anh mới chụp lấy bờ mông cô, dùng sức đem cô kéo về phía anh, càng ngày càng dùng sức yêu cô, mãi đến khi cao trào bao phủ lấy hai người bọn họ mới thôi
Một ngày này, bữa tối bọn họ mãi đến hơn chín giờ mới bắt đầu ăn. [7 – 9h??? Ma quỷ!'>
Bọn họ về sau lại đem hấp lại thức ăn, chẳng qua bởi vì ăn thức ăn có nhiều dầu mỡ, vừa mới ăn chút, ăn hơn thì cảm thấy có chút buồn nôn, cho nên sau đó đến quán cà phê át chế mùi dầu mỡ. Phù Khiết không thường uống cà phê, bởi vì uống sẽ mất ngủ, nhưng thực thích ngửi hương vị cà phê. Ngồi ở trong quán tràn ngập mùi hương cà phê, cô không ngừng hít sâu, tâm tình do hương vị cà phê tràn ngập bốn phía mà trở nên tốt hơn, khóe miệng không khỏi khẽ nhếch lên.
“Đang suy nghĩ cái gì? Trông bộ dạng vui vẻ của em kìa”. Khương Thừa Cực hỏi.
“Em thích hương vị cà phê”
“Nhưng lại gọi một ấm trà hoa quả!” Anh trêu đùa cô.
“Em uống cà phê thì mất ngủ thôi, có cách nào chứ?”
“Chỉ uống một ngụm cũng không thể sao? Cho nên khi mang cà phê lên cho anh, em cũng không uống một ngụm?”
Cô với biểu tình mơ ước đưa tay một ngón tay ra chạm vào anh, trông bộ dạng rất đáng yêu, làm Khương Thừa Cực nhịn không được nghiêng người hôn cô một chút.
Không nghĩ tới anh sẽ ở công cộng làm chuyện thân mật như vậy với cô, Phù Khiết ngẩn ngơ, trong nháy mắt khuôn mặt đỏ bừng trừng anh một cái.
“Anh làm gì?” Xấu hổ mà đánh anh một cái..
“Ai bảo đáng yêu như vậy” Anh nhếch môi mỉm cười, nhanh chóng lại hôn cô một cái.
“Này!” Cô cảm thấy mặt mình nóng đến tựa như giây tiếp theo sẽ bốc cháy. Cô trộm nhìn về bốn phía, chỉ sợ có người thấy một màn vừa rồi khiến kẻ khác xấu hổ kia, không, hai màn.
Kết quả cũng rất không tốt, vừa phát hiện thấy có hai bàn thanh niên ngồi, ăn mặc model, trên mặt còn hóa trang gắn mi giả, tổng cộng có năm người, không ngừng hướng phía bọn họ nhìn. Đương nhiên, mục tiêu là vị đại soái ca bên cạnh cô, trong đó có hai nữ sinh sau khi phát hiện cô đang nhìn chăm chú, còn hướng cô làm một ánh mắt khiêu khích, giống như đang nói cô không xứng với đại soái ca bên cạnh.
“Đáng ghét!” Cô thấp giọng nguyền rủa một câu.
“Làm sao vậy?” Anh từ trong ngữ điệu của cô nghe được cô tâm tình cải biến.
“Bên kia, có hai bàn năm mỹ nữ đang bắn mị nhãn với anh” Cô hừ một tiếng, dùng cằm chỉ phương hướng muốn anh mình nhìn.
Khương Thừa Cực theo cái hếch cằm của cô quay đầu lại, vẻn vẹn nhìn một lần, lại đem tầm mắt quay về trên mặt cô, sau đó nghiêm trang nhíu mày với cô nói: “Bộ dạng em tức giận so với mấy cô đó đẹp hơn gấp trăm lần, các cô ấy là mỹ nữ gì chứ?”
Hoàn toàn không dự đoán được anh sẽ nói như vậy, Phù Khiết ngây như gà gỗ nhìn anh, tiếp theo đột nhiên “phụt” một tiếng, ngăn không được khẽ cười lên. Cô đem vùi vào trước ngực anh, cười đến mức hoàn toàn không để ý đến chính mình.
“Anh nói lời nói thật buồn cười như vậy sao chứ?” Nhẹ vỗ lưng cô, khóe miệng anh khẽ nhếch, ôn nhu hỏi.
Cô miễn cưỡng dừng cười, khuôn mặt đầy ý cười ngẩng đầu lên làm nũng, liếc nhìn anh một cái. “Anh đang nói thật sao, anh rõ ràng đang nói chuyện cười”.
“Anh nói chính là lời nói thật” Ngữ khí của anh ấm áp mà mềm mại, nhưng vẻ mặt cũng nghiêm túc mà còn chăm chú nói. “Đối với anh mà nói, em chính là Tây Thi của anh”. [Ssếnnnnn quá'>
Phù Khiết trong nháy mắt hiểu rõ anh muốn nói về cô, chính là ― ở trong mắt anh, người phụ nữ nào cũng không đẹp bằng cô, bởi vì tình nhân trong mắt giống Tây Thi, mà anh chỉ nhìn thấy cô.
Tưởng tượng như vậy, cô mới phát hiện một chuyện trước đây cô còn không thật sự nghĩ tới! Cho dù anh đi đến chỗ nào đều thu hút ánh mắt ái mộ của phụ nữ, có chút chủ động hăng hái tiếp anh một chút, như là hỏi đường hoặc hỏi giờ, nhưng mà anh lại chưa bao giờ chú ý đến bọn họ, hoặc nhìn bọn họ lấy một cái, lúc nào quay người đi thì quên.
Trong mắt anh, miệng anh, tay anh, tất cả đều là cô.
Ông trời! Cô thật sự đúng là đứa ngốc, vậy mà tự chuốc lấy phiền toái lâu như vậy. Khó trách có người nói, yêu khiến con người ta trở nên ngu ngốc, cô lại biến thành ngốc, thật sự là là đứa ngốc.
“Đều là anh hại” Cô nũng nịu trách anh.
“Anh làm cái gì?” Anh lộ ra vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.
“Hại em biến thành ngốc”
“Lúc nào?”
“Thời điểm yêu anh”.
Khương Thừa Cực giờ phút này cơ hồ không thể hô hấp, kinh hỉ kích động lại không thể tin cô chọn dưới tình huống này nói yêu mình.
Anh muốn dùng lực hôn môi cô, hôn đến cô thở không nổi; muốn lên tiếng cười to, ôm cô xoay vài vòng, thẳng đến khi cô đầu óc choáng váng cười hướng về anh cầu xin tha thứ; càng muốn ôn nhu làm tình cùng cô, khiến cô hiểu được anh quý trọng cô nhiều như nào, yêu cô, kết quả, anh hiện tại lại cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể chỉ ngây ngốc nhìn cô.
“Nói lại lần nữa xem” Anh nhìn không chuyển mắt nhìn cô, nhịn không được khàn giọng yêu cầu.
Ánh mắt Phù Khiết nhu hòa, trên mặt tuy nhiễm một mạt thẹn thùng, lại nhe răng mỉm cười dịu dàng nói rõ với anh, “Em yêu anh, Khương Thừa Cực”
“Vậy gả cho anh” Anh đem cảm động tột biến hóa thành một câu.
“Không được”
Sự cự tuyệt không do dự của cô làm anh đột nhiên ngây ngốc, sa