Old school Easter eggs.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324650

Bình chọn: 7.5.00/10/465 lượt.

ai, bưng chén rượu, nghiêng đầu nhìn người đến người đi dưới lầu, nom có vẻ rất an nhàn.

Phượng Âm cau mày nhìn nàng, biết Phượng Âm tức giận, nàng ta cũng chỉ nghiêng đầu, nâng chén rượu, cười đến ngây thơ đơn thuần, như là chỉ đến uống rượu cùng nàng, chỉ có thế thôi! Tựa như trong hàng vạn năm kết giao, vẫn luôn cùng người cộng ẩm, không hỏi yêu hận.

Phượng Âm ngây người nhìn nàng, sau một hồi cũng nở nụ cười, bưng chén rượu bên cạnh, gượng dậy, ghé vào lan can gỗ đối diện với nàng kia, rót rượu, nâng chén, sau đó là chén thù chén tạc.

Uống rồi uống, nàng khúc kha khúc khích.

“Tiếu Tiếu, ngươi nói xem, rượu này sao lại đắng vậy?” Nàng cười nấc nhưng trong mắt lại ầng ậc nước: “Đắng đến nỗi không thể uống nổi, làm sao đây?”

“Bậy!” Tiên nữ áo trắng mày không nhăn, bưng chén rượu loạng choạng nhấp một ngụm: “Nào có rượu không đắng? Mà cũng nào có rượu đắng? Đắng đắng ngọt ngọt, ai cũng vậy, chỉ cần thả lỏng tâm tình thì khi đắng cay đi qua sẽ lại ngọt ngào thôi.

“Huống chi…” Tiên nữ cười rộ lên: “Có lẽ giờ phút này cũng chưa phải là đắng nhất đâu, thêm một ngụm nữa sẽ càng đắng hơn, vậy nên ngụm này ta thấy cũng vẫn ngọt chán!”

“Nếu đã đắng vậy thì sao chúng ta còn cứ mãi chịu đắng?” Phượng Âm thở dài: “Tiếu Tiếu, ta mệt quá!”

(Đắng và khổ trong tiếng bông cùng âm)

“Lúc Thanh Hòa ra đi, ta vẫn còn trẻ, khi đó người đã nói với ta, Chẳng sợ sáng sớm vui say, cả đời thương biệt. Ta nghĩ ta không sợ, vì thế khi người mất, ta vẫn sống đấy thôi.

“Đại chiến tiên ma, Phượng tộc ta mấy vạn người nhưng cuối cùng chỉ còn lại vỏn vẹn ngàn người đáng thương. Mà hoàng thất Phượng tộc ta hơn trăm người cũng chỉ còn lại có mình Phượng Âm ta. Khi đó ta đã rất mệt mỏi, lòng tràn đầy bi thương, nhìn vào con dân đang nhất tề quỳ gối ta lại tự nói với mình, không thể ngã gục, phải cố gắng lên. Sống qua được hôm nay, ngày mai sẽ tốt hơn.

“Nhưng… bao năm qua…” Nàng nhắm mắt lại, cười cay đắng: “Ta còn chưa có ngày mai. Hết lần này đến lần khác, ta cảm thấy nỗi tuyệt vọng từng bước lấp đầy trái tim, nó khuếch tán, lớn mạnh… Ta gần như không thể áp chế, cũng không tìm được lý do để áp chế.

“Nhiều năm rồi ta chưa từng sống vì chính mình. Chỉ vì người khác cần ta nên ta sống; chỉ vì người khác muốn ta yêu, nên ta sống để yêu mọi người. Có đôi khi ta nghĩ, ta sống vì mọi người bấy lâu, vậy có thể nào để ta đi tìm cái chết vì chính mình được không?

“Ta biết, nói ra mấy lời này ngươi nhất định sẽ mắng ta,” Phượng Âm bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch: “Nhưng đúng là ta nghĩ vậy đấy, ngươi nếu không thuyết phục được ta,” nàng híp mắt cười, tỏ vẻ đùa cợt nói: “Ta cũng chỉ có thể đi tìm chết.”

Nói như bông đùa…

Nhưng cả hai đều biết không phải đùa.

Thần giới hàng vạn năm qua không phải chưa từng có chuyện tự sát. Phần lớn sống quá lâu, quá mệt mỏi, nhìn không thấu, lòng không tỏ nên thà tự kết thúc cũng không muốn sống thêm nữa.

“Phượng Nhi, trong lòng ngươi chất chứa nỗi tuyệt vọng muốn quyên sinh.” Diệp Tiếu chậm rãi mở miệng, một lời đã bóc trần nỗi lòng giấu kín nhiều năm của nàng. Phượng Âm hơi khép mắt, cười buồn.

“Ngươi xem như là người tiêu sái tùy hứng nhất trong chúng ta nhưng thật ra lại là người yếu đuối nhất. Mỗi lần gặp chuyện gì, đầu tiên ta luôn nghĩ đến là nhẫn nhục chịu đựng, lấy nhu thắng cương; Đại Miêu và Hề Hề nghĩ đến là đón đầu sóng gió mà tiến lên, còn ngươi…” Diệp Tiếu cười mỉm: “Ngươi nghĩ đến, là hủy diệt.

“Đó là tâm ma của ngươi. Chúng ta là bị ngoại giới hủy diệt, còn ngươi… là tự hủy.

“Ta không cứu được ngươi, Phượng Nhi,” Diệp Tiếu thở dài: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, ngươi nhìn chúng sinh đi,” nàng khoát tay, chỉ về phía đám đông đang lui tới trên đường: “Sinh mệnh của họ so với chúng ta thì ngắn ngủi như phù du, bấp bênh như lục bình, sáng sống chiều chết, rày đây mai đó. Nhưng họ vẫn sống, vẫn kiên trì, dù có tuyệt vọng đến mấy cũng vẫn không muốn buông tay. Đó là bởi hạnh phúc cả đời của họ từ lâu đã trở thành nỗi bi thống nặng nề.

“Họ luôn ôm ấp hi vọng mà chờ đợi. Còn ngươi, hãy cho mình thêm chút thời gian chờ đợi.”

Nói xong, Diệp Tiếu ngẩng đầu lên, đôi mắt hắc bạch phân minh mang theo sự kiên định bình tĩnh nhìn nàng.

Không có yếu đuối, không có bàng hoàng. Cô nương vạn năm trước mới lên Thiên Đình, bất tri bất giác trải qua đau khổ, đã trưởng thành, trở nên một nữ tử thẳng thắn hào sảng. Còn nàng, vẫn dậm chân tại chỗ, mang trên mình nỗi bất lực tự trói buộc mình, đóng đinh mình.

“Tiếu Tiếu, ta rõ ràng lớn hơn ngươi, sao ngươi lại giống tỷ tỷ ta hơn vậy?” Phượng Âm vô thức bật cười. Bạch y nữ tử giơ chén rượu lên, mày nhíu lại, đắc ý dâng đầy trong mắt: “Đương nhiên là vì ta thông tuệ hơn.”

Phượng Âm: “…”

—— Ngươi rất không biết xấu hổ!

Diệp Tiếu vừa uống rượu vừa cười.

—— Mặt mũi ta từ lâu đã hết phản ứng với ngươi rồi! Sau khi nói chuyện với nhau, Phượng Âm cùng Diệp Tiếu trở về Thiếu Hoàng Cung. Khi hai người các nàng về tới đã thấy Giản Hề và Đại Miêu vừa khéo đang quây quần bên bàn mạt chược, bàn mạt chược bằng bạch ngọc dát vàng đặt trong phòng nghị