sức thu thập bọn họ.” Tiểu Bắc tự động hiểu ý của chủ tử, cầm chén cơm trắng lên, dùng sức đút vào miệng. Nhưng sự
chú ý căn bản chưa từng rời khỏi những tiểu tử càn rỡ kia, tránh cho bỏ
sót người nào.
Một bụng hỏa khí của Mộ Lăng Không ngược lại như kỳ tích biến mất không dấu vết.
Nàng buồn cười nhìn bọn họ, lại nhìn lại một chút.
Nàng nên là người căm tức nhất mới phải, không phải sao?
Tại sao ba người bọn họ lại giống như mèo bị giẫm đuôi, cả người xù hết lông ?
Chỉ là, cảm giác được bảo vệ đúng là rất tốt.
Người Tiêu Dao môn châu đầu ghé tai lại, bàn luận xôn xao, thỉnh thoảng không biết sắc chỉ chỉ vào bàn Đế Tuấn. Ba nữ nhân kia càng không che giấu lộ ra vẻ thèm thuồng.
Thiệt là, mặc dù Đế Tuấn là một nam nhân
thành thục nhưng bề ngoài của hắn vô cùng trẻ con, mấy nữ nhân chắc là
muốn trâu già gặm “cỏ non” đây. Thôi nha, cũng không bị rớt hàm răng?
Sự bình tĩnh vừa rồi của Mộ Lăng Không cũng biến mất hoàn toàn.
Nàng cũng muốn đi theo Đế Tuấn chơi trò “đạp phao” nha. Nghe tiếng vang như vậy cũng cảm thấy sung sướng.
Dám thèm thuồng nam nhân của nàng,, hừ, thật muốn xem ba bọn họ có bản lĩnh không đã.
“Cá chép kho tàu, cá hấp, xin mấy khách quan nếm thử tay nghề của tiểu điếm.” Tiểu nhị mang lên hai món cuối.
Mộ Lăng Không gắp lên một miếng, đặt vào chén của Đế Tuấn: “Phu quân, không phải chàng rất thích ăn cá sao? Ăn nhiều một chút.”
…………………
Trên giang hồ Tiêu Dao môn có danh tiếng rất lớn, cũng không phải bởi vì môn phái này mạnh.
Theo như người kể rằng, môn chủ đời thứ nhất chính là hậu duệ chính thống
của hoàng tộc tiền triều, lấy phục quốc làm mục đích sống, sáng tạo nên
Tiêu Dao môn.
Lấy môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực.
Lập nên môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực, tìm kiếm thời cơ
thuận lợi, lôi kéo môn phái giang hồ,mưu đồ tái khởi Đông Sơn.
Nào biết, mới truyền mấy đời, Tiêu Dao môn hoàn toàn đi lệch.
Tụ tập rất nhiều hạng người dâm tà, tụ tập lại với nhau làm nên những thành phần lang cẩu của xã hội.
Phục quốc, thỉnh thoảng mới được nhắc đến, khẩu hiệu chiêu binh mãi mã.
Trên thực tế bọn họ đến tột cùng đang làm những gì có trời biết, tất cả mọi người đều biết, mà nàng cực kỳ rõ ràng.
Một bữa cơm, ăn không thấy vị.
Lửa giận của Đế Tuấn cũng rơi trên hai đĩa cá trước mặt.
Mộ Lăng Không, Tiểu Nam, Tiểu Bắc không có đụng một miếng, cư nhiên bắt bọn họ ăn hai bộ xương cá hoàn chỉnh?
“Ta về sau không bao giờ muốn ăn cá nữa.” Hắn lau chùi miệng, nói như vậy.
Dừng lại chốc lát, nghĩ tới cái gì lại bổ sung một câu: “Ngoại trừ cá mẫu tử.”
Mặc dù nghe đến cá đã cảm thấy ghê tởm nhưng loại cá kia giú Mộ Lăng Không
một lần sinh hai đứa bé, hắn cũng sẽ nhẫn lại, nuốt xuống, một chút cũng không chừa, ăn sạch sẽ.
“Gia của ta, ngài không thể quên truyền
thuyết cá mẫu tử hay sao?” Mộ Lăng Không lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng chùi hết mỡ trên môi.
“Nương tử, trí nhớ vi phu vô cùng tốt, cũng vì
thế, nhiều khi ta cũng rất khổ nha.” Đế Tuấn đứng lên, cẩn thận đỡ Mộ
Lăng Không đi.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng ở phía sau, giống như hung thần ác sát, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo.
___________ Đáng tiếc, hoàn toàn không được.
Người của Tiêu Dao môn dường như đã quyết định.
Đoàn người Đế Tuấn thanh tán bạc xong, bọn họ liền theo ra cửa, xem ra muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ra tay.
“Tiểu Bắc, sáu người bên phải là của ta, năm người bên trái là của ngươi.”
Tiểu Nam môi bất động, nhưng âm thanh rõ ràng truyền tới, bắt đầu chia
nhiệm vụ Tiểu Bắc lập tức
kháng nghị: “Như vậy không công bằng, ngươi là nữ nhân, chỉ nên đối phó với ba yêu nữ bên phải là được rồi, tất cả nam nhân còn lại thuộc về
ta.”
Đế Tuấn dừng bước, hừ lạnh: “Lăn tăn cái gì, ta ‘bao trọn’, các ngươi muốn cướp?”
“Thuộc hạ không dám.” Tiểu Nam và Tiểu Bắc đồng thời đáp lại.
“Vậy cũng không nên, đợi lát nữa Tiểu Nam đi thu thập ba nữ nhân kia, nam để lại cho ta. Tiểu Bắc ở lại bảo vệ phu nhân. Kẻ nào dám đến gần giết
không tha!” Đế Tuấn ra lệnh huyết lãnh, trước sau một phong cách. Trừ
Mộ Lăng Không chủ thích ứng được, hai người cận vệ cũng lộ sát khí tương tự, uy phong lẫm liệt.
Thật không hổ từ nhỏ đã lấy mục tiêu đi theo Đế Tuấn mà trưởng thành.
Bắt đầu từ đến điên cuồng, liều mạng tàn nhẫn.
Mộ Lăng Không đột nhiên cảm thấy có chút quái dị.
Nàng điểm chóp mũi, bất bình kháng nghị: “Tại sao ta lại không được phân?
Lại còn phải làm phu nhân yếu đuối được người bảo vệ? Phu quân, chàng
chê võ công ta quá kém? Căn bản là đang xem thường ta?”
Hắn tại sao lại có thể đốt nhiệt huyết sôi trào của nàng? Nhẫn tâm vứt nàng ở bên ngoài, nhìn thấy nhưng không cảm thấy?
Đế Tuấn huýt gió, làm bộ không nghe thấy kháng nghị của nàng.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc nhìn hai bên, không dám đối mặt với lửa giận của Mộ Lăng Không.
“Này, các ngươi đừng giả bộ làm như không nghe thấy lời ta nói! Đợi, ta cũng
muốn ‘đạp phao’ nha!!!” Không cho nàng tham dự, cẩn thận nàng nổi đóa
nha.
Đế Tuấn ôm mạnh nàng, dùng giọng nỉ non như dỗ đứa trẻ: “Hảo hảo hảo, nương tử thích đạp, vi phu nhất đị