Polaroid
Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326904

Bình chọn: 8.00/10/690 lượt.

hờ anh ấy chở em đến đây.” Phù Hiểu ấp úng giải thích. Sau đó, cô cười, nhìn sang chàng trai nho nhã, lịch sự trước mặt: “Mai là anh thành chú rể rồi, chúc mừng anh.”

Tiêu Nhiên ngẩn ra, nhíu mày, thoáng lộ ra nụ cười khổ: “Cám ơn.”

Gì? Vẻ mặt này đâu giống người sắp cưới vợ: tức sắp hoàn thành một trong bốn việc quan trọng nhất trong đời chứ, Phù Hiểu liếc Đường Học Chính một cái, cô không rõ là có đã chuyện gì xảy ra.

Đường Học Chính tỏ vẻ: anh cũng không biết có chuyện gì.

“Được rồi, hai người lên nhà đi đã nào, Dương Mật và ba mẹ vợ tớ đều ở nhà.” Tiêu Nhiên cố lên tinh thần, mời một cách nhiệt tình.

Thế là ba người đi về phía cầu thang, Tiêu Nhiên thấy Đường Học Chính xách hành lý cho Phù Hiểu thì bảo: “Đường thiếu, để tớ xách cho.”

Phù Hiểu bảo: “À, cứ để anh ấy xách cũng được, không nặng.”

… Giọng điệu này… có vẻ họ rất rất thân nhau ha? Tiêu Nhiên nhìn Đường Học Chính: cậu ta chỉ cười, lắc đầu khi cô ấy nói vậy. Anh nghĩ: địa vị của Phù Hiểu trong lòng Đường Học Chính nhất định không hề thấp, rốt cuộc họ sẽ phát triển mối quan hệ của mình thế nào và quan hệ giữa họ là loại quan hệ gì?

Dù có tò mò mấy thì anh cũng không thể hỏi thẳng ra, đành cười nói: “Lần đến chơi trước, thấy em xách có cái túi bé xíu, sao lần này vác cả va li hành lý thế?”

“Trong này toàn là quà quê mà chú Dương, cô Dương bảo em mang lên. Cô chú ấy điện cho em, bảo là ba mẹ anh Tiêu cũng thích ăn, dặn em mang lên nhiều nhiều chút.”

“À…” Nụ cười của Tiêu Nhiên càng nhạt hơn.

Khi đến cửa thang máy, Phù Hiểu khẽ bảo: “Anh về đi.”

Đường Học Chính gật đầu, “Tối anh đến đón em.”

“Đừng đến, tối nay có lẽ em sẽ ngủ với Dương Mật.”

Người đàn ông cau mày, “Sao em phải tranh chỗ ngủ của Tiêu Nhiên?” Đồng thời còn bỏ trống chỗ nằm trên giường của anh.

“Gì chứ, nhà này coi như nhà gái, Kẹo Mật đương nhiên phải ở đây chờ Tiêu Nhiên đến đón rồi.” Chẳng phải phong tục ở đâu cũng vậy ư? Phù Hiểu tỏ vẻ: anh chưa làm phù rể bao giờ nên không biết đâu.

“Phiền vậy?” Anh còn tưởng chỉ ăn bữa cơm thôi.

“Đương nhiên rồi, chuyện gì chứ chuyện này là phải chu đáo.”

“Thế còn anh thì sao?” Hôm qua có người đẹp nằm trong lòng, hôm nay phải một mình trông phòng?

Phù Hiểu ráng nhịn cười, anh chàng khi này rất giống một đứa trẻ bị bỏ rơi, nom đến là tôi nghiệp. Cô định dỗ anh thêm thì “Bíp” – thang máy xuống rồi, cô vội dặn, “Không chuyện với anh nữa, tối em sẽ gọi cho anh.”

“Hôn cái nào.” Anh giữ cô nàng Phù Hiểu đang muốn chuồn êm lại.

“Tiêu Nhiên đang nhìn!” Phù Hiểu cúi đầu, sẵng giọng, Tiêu Nhiên còn đang ấn thang máy cho bọn họ đấy nhá.

“Hứ.” Đường Học Chính đâu bận tâm đến nhiều chuyện như vậy, anh tóm lấy cô, trao cô chiếc hôn sâu.

Tiêu Nhiên vội quay mặt sang hướng khác, sau đó mới kinh ngạc vì: hóa ra họ thật sự đang hẹn hò với nhau.

“Người còn đau thì đừng cố sức quá.” Hôn xong, anh dặn dò Phù Hiểu một câu rồi đưa cô vào trong thang máy, bảo với Tiêu Nhiên, “Hai người đi lên đi.”

Phù Hiều gần như không còn mặt mũi mà gặp ai nữa.

Tiêu Nhiên vẫn mang vẻ mặt bình thản: “Đường thiếu, cậu không lên nhà ngồi chơi một lát à?” Anh từng thắc mắc: sao nay cậu ta rảnh rỗi vậy, hóa ra…

“Tớ không lên đâu, tớ còn chút việc.”

“Thế tớ không giữ nữa, mai cậu cố đến nhé.” Tiêu Nhiên cười khách sáo, nói.

Đến khi Đường Học Chính đi khuất khỏi tầm mắt họ, Tiêu Nhiên mới nhấn nút đóng cửa thang máy, hai người có chút mất tự nhiên, đi với nhau đến cửa căn hộ hai vợ chồng Tiêu Nhiên. Cửa còn chưa mở đã nghe thấy tiếng Dương Mật gào khóc ở bên trong: “Con không lấy chồng đâu! Con không lấy chồng đâu!”

Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nhất thời, Phù Hiểu nhíu chặt cặp mày, Dương Mật là đứa mạnh mẽ, nếu không phải có chuyện lớn xảy ra thì con bé sẽ không khóc nức nở thế này.

Trông Tiêu Nhiên căng thẳng lắm, anh vội vàng mở cửa ra, đón anh là khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt của vợ anh.

“Mật Nhi!”

Dương Mật nhìn anh, trong mắt cô chỉ có sự thất vọng và đau xót, cô bặm môi, lau khô hai má đẫm lệ, cố ra vẻ cứng cỏi định nói gì đó. Chợt cô thấy bóng dáng sau lưng anh, dòng nước mắt tủi thân một lần nữa trào ra: “Hiểu… Hiểu… tao không lấy chồng đâu, chúng ta về nhà, chúng ta về nhà!” Cô lao về phía Phù Hiểu, ghì chặt lấy bạn như người sắp chết đuối ghì lấy cây gỗ cứu mạng.

Tối hôm qua Phù Hiểu bị người ta vần vò cả đêm nên khi này người cô vừa đau vừa mỏi, bị bạn đâm mạnh vào, cô suýt nữa thì ngã bổ chẩng. Cô ráng nhịn đau không kêu ra tiếng, vội vã đỡ lấy Dương Mật, hỏi: “Kẹo Mật, mày khóc cái gì? Đã xảy ra chuyện gì hả?”

“Mật Nhi, con đừng thế nữa, con xem, Hiểu Hiểu đến dự đám cưới của con nè, đừng khóc nữa, nào.” Bà Dương từ phòng khách bước ra, dịu dàng khuyên con, nhưng nói đến đoạn sau thì chính bà cũng không khỏi nghẹn ngào.

Hiển nhiên là Tiêu Nhiên biết vì sao cô lại khổ tâm đến vậy, anh thở dài vẻ khó xử lắm nhưng không cách nào đi đến bên cô an ủi cô lấy một câu.

Ông Dương ngồi ở sô pha cũng lắc đầu vẻ bất đắc dĩ, hai bàn tay ông siết chặt thành nắm đấm.

“Kẹo Mật, mày bình tĩnh lại đã nào, có gì tụi mình từ từ nói, có vấn đề gì là không th