XtGem Forum catalog
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329305

Bình chọn: 7.00/10/930 lượt.

àng trở thành đứa nhóc đáng thương cần bảo vệ.

Nếu thật sự động thủ, hắn đánh không lại, những con tôm tép này nàng không để trong mắt.

''Ngoan ngoãn nghe lời, vi phu bảo Tiểu Bắc đi vào cùng nói chuyện với nàng,

Giết gà sao dùng dao mổ trâu, việc nhỏ thế này , nơi nào còn cần nương

tử tự ra tay." Hắn vỗ ngực một cái, đảm nhiệm nhiều việc, không đợi mộ

Lăng Không đáp lời, bước nhanh chạy ra ngoài.

Tiểu Bắc mang khuôn mặt buồn rười rượi đi tới, ngăn cản chủ tử, ''Phu nhân, gia mới nói,

nếu người đi ra ngoài, hắn liền lột da Tiểu Bắc.''

''Hắn nói đùa.'' Nàng nhẹ giọng trấn an.

Tiểu Bắc khóc không ra nước mắt, "Nương nương, gia chưa bao giờ biết nói đùa.'' Hắn đã nói ngăn không được sẽ lột da, thật sự ngăn không được lời nói, thật sự sẽ lột da.

''Được được, không ra không ra, ngươi khẩn trương cái gì.'' Còn chưa có thể

nghiệm qua nên nàng không hiểu sự sợ hãi của Tiểu Bắc, tùy ý phất tay

một cái, ngồi trở lại bên cạnh bàn, nghiên cứu cẩn thận.

Không có cách nào đi ra ngoài đánh nhau, vậy thì nghĩ cách thắng ván cờ này thôi.

Lấy cớ chặn lại miệng hắn, để hắn không có cớ đi buôn cá bán dưa.

Từ nay về sau, sẽ không muốn nhắc tới ba chữ cá mẫu tử nữa.

Hắn nói thời gian là một nén hương, thực tê, hắn nói trước thời gian một phần ba, liền cười haha từ ngoài đi vào.

Nếu không phải trên người hắn có mùi máu tươi, thật sự nhìn không ra hắn mới đánh nhau sống chết.

Tiểu Nam theo sát phía sau, sắc mặt còn tái nhợt hơn giấy bạc, hai chân mềm nhũn.

''Thương tổn?'' Tiểu Bắc vội vàng vịn nàng, nhẹ giọng hỏi thăm.

Tiểu Nam chỉ là lắc đầu, cánh môi không có huyết sắc đóng mở mấy cái, không

phát ra âm thanh nào, không còn hơi sức chỉ chỉ ngoài cửa phòng, ý bảo

chính hắn đi xem.

Tiểu Bắc đem cửa vén lên một cái lỗ, chỉ ngắm

mấy cái, liền rút thân thể về, vẻ mặt nhăn nhó, nhìn dáng dấp không tốt hơn Tiểu Nam là bao nhiêu.

"Thế nào?" Mộ Lăng Không chú ý tới bên này có cái gì không đúng.

"Không có việc gì, thật sự không có chuyện." Tiểu Nam cùng Tiểu Bắc cùng nhau

đáp lại, theo bản năng đóng cửa, chặn cửa, chỉ sợ nàng đổi ý, đi ra xem.

Càng như thế, nàng càng hồ nghi.

Vốn không muốn nhìn, bây giờ nhịn không được nên cũng đến ngó.

Đế Tuấn úp sấp bàn cờ bên, hết sức chuyên chú nghiên cứu trong thời gian

hắn đi, nàng có giở trò hay không, không có ý định chú ý tới chuyện

khác.

Hắn không muốn nàng tham dự quá trình, nhưng cũng không ngại cho nàng nhìn kết quả. Nàng hành tẩu giang hồ mấy năm, kinh nghiệm vô số, tự nhận năng lực chịu đựng khá cao, có qua khảo nghiệm.

Nhưng cho dù thế nào, cũng khó thích ứng với cảnh tượng trước mắt, như là đem chuyện nhân gian hiểm ác bày ra....

Căn bản nàng không tìm thấy được vật thể tương tự cùng thi thể.

Máu đen tại lạc các nơi, từng cục bị chia thành khối, làm cho người khác nhận không ra bọn họ có hình thái.

Nhưng cái đầu người như mứt quả trong sách, bị người lột hết con ngươi, hốc mắt hết sức thảm hại.

Bọn họ còn duy trì một cái chớp mắt sợ hãi khi còn sống, vĩnh viễn ngừng ở

nét mặt kinh hãi, để cho người sau này thấy bọn họ cũng lưu lại không

gian tưởng tượng vô biên.

Mộ Lăng Không đoán được là Đế Tuấn ra tay.

Bởi vì nàng không cẩn thận lại thấy, mười mấy con ngươi liền đặt ở dưới

'mứt quả đầu người', xếp thành một hàng giống như đang đợi cái gì.

Nàng gan lớn cũng nhịn không được sinh ra cảm giác gợn tóc gáy.

Lơ đãng nhớ tới, Đế Tuấn đã từng hứa : nương tử đừng nghĩ, vi phu đi xử, vi phụ phụ trách đạp...đạp.... phao?

Nôn!

Nàng mới không cần.

Rụt đầu về, nàng lập tức làm bộ mặt tố cáo, gia nhập trận doanh sắc mặt tái nhợt với Tiểu Nam và Tiểu Bắc.

"Phu quân, ngươi xem bọn họ khó chịu, một kiếm đâm chết là tốt rồi, tại sao

phải đem bọn họ chia làm nhiều khối như vậy.'' nếu người không chuẩn bị

tâm lí không cẩn thận nhìn thấy, nhất định bị dọa chết.

"Ta

thích!" Đế Tuấn trả lời đơn giản rõ ràng tóm tắt, hướng về phía Lăng

Không ngoắc ngoắc ngón tay, muốn nàng tới đây tiếp tục tiến hành tàn

cuộc chưa dứt.

Về phần quỷ chết bên ngoài, căn bản không cần để tâm, dù thế nào đi nữa bọn hắn cũng không tạo được cái uy hiếp nào nữa rồi.

Nàng chợt muốn lật bàn,''Ngươi thích? ? Chỉ vì ngươi thích liền đem nhà trọ thành nhà quỷ hả?'' “Tiêu Trúc!” Vạn vạn không ngờ được hắn lại bỉ ổi đến vậy, chơi trò “rút củi

dưới đáy nồi”. Mộ Lăng Không muốn cứu vãn cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn thành quả cả đêm bị hắn hủy chỉ với một tay.

Mà Đế Tuấn vẫn cười rất đáng ghét, ôm cái bụng, đôi mắt đen lúng liếng vòng tới vòng lui, cố tình giả bộ vô tội.

Cũng không thể tưởng tượng, chính mắt nhìn thấy những gì hắn làm, ai còn tin tưởng hắn quen ngụy trang hồn nhiên.

Hắn đã 28 rồi, 28 rồi, 28 rồi…

Mộ Lăng Không nói nhảm trong lòng, không ngừng nhắc nhở mình.

Hắn là lão nam nhân không thể quen thuộc hơn, hiểu được mỗi việc mình làm, bề ngoài lương thiện như vậy…

Cho nên ____ không cần khách khí với hắn.

Từ hôm tiến vào thành Xương Bình tới nay, hắn không một khắc sống yên ổn, một mực kiếm chuyện chơi!

Ánh mắt không tốt của Mộ Lăng Không nhìn thẳng Đế