt giữ chiến binh mà ngược lại, vào một đêm nào đó, chờ được tin Diệp Tiếu đã hy sinh.

Diệp Tiếu này chính là tiểu hoàng kê, sau khi không chịu đựng được tình tiết vở kịch nữa, trước khi chết đã dùng cánh kéo Phượng Âm lại, mắt trợn trừng.

“Có lời gì ngươi nói đi.”

Đối với việc Diệp Tiếu không làm tiểu hoàng kê được nữa, Phượng Âm cũng hơi tiếc nuối, “Quả nhiên… ngoài dự đoán của chúng ta!”

Đây là lời cảm thán cuối cùng của Diệp Tiếu lúc sắp chết.

Tiểu hoàng kê được huấn luyện bao lâu nay đã chết, điều này đối với Dạ Tịch mà nói là một đả kích lớn. Trước kia hắn đã báo cho Bích Hoa tiên tử mình theo đuổi từ lâu là sẽ tặng nàng một con gà con siêu cấp đáng yêu, giờ tiểu hoàng kê đã chết, còn một tháng nữa là phải quay về Trường Hằng Sơn gặp Bích Hoa tiên tử, hắn phải lấy gì đưa cho nàng đây?

Dạ Tịch ưu sầu.

Hắn ngồi trên ghế, tay chống cằm, tay gõ xuống thành ghế đàn hương, nhìn chăm chú vào gia đình gà rừng đã hiện nguyên hình đang tới tới lui lui.

Cả nhà gà rừng dưới cái nhìn của hắn mà phát run cầm cập, nghĩ hắn đang muốn ăn mình thế nào thì đột n