kẻ xướng người họa sớm bị nàng vạch trần, mới có thể trừng phạt bà vú, nhưng dụng ý của
nàng ta là ở chỗ nào? Đơn giản là tìm phiền toái như vậy sao? Xem quận chúa giống người thông minh, sẽ không làm ra việc không sáng suốt như
vây. Phiền tóai! Mới vừa đi một người thiếu niên khó chơi, lại xuất
hiện một cô gái khó đối phó ở đây. Xem ra hôm nay nàng không nên đi ra
ngoài, vì sao phải thua bởi tỷ tỷ mà xuất môn? Cho tới bây giờ nàng chưa thua ai bao giờ
Đang suy tư, lại là một trận âm thanh ầm ỹ đưa đến, Phù Nhã cả kinh,
phụ thận cùng Vân vương gia vội vàng vào chòi nghỉ mát, bên người đi
theo bà vú, mà cách đó không xa lại theo vài tên thị vệ. “Phụ thân” Phù Nhã đứng dậy, tay nhỏ bé cầm tay ấm áp của phu thân. Lưu Đình lo lắng
hỏi han “Không có việc gì phải không?” Phù Nhã còn chưa có phản ứng, bà vú trên mặt sưng đỏ, ngón tay run rẩy chỉ vào Phù nhã “Vương gia, chính là nàng, là nàng lấy ngọc bội của quận chúa, còn làm cho nô tỳ vả
miệng..Vương gia, ngươi nên làm chủ cho nô tỳ và quận chúa a!”
Lưu Đình tức giận trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, khí lãnh liệt, bà vú sợ tới mức không thể lên tiếng, lui về phía sau hai bước, Vân vương
gia bước tới Vân uyển phù bên người, trầm giọng hỏi Phù nhi, xảy ra
chuyện gì?” Phù nhã ý thức nắm chặt ngọc bội trong tay, nguyên lai mục
tiêu của nàng là ngọc bội nầy, Phù Nhã như trước cười như gió xuân,
..lòng bàn tay nắm thật chặt, ngọc bội còn chưa đủ quen thuộc nhiệt độ
cơ thể của nàng.
“Cha, là nhủ vầy, nữ nhi ở phía sau viện không cẩn thần đánh mất khối ngọc bội, vị tiểu thư này nhặt được, không muốn trả lại, bà vú khuyên
can bị nàng thét ra lệnh vả miệng, nữ nhi….” Vân uyển phù rơi nước mắt
lã chã, ôn nhu bi thương nói Nữ nhi không thèm để ý khối ngọc bội kia,
nhưng vị tiểu thư nầy khinh thường người qúa đáng, nhũ mẫu nàng..” “Phù nhi, ngoan đừng khóc,..” Vân vương gia đau lòng vỗ vỗ lưng nàng, ngược
lại thấy ngọc bội trong tay Phù nhã “Lưu tướng quân..”
Ý vừa có trách cứ cùng lệnh Phù Nhã trả lại ngọc bội. Lưu Đình nắm
Phù Nhã , Phù Nhã đôi mi nhíu lại, ngẩng đầu, không xem quân chúa, không xem vương gia nhưng xem Lưu đình “Phụ thân tin nhi nữ không?” Lưu
Đình cười khẽ, nữ nhi của ông là tính nết gì ông biết rõ, kiên định phun ra một lời “Tin”
Lưu tướng quân, nữ nhi của ngươi đem nử nhi của ta khi dễ thành ..”
Vân vương gia nhìn Lưu Đình , cả giận nói, còn chưa nói hoàn đã bị Phù
Nhã chặn lại. “Đủ rồi, đừng nói nữa..” Mọi người sửng sốt, cùng nhìn
về phía nàng, Vân vương gia có điểm không nhịn được, Phù Nhã nắm ngọc
bội , thiếu niên ở trong đầu hiện ra một lát..khẽ cắn môi, ném ngọc bội
lên bàn, vẫn như cũ cười “Vật này vốn là của ta thắng được, tiểu quận
chúa nếu thích, nói một tiếng là được, làm gì phải diễn trò” Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng cười lạnh “Ta nghĩ đến hảo
trúc ra ngạt duẫn, nguyên lai là ngạt trúc không sinh ra hão duẫn..
Hừ, phụ thân chúng ta về nhà, nơi nầy buồn chết đi”
Trong xe ngựa, Phù Nhã không có tươi cười, tỳ nữ bên cạnh cũng không
dám lên tiếng, lần đầu tiên nhìn thấy Lưu gia tam thiên kim trên mặt
không có tươi cười, nhớ rõ năm thứ nhất vào phủ, quản gia dẫn nàng vào
một sân toàn phù dung tỏa hương, nói cho nàng về sau nàng là người hầu
hạ tam tiểu thư. Khi đó nàng rất vui vẻ vì có thể làm bạn với một cô
gái tuyệt sắc, nàng cảm thấy vận khí mình rất tốt, đặc biệt tiểu thư
luôn cười nói động lòng người. Nàng dần dần phát hiện, trong vương phủ
người khó hầu hạ nhất chính là tam tiểu thư, cũng hiều được nàng cười
thật đáng sợ, người như thế nào luôn cười, giận cũng cười, vui vẻ cũng
cười, tươi cười mờ mịt hư ảo, căn bản làm cho người ta không rõ lòng
nàng. Hiên tại cảm nhận được tiểu thư không tươi cười càng đáng sợ.
Trong kiệu rõ ràng hơi ấm tỏa ra bốn phía, ẩn ẩn trong lúc đó có điểm lạnh run nhè nhẹ…Nhất thời xe ngựa ngừng lại,, tỳ nữ phía trước ngã
xuống dưới chân, Phù Nhã nhíu mi, vừa đinh trách cứ, mành bị vén lên,
Lưu Đình cười nói: “Phù nhi, trên xe ngựa buồn chán, phụ thân mang con
rong ruổi một phen”
Một lát, trên lưng ngựa, Lưu Đình vuốt vuốt tóc nàng, áy náy hỏi
“Khối ngọc kia quan trọng sao?” Phù Nhã giật mình, tay vừa nắm ngọc bội khi nãy nắm lại thật chặt, bỗng nhiên buông ra, giơ lên cười, thanh âm
tan trong không khí “Phụ thân quan trọng hơn” Nữ nhi ngốc, biết lời
nói của ngươi có nhiều ý tứ. Khối ngọc bội kia cũng quan trọng.
Phương thiên hoàng triều, dân phong thuần phát, hoàng đế mới đăng cơ, tứ hải thái bình , một mảnh thuận hòa, dân chúng bảo nhau rằng, trời
ban phúc cho dân gian, ban cho một minh quân sang suốt, mọi người cùng
nhau an cư lạc nghiệp. Văn có nam vương Sở Thiên, võ có tướng quân Lưu
Đình, một văn một võ, bảo vệ Phương thiên hoàng triều, sự nghiệp thống
nhất đất nước. Vương hầu và dân chúng, mọi người nói chuyện say sưa.
Trong năm thái bình, hàng năm tin chiến thắng mang về, hoàng đế có niềm
tin cho nên chỉ lo hưởng lạc cung đình, trăm sự ít để ý tới. Hậu cung
chỉ sủng ái Hàn thị, ngày ngày hưởng lạc, chuyên sủng Hàn thị một