sự của Thiếu Hoàng Cung, bên cạnh còn sừng sững đám đại thần Phượng tộc đang run lên vì giận. Dẫn đầu là một đại thần mình mặc quan phục màu đỏ, tay cầm ngọc bản ngà voi, tay kia thì run rẩy chỉ về phía hai nam tử trẻ tuổi đang ngồi bên bàn mạt chược ngay chính giữa phòng, quát to: “Chính sảnh nghị sự của Phượng tộc ta được truyền thừa từ ngàn vạn năm, các ngươi sao dám… sao dám làm ra cái loại chuyện này! Giản hề Thiên quân, Đại Miêu Nguyên quân, các ngươi đây xem Phượng tộc ta như chốn không người sao?!”
“Ai da, lão nhân,” nghe lời này, Giản Hề đang hưng phấn bừng bừng phất phất tay: “Ông sao lại phiền phức vậy hả? Đế quân nhà ông cũng có nói rồi, đến lúc các ông nghị sự chúng ta sẽ chơi mạt chược, để không khí bớt căng thẳng thôi mà! Ví dụ nhé, lúc ông nói năng không lọt tai, Đế quân nhà ông nếu đánh ván bài, nói không chừng thắng được thì còn bỏ qua cho ông ấy chứ? Lão nhân, chúng ta cũng là suy nghĩ cho ông thôi.”
“Hoang đường… Hoang đường!” Lão giả phẫn nộ đến mức chùm râu dài trắng như tuyết cũng bay tán loạn: “Đám đạo chích các ngươi…”
Lão giả còn chưa mắng xong đột nhiên thấy hai người Phượng Âm Diệp Tiếu đang đứng ở cửa đại điện, đầu tiên là sửng sốt, nháy mắt kéo theo đám đại thần quỳ lại ôm chân Phượng Âm khóc toáng lên: “Đế quân ơi… Từ sau Phượng Khiếu Đế quân, Phượng tộc chúng ta ngày càng không có địa vị ô ô ô ô ô… Ngay cả một Thiên quân cũng dám đến chỗ chúng ta giương oai ô ô ô ô ô… Tốt xấu gì năm đó Phượng tộc nam chinh bắc thảo bla bla bla… Nay lại lưu lạc đến nỗi mặc cho người chà đạp, cựu thần hổ thẹn với tiên đế, đừng cản cựu thần, cứ để cho cựu thần chết đi! Để cho cựu thần chết đi!”
Nói xong, lão giả buông chân Phượng Âm ra, xông về phía hàng cột bên cạnh, các đại thần lập tức thuần thục nhào tới, kẻ nắm tay, người ôm chân, đủ loại âm thanh nháo nhào kêu rống: “Thừa tướng! Ngài không thể chết được…”
“Thừa tướng, ngài đừng chết, đây không phải lỗi của ngài, là Phượng tộc ta vô phúc!”
“Thừa tướng…”
Nghe những âm thanh náo loạn ầm ĩ này, nhìn sang Phượng Âm trán nổi gân xanh tay niết thành quyền, lại nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của hai kẻ Giản Hề và Đại Miêu, Diệp Tiếu rất không phúc hậu quay đầu đi, dùng tay áo che khuất nửa bên mặt cười trộm.
Phượng Âm nhìn đám hỗn loạn khôi hài này mà cố dằn xuống xúc động muốn giết người, rống to: “Đừng vội tìm chết, quay lại đây cho ta!”
“A, nghe giọng nói dõng dạc này, xem ra vẫn còn khỏe chán!” Nghe Phượng Âm nói, Giản Hề sực tỉnh trước nhất, vui vẻ đứng dậy bu lại: “Phượng Nhi…”
“Người đâu, mang hai tên này ra ngoài cho ta!” Chưa chờ Giản Hề tới gần, Phượng Âm vung tay lên, thoắt chốc đã có một đám binh lính vọt vào nắm lấy tứ chi Đại Miêu cùng Giản Hề nhanh chóng lôi ra ngoài.
Tất cả mọi người đều khựng lại, Đại Miêu phản ứng trước hết vội vàng rống lên một câu: “Phượng Âm!! Ngươi là đồ cầm thú!! Lấy oán báo ơn!”
“Quăng đi!” Phượng Âm lập tức hạ lệnh, vì thế bỗng nghe hai tiếng kêu thảm thiết bên ngoài cung rồi im bặt.
Diệp Tiếu tới cửa định thần đứng nhìn nhìn, trong lòng hạ kết luận: Ờ… phòng nghị sự của Phượng tộc vẫn là không nên tùy tiện xằng bậy. Xem mấy thị vệ này thì biết, có thể quẳng hai tên đó ra xa đến thế quả nhiên sức chiến đấu không thể khinh thường.
Nghĩ nghĩ, nàng lui về bên cạnh Phượng Âm thấp giọng nói: “Vậy, chuyện còn lại ngươi tự giải quyết. Ta về Bồng Lai đảo trước.”
Phượng Âm khinh bỉ lườm nàng: “Ngươi không phải nói ngươi muốn vùng lên làm nữ vương mạnh mẽ, để Bách Lý Quân Hoa đến U Minh Phủ sống đó sao? Ngươi lại bị chèn ép rồi?”
“Khụ, là như vầy,” bị vạch trần chân tướng Diệp Tiếu cảm thấy không còn mặt mũi nào, nên đành nghiêm trang giải thích: “Ta cảm thấy, dù nam tôn hay nữ tôn cũng không quan trọng lắm, nên ta nghĩ vợ chồng chung sống hòa bình vẫn là tốt hơn, bởi thế nếu hai chúng ta có thể thương nghị, thay phiên đến sống ở hai nơi thì cũng được.”
Phượng Âm: “…”
Diệp Tiếu: “Được rồi, ta về nhà nấu cơm với chàng, tối qua ta đã che mắt chàng cả đêm, hiện giờ phỏng chừng chàng đã dỡ cả nhà rồi cũng nên.” Dứt lời nàng liền xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Chàng tính khí hơi nóng nảy, chờ sang năm đến địa bàn của ta, dám đụng đến một mẩu gỗ nhà ta thì ta sẽ đánh chết chàng…”
Nàng nói xong thì bước đi hùng hổ lắm, đến khi ra khỏi cửa lại không kiềm được, chạy biến như cơn gió. Phượng Âm suy nghĩ một chút, hỏi Mộc Tử Du mới từ nội điện ra thu dọn đại sảnh: “Này, Diệp Tiếu thượng thần cùng Bách Lý Đảo chủ bao lâu thì thay đổi chỗ ở một lần, sao ta cảm thấy nàng ta vẫn luôn ở Bồng Lai đảo nhỉ?”
Mộc Tử Du vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Bách Lý Đảo chủ cho tới bây giờ chưa từng sống ở U Minh Phủ.”
Phượng Âm: “Nàng ta có khi nào đánh được Bách Lý Đảo chủ không?”
Mộc Tử Du: “Có lần vì khoe khoang, khi đang dạo chơi ở ngoại thành, cùng với Giản Hề Thiên quân bắt tay đá bay Bách Lý Đảo chủ rớt xuống hồ. Sau đó… nghe nói sau khi quay về Bồng Lai đảo đã lâu không còn bước chân ra khỏi tẩm cung…”
Phượng Âm giận: “Cái đồ khoác lác không biết xấu hổ này! Ta còn tưởng nàng ta lợi hại lắm cơ đấy!”
*******
Đứn