Snack's 1967
Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328734

Bình chọn: 7.00/10/873 lượt.

mà không biết lúc nào mình sẽ mất chồng mình. Con thừa nhận là con ích kỷ, nhưng nhiệm vụ không có con còn có người khác chấp hành, còn hạnh phúc của Phù Hiểu thì chỉ có con có thể mang đến cho cô ấy. Mà với con, làm cô ấy hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất.” Anh cũng không biết từ bao giờ, anh đã yêu cô sâu sắc, yêu đến khắc cốt minh tâm, “Con đã nói rồi, con có cách làm của con, nội không phải lo. Chỉ có điều: con không hy vọng còn nghe được những lời phiến diện đó từ nội một lần nào nữa, nếu nhà họ Đường không thể đón nhận Phù Hiểu, thì nội hãy coi như không có đứa cháu trai là con đi.”

Dứt lời, anh xoay người bỏ đi. Con giun xéo lắm cũng oằn, huống chi là người chưa bao giờ biết nhường, biết nhịn như anh. Người nhà anh không biết phân biệt tốt xấu mà coi rẻ Phù Hiểu, anh nhịn họ lâu vậy cũng vì anh mong khi anh cưới cô về, họ sẽ tốt với cô? Nhưng nếu họ cứ khăng khăng theo ý mình, thì anh cũng không cần thiết phải nhiều lời với họ.

“Đứng lại!” Khi anh ra đến cửa, ông cụ Đường gào lên.

Đường Học Chính dừng bước theo lời ông.

“Đừng tưởng có thể uy hiếp tao kiểu đó, thành công của mày hôm nay phần lớn là nhờ cái nhà này. Huống chi những chuyện mày đang làm, nếu không có thân phận tôn quý này của mày, thì mày sẽ không thể tiếp tục công việc đó một cách thuận lợi đâu!” Giọng nói uy nghiêm của ông cụ Đường dội vang trong căn phòng.

“Ông cụ à, khi nội bằng tuổi con nội đã hùng bá một phương rồi, sao con có thể là đứa chỉ biết dựa bóng cha ông chứ?” Huống gì anh còn phải nuôi vợ anh, “Nội lo xa quá rồi đấy.” Dứt lời, anh bước ra ngoài và đóng cửa phòng lại.

Cánh cửa ban công từ từ mở ra, Đường phu nhân đi vào, trông bà có vẻ rất không vui.

“Chị nghe thấy cả rồi chứ?” Ông cụ trầm giọng hỏi.

Tối qua, con dâu cụ nói chuyện này cho cụ, cụ hãi quá, trằn trọc cả đêm không ngủ được. Tới sáng nay, cụ phát hiện một cách muộn màng là cụ mừng như điên. Nếu hai đứa nhỏ tâm đầu ý hợp thì đây chẳng phải là cách bù đắp lỗi lầm tốt nhất ư? Càng nghĩ cụ càng thấy phấn khởi, thậm chí cụ còn muốn lệnh cho cháu trai cụ cưới luôn cô bé về làm vợ. Nhưng cụ chợt nhớ đến thói trăng hoa, bạc bẽo của thằng cháu mình, sợ cậu chàng không xứng với người ta, cũng lo cậu chàng không tốt với cô bé, huống chi bây giờ, con dâu cụ vẫn thành kiến cô bé lắm. Thế nên cụ thử, một phép thử đơn giản, xem thằng ranh hư đốn nhà cụ đã sẵn sàng để trở thành chỗ dựa cho cô bé lương thiện kia hay chưa. Cụ không ngờ là: A Chính kiên gan hơn cụ tưởng rất nhiều, còn thầm làm bao nhiêu chuyện vì cô bé, vì tương lai của hai đứa nữa chứ. Coi như cậu chàng đã vượt qua được thử thách của cụ rồi đó.

Ông cụ là người trải đời nên nghĩ tích cực lắm, người mất thì đã cũng đã mất rồi, điều người còn sống nên làm là sống cho thật tốt. Hiện giờ, cụ chỉ lo có một điều là: liệu Phù Hiểu có chịu cho A Chính cơ hội làm lại hay không.

Bà Hàn Ngọc Tố thấy vẻ mặt ba chồng rất giống đang hài lòng thì vội can: “Ba à, bây giờ, A Chính đang dỗi, đang làm bướng với chúng ta, ba tuyệt đối không được chiều theo nó!”

Ông cụ Đường trợn mắt, “Con trai chị vẫn là thằng quỷ ranh thích làm nũng chị đấy phỏng?”

Bà Hàn Ngọc Tố bị chẹn lời, không sao phản bác được, bà không kìm lòng được nhắc: “Cái cô Phù Hiểu đó… chuyện đã qua bao lâu rồi mà giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt A Chính, chẳng biết cô ta có ý đồ gì đây!”

Ông cụ Đường lắc đầu, “Ngọc Tố, suy nghĩ của chị còn chưa đủ chính trực!” Cụ dừng một lát, “Cô bé Phù là một cô gái tốt. Ngày trước, chị giấu tôi đi tìm con bé đòi giải quyết riêng, tôi biết chị sốt ruột chuyện của A Chính, nhưng chị có bao giờ nghĩ đến: lúc ấy, con bé cũng chỉ có mười sáu tuổi, nhưng con bé đã mất đi những gì! A Chính gây ra họa lớn, có ông bà nội đau lòng nó, có ba mẹ che chở nó; còn con bé, con bé vĩnh viễn mất đi những người thân yêu nhất, con bé trở thành trẻ mồ côi đó! Chị thử suy bụng ta ra bụng người xem, nếu chị ở vào hoàn cảnh đó, chị sẽ tha cho A Chính một con đường sống ư? Khi chị giống con bé, phải chịu nỗi đau tột cùng vì mất đi ba mẹ, còn bị người ta thêm dầu vào lửa, ỷ thế hiếp người, chị có thể tha cho hung thủ một con đường sống không?”

Bà Hàn Ngọc Tố á khẩu không nói được gì.

“Tôi đoán là chị không thể, nếu chị rơi vào hoàn cảnh đó, nhất định chị sẽ không từ thủ đoạn hại đối phương tan cửa nát nhà cho thỏa mối hận lòng; Mà nếu là tôi, tôi đoán: tôi cũng không thể, giết người thì đền mạng, dù đối phương chỉ là một đứa bé tôi cũng muốn nó phải trả giá đắt. Nhưng cô bé đó thì đã làm được, vì không để người khác phải chịu nỗi khổ giống mình, con bé dứt khoát chọn tha thứ, phải vị tha cỡ nào mới làm được điều đó chứ! Nếu không có sự khoan hồng, độ lượng của cô bé ấy, con của chị sao có ngày hôm nay? Một cô gái như vậy, chị còn chê người ta nhỏ nhen cái nỗi gì! Tôi nói thật: nếu Phù Hiểu chịu làm vợ con trai chị, thì đó là phúc đức con trai chị tu suốt ba đời!”

Trong suốt mấy thập niên bà Hàn Ngọc Tố làm dâu nhà họ Đường, ông cụ chưa từng nặng lời với bà dù chỉ một câu, nhưng mà hôm nay, ông cụ quả thật đã mắng cho bà một trận