àng là phần tử không chịu đọc sách, trình độ văn hóa thấp. Ở chung đã vài ngày Phượng Âm còn tưởng rằng, Dạ Tịch cũng có thể là người như nàng, nhưng hôm nay nàng mới biết Dạ Tịch dù sao cũng là một thần tiên, Dạ Tịch dù sao… cũng là một thần tiên có văn hóa.
Nàng ngoẹo đầu muốn khuyên bảo Dạ Tịch vài câu. Nhưng đang định mở miệng đã cảm nhận được cơn cuồng phong quen thuộc đang ập đến, trong thoáng chốc nàng phản ứng kịp thời, đánh Dạ Tịch hét to: “Chạy mau!”
Nhưng kẻ say dù có đánh thế nào cũng không tỉnh, đôi mắt đục ngầu giương lên, mờ mịt nhìn nàng. Trong lúc đó cuồng phong đã kịp cuốn quanh thân họ bằng lực không thể đỡ được, hút họ vào trung tâm. Xung quanh tối đen, hai bên trái phải xương trắng bay vòng vòng, Phượng Âm ôm lấy đầu mình, liên tục kêu gào: “A a a a a…”
Nàng kêu lên sợ hãi khi bị cuốn vào một con đường hầm tối kịt, rồi giống viên đạn lao đầu xuống và chạm đất bằng gáy, ‘bịch’, đập xuống nền đá cứng, nàng hoa mắt ngất luôn. Trước khi ngất nàng đã nghĩ, mụ nội nó, Linh Hư Ảo Cảnh này sao lại cứ để nàng gặp phải!
Kể ra, Phượng Âm cũng được xem như một thần tiên có sức mạnh phi phàm. Từ xưa đến nay tuy hay gây chuyện một chút, quậy phá một chút, người gặp người sợ quỷ gặp quỷ né nhưng trong việc chính, nàng không hề chậm trễ. Tiên giới tổng cộng đã trải qua ba cuộc đại chiến Thần Ma, nàng đã tham gia hai cuộc.
Lần đầu tiên Phượng tộc chết trận hơn phân nửa, hoàng tộc Phượng tộc đã chết sạch, chỉ có nàng mạnh mẽ không chết, vì thế đã kế thừa đế vị của Phượng tộc trên chiến trường, lúc ấy còn làm cảm động rất nhiều thần tiên, khơi dậy phân nửa sĩ khí, trở thành nhân vật đáng thương nhất trong cuộc đại chiến.
Lần thứ hai, đại chiến Thần Ma tuy rằng thanh thế không bằng lần đầu nhưng nàng lại chạm phải quân chủ lực của đối phương trên chiến trường, còn bị vây khốn bên trong Linh Hư Ảo Cảnh ngàn vạn năm khó gặp, nếu không phải Diệp Tiếu bị thương có vẻ bi thảm thì phỏng chừng nàng sẽ trở thành ‘đệ nhất bi kịch’ chứ không phải ‘đệ nhị bi kịch’ trong cuộc chiến này.
Nói đến Linh Hư Ảo Cảnh, nàng vẫn hận không thôi. Bên trong Linh Hư Ảo Cảnh mênh mông hoang hoải, cất giữ cả trời đất còn được. Nhưng bên ngoài nó lại vô cùng nhỏ, hơn nữa còn căn cứ vào hoàn cảnh mà biến màu, bình thường vốn không thể nhìn ra, càng đáng giận là… nó rất hiếu động, nó có thể chạy nhảy, mỗi ngày bôn ba ngàn dặm, rảnh hơi chạy quanh thế giới vào vòng. Vì thế, nếu ngươi đụng phải nó thì không có cách nào tránh được, nếu muốn tìm nó thì rất ư là khó khăn. Xui xẻo là Linh Hư Ảo Cảnh đối với tiên nhân bình thường mà nói có lẽ cả đời cũng không gặp phải, tỷ lệ gặp được nó cũng bằng như trúng thưởng, vậy mà cái tỷ lệ ấy lại rơi trúng nàng hai lần.
Hai lần đó!
Nàng chất chứa đủ loại cảm xúc bi phẫn, từ từ hồi tỉnh sau cú ngất. Đập vào mắt là một cây cổ thụ khổng lổ với lá cây màu xanh, nhánh cây màu trắng, quanh thân có rất nhiều đom đóm đang phát sáng khiến cây cổ thụ tỏa ra thứ ánh sáng nhu hòa trong bóng đêm.
Trên cây có một loại quả như quả đào, nhìn có vẻ rất ngon nhưng Phượng Âm thấy quả đào này thì lại sững sờ, chậm rãi nói: “Linh Hư quả…”
“Tỉnh rồi?” Một giọng nói thanh trong vang lên, trong đó có chút tắc nghẽn. Phượng Âm quay lại thấy Dạ Tịch đang ngồi dưới tàng cây.
Hắn hôm nay vì đi gặp Bích Hoa nên mất bao nhiêu công sức chỉnh chu áo sống, dù đã ướt nước mưa nhưng vẫn khí khái bức người. Hắn đang quay lưng về phía cây, đằng sau là gốc đại thụ đang tỏa sáng, một thân trường bào tím dưới ánh sáng lập lòe có chút quái dị, như dòng nước đang chảy quanh thân hắn, khuôn mặt lại tuấn tú thoáng chốc khiến Phượng Âm nhìn mà ngây ngẩn.
Phượng Âm cứ chăm chú nhìn hắn, hắn cũng không để ý, chuyên tâm gặm đào, đến khi ăn xong hắn mới chậm rãi nói: “Ngươi cứ nhìn ta thế này là muốn ăn đào?”
“Đào?” Phượng Âm cuối cùng cũng chuyển mắt đến quả đào chỉ còn lõi trong tay Dạ Tịch, lát sau nàng mới hoàn hồn, toàn thân khôi phục sức lực xoay người nhấc cẳng gà lên phóng đi, chắc là muốn nhanh chóng thoát khỏi Dạ Tịch. Dạ Tịch khó hiểu nhưng không hỏi, cơ thể di động theo quán tính, nắm cổ Phượng Âm hỏi: “Ngươi chạy cái gì?”
“Cách… cách ta… xa… Khụ khụ…” Bị nắm cổ, Phượng Âm nói chuyện rất khó khăn, một câu đứt quãng còn chưa nói xong đã thấy đất trời xoay chuyển, lần này bị xoay tròn trên không, Dạ Tịch lại hỏi to: “Làm sao vậy?”
“Đó là Linh Hư quả không phải đào đâu, Nguyên quân!!” Phượng Âm đau khổ kêu lên.
“Linh Hư quả là cái gì?!” Dạ Tịch tiếp tục rống to.
Phượng Âm: “…”
Một chốc sau, bàn tay Dạ Tịch vẫn cầm cánh của Phượng Âm cuối cùng cũng rảnh rang, còn Phượng Âm lại một lần nữa rơi xuống theo tư thế hôn đất. Nhưng đã có kinh nghiệm lần trước, Phượng Âm chỉ cảm thấy đầu choáng váng rồi nhanh chóng tỉnh lại. Bên cạnh là đất đai khô nứt nóng hạn, hoang dã xa xăm, mặt trời chói chang. Còn thấp thoáng bóng cây khô khốc xiêu xiêu vẹo vẹo đứng bên, nàng nhìn quanh, nhớ lại lời Dạ Tịch nói - sinh ta ra là thiên địa, nuôi ta là Hồng Hoang.
Nhìn nơi này, ngoài Hồng Hoang ra nàng thật sự không nghĩ được còn nơi nào khá