g, cô cựa mạnh, định đứng lên.
“Tự xử lý kiểu gì?” Bàn tay to bản kìm lấy vòng eo thon thả của cô, người đàn ông kéo cô lại. Nước văng tung tóe, bầu vú mượt mà ép mạnh lên vòm ngực cứng như đá, cô thấy đau đau.
Yết hầu của Đường Học Chính giật giật, bàn tay anh như thoát khỏi sự khống chế của não bộ anh mà đặt lên bầu ngực mềm mại của cô, thong thả nắn bóp.
“Đường Học Chính!”
“Anh không biết thật mà.” Vẻ mặt anh trông đến là ngây thơ, vô tội, đã bao giờ anh phải tự xử lý đâu?
“Anh, anh…” Làn nước ấm áp hun đôi má cô thêm ửng hồng, Phù Hiểu vội đè bàn tay đang tác quái của anh chàng lại, thẹn thùng thốt lên, “Hai tay vạn năng!”
Đường Học Chính thoáng nhướng mày, sau đó thì cười tà: “Được rồi, lần này tạm thế vậy.”
Khi Phù Hiểu cho là cuối cùng mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm và định dậy khỏi bồn tắm thì tay cô bị kéo xuống nước một cách đột ngột. Sau khi tay cô chạm vào một cây gậy nào đó vừa nóng vừa cứng, thì mặt cô lập tức đỏ lựng như núi lửa phun trào, đỏ đến không thể đỏ hơn.
“Đường Học Chính!” Tên lưu manh háo sắc này nữa!
Khuôn mặt tuấn tú của anh như đang phóng đại trước mắt cô, Đường Học Chính ôm cô cười rồi trao cô một chiếc hôn sâu, anh đặt tay cô lên ‘cậu nhỏ’ của mình nắn bóp, “Vất vả cho em rồi, vợ, em đã không chịu thỏa mãn nó thì an ủi nó chút đi.”
Anh ấy, anh ấy, anh ấy… Tay cô nóng như đang cầm phải lửa, cô không giãy ra được, chỉ có thể bị động chịu sự sàm sỡ vô chừng mực của anh chàng, “Đồ lưu manh…” Cô không dám nhìn thẳng vào anh, đành ghé vào hõm vai anh, cắn anh một cái cho bõ tức.
‘Cậu nhỏ’ được bàn tay bé nhỏ, mềm mại nắm lấy khiến hơi thở của Đường Học Chính dồn dập hơn, “Ừ, phải, em nói thế nào thì là thế đó. Nào, cục cưng bé bỏng, em bóp nó chặt hơn đi, mình nhanh hơn nữa nào…”
Cùng với ngọn đèn mờ ảo và những tiếng thở dốc mờ ám, bầu không khí như nóng lên, trong phòng tắm tràn đầy hơi xuân, cảnh xuân.
[1'> 安嘉和: An Gia Hòa, nhân vật trong phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc “Đừng bắt chuyện với người lạ” (不要和陌生人说话), hay ghen bóng ghen gió và đánh vợ. Cũng như Việt Nam mình dùng Sở Khanh để chỉ những gã lật lọng, bạc bẽo thì dân Trung Quốc dùng An Gia Hòa để chỉ những gã bảo thủ, quá mức gia trưởng, hay ghen bóng ghen gió, hay đánh đập vợ con.
Trưa hôm sau, Phù Hiểu thức giấc. Nằm trong vòng tay ấm áp của Đường Học Chính, cô nhẹ chớp rèm mi, nhìn chăm chú khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, đôi môi mỡ màng nhẹ cong lên. Cô cắn nhẹ cằm anh một phát, xoay người định xuống giường thì lại bị một cánh tay cường tráng quờ về, “Trốn tội?” Anh kề sát vào chiếc tai nhỏ xinh của cô, hỏi một cách thân thiết, giọng trầm ấm. Đồng hồ sinh học của anh luôn rất đúng giờ, nên anh chỉ ngủ có một lát đã tỉnh. Ngắm cô say ngủ trong vòng tay anh, anh thỏa mãn lắm, bất giác ngắm cô cả nửa ngày trời. Thấy cô sắp tỉnh, anh bỗng nổi hứng, nhắm mắt vờ đang ngủ, ai ngờ cô lại có một hành động đáng yêu đến vậy chứ.
“Em đói rồi, đi xem có cái gì ăn không.” Phù Hiểu cười hì hì.
“Anh đặt thức ăn ở hàng rồi, người ta đưa đến ngay thôi.”
“Ái chà, được việc ghê ta.”
“Đương nhiên, sao anh nỡ để cục cưng bé bỏng của anh đói chứ?” Mấy việc này thì anh sẽ không nhường ai đâu. Anh sờ vòng eo thon thả, mềm mại của cô, ngắm cánh tay mảnh khảnh, cặp đùi thon dài của cô, ừm, phải chăm cho cô ấy béo lên tý nữa mới được.
“Ùng ục.” Phù Hiểu đẩy anh ra, “Em muốn đi tắm.” Cả người cô nhức mỏi, cô muốn đi tắm nước nóng cho giãn gân cốt.
Đường Học Chính định mở miệng nói gì đó thì bị cô cướp lời, “Từng người một vào tắm!”
Bị người ta nhìn ra ý đồ nhưng Đường Học Chính chẳng buồn xấu hổ. Anh rướn người dậy, tấm chăn mỏng tang che đi cảnh xuân ở thân dưới của cơ thể cường tráng của anh, “Chẳng phải là anh hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước: ‘tiết kiệm nước’ ư?”
“Bụng anh toàn nước cống thôi, đừng thêm nước nữa kẻo vỡ bụng.” Cô khẽ hừ, cô chả thèm tin đâu. Cô nhặt chiếc sơmi của anh lên và mặc vào, rồi xỏ hài đi vào phòng tắm.
Bụng… Phép ẩn dụ của cô bé này cũng hóm hỉnh ghê.
Tiếng xối nước vừa vang lên trong phòng tắm thì dưới lầu chuông cửa cũng réo hùa theo. Đường Học Chính vớ đại một chiếc quần dài mặc vào, đi xuống lầu lấy đồ ăn lên cho vợ ăn.
Dự định của anh thì là vậy, nhưng sau khi mở cửa, người anh gặp lại là người tuyệt đối không bao giờ đi đưa đồ ăn, “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
“A Chính, nghe nói hôm qua anh dùng danh nghĩa của CLB Phong Hoa, có thật không vậy?” Đường phu nhân không để ý tới vẻ kinh ngạc thoáng hiện ra trên khuôn mặt anh, vừa đi vào nhà vừa tươi cười hỏi.
Ra mẹ đến đây là vì chuyện này, xem ra mẹ anh vui lắm rồi đây, chứ không bà đã chẳng tốn công tìm chỗ anh ở. Đường Học Chính cười khẽ một tiếng, “Hôm qua ông cụ chả gọi cho con còn gì, mẹ chưa biết ạ?”
“Ối chà, mẹ nào dám hỏi, ông cụ nổi trận lôi đình ở nhà, chửi anh là thằng cháu bất hiếu, ba anh khuyên mãi chả được, sao mẹ dám thêm dầu vào lửa chứ?”
Cơn giận lớn thế kia à, vậy chẳng phải anh thảm rồi ư? Đường Học Chính nhướng mày, có cần dùng mẹo không nhỉ, không thì về nhà ông cụ cho anh ăn đạn mất?
“Aizzz, ma
