iết chặt tay
Vương Tranh, ngước đầu, nói đầy bình tĩnh: “Anh không hiểu được tình cảm giữa hai người họ. Bây giờ nếu không cho Vương Tranh hay, để tận sau
này mới nói, với cậu ấy vậy mới gọi là bi thương và di hận.”
Vương Tranh cố điều chỉnh nhịp thở, gặng gượng chờ cơn co giật ở tim qua đi,
mở mắt ra nhìn Từ Văn Diệu, yếu nhược nói: “Không, không còn biện pháp
nào sao?”
Từ Văn Diệu lắc đầu. “Những gì có thể đều làm cả rồi. Bệnh viện cũng đã cố gắng hết sức.”
Vương Tranh gật đầu, mờ mịt nói: “Tôi muốn gặp cô ấy.”
“Không được.” Lý Thiên Dương không đồng ý.
Từ Văn Diệu liếc hắn một cái, lại dịu dàng nói với Vương Tranh: “Cậu không khỏe. Sau khi cậu ngất đi, bác sĩ đã làm kiểm tra toàn diện, tim hoạt
động không ổn, có thể dẫn phát nguy cơ tắc nghẽn tĩnh mạch. Vương Tranh, cậu bị bệnh tim. Bác sĩ nói, tim của cậu hoạt động như tim của người
già, cụ thể thế nào thì phải kiểm tra kỹ càng hơn.”
Vương Tranh vẫn không yên lòng. “Thì đã sao, tôi muốn gặp Tiểu Huyên.”
“Cậu không thể đi!” Từ Văn Diệu kiên nhẫn trấn an. “Bây giờ con bé đang cấp
cứu, cậu qua đó cũng chỉ ngồi ngoài chờ, không giúp được gì hết. Yên tâm đi, khi nào có kết quả, tôi liền thông báo cậu hay.”
Vương Tranh lắc đầu, âm trầm nói: “Tôi phải ở nơi gần cô ấy nhất.”
“Vương Tranh, lẽ nào cậu muốn tôi phải đau lòng thêm nữa?” Từ Văn Diệu khẽ
quát lên một tiếng, siết tay cậu, cắn răng nói: “Chỉ một Vu Huyên ung
thư phổi thời kỳ cuối đã khiến tôi khổ sở, bây giờ còn muốn thêm một
Vương Tranh cũng thập tử nhất sinh nữa ư? Cậu có biết thế nào gọi là
thương tâm không? Cho rằng tôi chịu chưa đủ chuyện không thể vãn hồi à?”
“Nhưng tôi không thể nhớ,” Vương Tranh nghẹn ngào nói, “Tôi không thể nhớ được câu cuối cùng cô ấy nói với tôi là gì, tôi không thể như vậy mà từ
biệt…”
“Cậu nghe tôi nói này, Tiểu Huyên đã sớm dùng cách của
mình để nói lời từ biệt với cậu. Cậu không nhớ sao? Nó đã uống canh mà
cậu hầm cho nó ở đây, thử những chiếc váy cậu ngắm, bày ra đủ hình dạng
ngốc nghếch cho cậu xem, cười với cậu, nhõng nhẽo với cậu, đây không
phải là đang nói lời từ giã với cậu đó sao?”
Vương Tranh chớp
mắt, bao nhiêu buồn tủi tích tụ bấy lâu liền theo khóe mắt cậu chạy xuôi thành nước. Từ Văn Diệu thở dài, vươn tay che ánh mắt cậu. “Khóc đi,
không ai cười cậu đâu.”
Đúng lúc này, một quân nhân trẻ vận quân trang chạy xộc vào, hướng về phía Từ Văn Diệu mà gọi: “Anh Văn Diệu…”
“Cô ấy đi rồi. Cấp cứu không hiệu quả. Thời gian tử vong là chín giờ hai mươi ba phút tối.”
Trong một thoáng, Từ Văn Diệu ngây người, Vương Tranh quên khóc, đến cả người không can hệ gì là Lý Thiên Dương đầu óc cũng trống rỗng. Khi sống, Vu Huyên nhất mực đòi được hỏa táng, đốt di thể tan thành tro
xám, sau đó thì đưa về thành phố nơi cô sinh ra, ở đấy cô đã chọn sẵn
huyệt mồ có vị trí đẹp. Thậm chí cô còn viết thư cẩn thận nhắn lại, hãy
mặc cho cô bộ váy màu nào, trang điểm gương mặt ra sao. Nếu như đấy là
một nghi thức cáo biệt của người chết, thì cô hy vọng mọi người sẽ nhìn
thấy cô trong hình hài đẹp đẽ nhất.
Vì cô chuẩn bị cho bản thân
quá chu toàn, nên khiến những người ở lại hổ thẹn không thôi, đến khi
sau cùng vẫn không làm được gì nhiều cho cô cả.
Vu Huyên thậm chí còn căn dặn rõ ràng, không mong Vương Tranh đến tiễn cô đi đoạn đường
cuối cùng. Vì chuyện Vương Tranh đổ bệnh cũng nằm trong dự tính của cô.
Di ngôn cuối cùng để lại cũng sặc một tính cách tuyền Vu Huyên: Kể lể và khóc lóc nghe ồn lắm, đừng có làm phiền tới tớ!
Vương Tranh có
vẻ rất phối hợp. Cậu không tranh cãi một lời, làm y theo ý nguyện để
lại, đến linh đường nhìn cô trang điểm đẹp đẽ lần cuối; chiếu theo di
ngôn nhắn gửi, không tiễn di cốt của cô lên máy bay; thậm chí cậu còn
không khóc lần nào, vì Vu Huyên từng nói, cả đời này, cho dù chỉ diễn ra một giây thôi cô cũng không muốn trải qua tình cảnh ướt át sướt mướt
hệt phim truyền hình dài tập.
Vương Tranh nhớ nhiều năm về trước, khi cả hai cùng ngồi ăn cơm trong căng-tin, tivi truyền hình trực tiếp
cảnh đưa di thể một phóng viên Trung Quốc tử nạn ở nước ngoài về nước:
Người cha già ôm bức di ảnh quấn khăn lụa đen của con gái gào khóc bi
thương như đứt từng khúc ruột, những người vây xung quanh không thể
không dìu lấy ông ấy. Ống kính máy quay ra sức dí sát vào gương mặt tiều tụy, lấm lem nước mắt nước mũi của người cha. Ông khóc tối trời tối
đất, không thèm che giấu chút đau khổ nào, khiến người đưa tang não nuột một phen.
Đồng thời cũng khiến những nữ sinh đang xem tivi xung quanh hai người lặng lẽ chùi nước mắt.
Chỉ có Vu Huyên là im lặng nhìn màn hình, sau đó quay đầu dùng vẻ mặt biểu
cảm phức tạp mà hỏi Vương Tranh: “Nếu tớ là người cha đó, nhưng lại
không thể khóc thì sao?”
Bầu không khí đau thương như vậy, trong
và ngoài màn hình đều có hơn trăm ngàn đôi mắt đổ dồn về phía cô, đều
đang chờ được thấy cảnh cô thương tâm gào khóc đến sức tàn lực kiệt,
trời đất tối mịt, nhằm hoàn thành nghi thức đưa tiễn bi thương sau cùng, mang đau khổ hóa thành nghi lễ thần thánh. Trong tình cảnh đó, nỗi buồn của mỗi n