Năm hết tết đến, Vương Tranh lại phải cắm mặt lau chùi trong bếp.
Cậu rất thích nấu ăn, suốt ngày quẩn quanh xó bếp nấu nướng, nhưng lại ghét chuyện chùi rửa, nên lâu ngày mảng tường bên cạnh bếp gas dính bết một
tầng mỡ dày xỉn màu.
Ngày qua ngày, lớp mỡ biến dạng nom chẳng khác gì da trâu lên mốc, cạy hoài không ra, xấu xí đến lợm người.
Lúc này, Vương Tranh mang bao tay cao su, mặc tạp dề, lấy bàn chải sắt
nhúng vào nước nóng ngâm thuốc tẩy, cố gắng kỳ cọ màng mỡ bám cứng trên
tường từng chút một.
Mọi sự cũng tại mấy năm trời lười không chịu làm.
Cậu vừa ra sức lau chùi vừa nghĩ, chắc cũng bốn hay năm năm rồi nhỉ? Ngày
trước mua ngôi nhà này đã qua tay rồi, cậu dọn đến, bức tường trong bếp
đã hằn sẵn vết tích thời gian.
Bản thân cậu mỗi ngày ra vào nấu nướng lâu dần cũng quên mất trên mảng tường gạch men đó từng có họa tiết hoa lan tươi đẹp.
Từng đóa hoa màu hồng nhạt sắc lam dịu dàng bung nở, tinh khiết hệt giấc
mộng thanh xuân, vô cùng tươi đẹp, rồi lại dễ dàng bị người phủ bụi
tháng năm, lãng quên đi.
Chủ trước của ngôi nhà này là hai mẹ
con, người con đã đến tuổi thành gia lập thất nhưng người mẹ vẫn không
an tâm, mặc bao vất vả, rời quê nhà lên phố lớn chăm nom. Khi đó, công
ty thiết kế sơn trại của người con phải chuyển tới một thành phố khác
bắt đầu lại cơ nghiệp, người mẹ chẳng nói nửa lời đã khăn gói theo sau,
giúp con nấu nướng, giặt giũ, quản chuyện gia đình.
Lúc Vương
Tranh đến xem nhà, người mẹ già đang còng lưng lấy khăn lau chùi gạch
men ở góc tường. Mỗi một viên gạch đều sáng bóng đến mức có thể lấy lưỡi liếm.
Chính ngay khoảnh khắc đó, trái tim cậu đã rung động rồi.
Cậu chẳng thèm nhìn tới năm phút đồng hồ, lời cũng chẳng nói đặng hai câu
đã giao một vạn tệ[1'> ra đặt cọc, sau đó chỉ đưa ra một yêu cầu, mong
hai mẹ con trong vòng một tuần thì gói ghém xong tất cả hành lý.
[1'> Tính theo thời giá năm 2013, 1 tệ tương đương 3500 VNĐ.
Căn nhà giá ba mươi lăm vạn, Vương Tranh chia ra trả mỗi kỳ mười lăm vạn.
Tiền nhà thanh toán đâu vào đó, trong tài khoản chỉ vỏn vẹn còn lại năm
vạn. Sau đó, một người anh họ cho cậu ba vạn, vừa đủ trang trải phí sửa
chữa.
Phải nói, Vương Tranh đã vất vả bỏ công trang hoàng nhà
cửa, tất cả đều dựa theo sở thích cá nhân. Ốp giá sách màu xanh nhạt hết bốn mặt tường, bàn ăn màu gỗ tương hợp với quầy bar trắng, trước bộ
sofa bọc vải êm ái là bàn trà thủy tinh sáng bóng, trên sofa đặt một tấm thảm dệt thủ công Nepal màu sắc rực rỡ.
Sau khi vừa tháo chiếc
rèm sắc cầu vồng uốn lượn xuống, cậu lại bỏ tiền mua thêm trản đèn cung
đình vỏ dưa màu hồng có trụ đèn bằng thép giá cả ngàn tệ. Vương Tranh
thích không gian hiện đại có chút hơi hướm cổ xưa, nên trong khâu bài
trí rất thiên về lối truyền thống. Điểm này có thể được thấy rõ ràng qua bức phù điêu hoa khai phú quý treo trên tường, hay ở những vại đất
Thanh Hoa phỏng theo thời nhà Minh đặt trên tủ gần cửa, hoặc như tấm màn trúc lờ mờ chắn trước phòng ngủ và phòng đọc sách, lại như bức thư pháp “Đại giang đông khứ”[2'> viết theo lối chữ thảo[3'> do cậu thư họa, treo
ngay tầm mắt giữa phòng khách.
[2'> Sông lớn về đông.
[3'> Chữ thảo hay thảo thư, là thư thể được viết vừa nhanh vừa phóng khoáng chỉ bằng một hay hai nét bút liên tục.
Đây là ngôi nhà thuộc về cậu. Chốn giúp cậu cản gió tránh mưa, dù ai có đến cũng không có quyền xua đuổi cậu. Sao có thể đối xử tệ?
Nhà là gì?
Là nơi an bình xua đi mọi dông bão, chỉ cần đóng chặt cửa lại liền có thể chắn hết mọi gió lạnh bên ngoài.
Vương Tranh đẩy bàn chải, vì ra sức quá đà mà nước tẩy bắn vào mắt.
Cay đến thiếu điều chảy nước mắt ra.
Cậu vẫn còn nhớ, một mình cậu đã từng chút một dựng lên mái ấm này, kiến
tạo thành trì của riêng cậu ra sao. Chẳng ai có thể hiểu rõ hơn cậu việc có một mái nhà che chắn thì tốt hơn bất cứ thứ gì khác là như thế nào.
Đúng vậy! Có thể nói, Vương Tranh hồ như đã dùng tất cả nhiệt thành của mối tình đầu mà bày trí căn nhà này.
Chỉ có cậu mới rõ loại cuồng nhiệt đó từ đâu mà đến.
Nếu bạn bị xua đuổi những hai lần, mỗi lần đều do người bạn thương yêu nhất làm thì hẳn là sẽ hiểu thôi. Không nhà để về, vốn chẳng phải chuyện vui vẻ gì, cũng không hay ho để thử, đây rành rành là một loại tai họa.
Ngay khi mua ngôi nhà này, từ việc cạo vôi quét tường đến chọn từng món đồ
gia dụng đều tự một tay cậu làm. Ban ngày làm việc, tối về cần mẫn trang hoàng nhà cửa, như làm một tác phẩm điêu khắc tâm huyết. Thời điểm đó,
sâu trong cõi lòng cậu chỉ là một mảnh hoang vu rét lạnh. Giá lạnh hầu
như tỏa ra từ tận xương tủy. Không màng thế sự, không khiến mình mệt
chẳng thở ra hơi, chỉ mệt tới mức vừa ngả lưng xuống liền đi vào giấc
ngủ. Quả thật, cậu đã rất sợ mình không gượng dậy được nữa.
Sợ chỉ cần bản thân lơ là một giây thôi lại sẽ nghĩ tới chuyện ngày trước, rồi lại bắt đầu giày vò tự hỏi, tại sao?
Tại sao?
Con người sống trên đời kỳ thật vốn rất đơn thuần, nhưng nếu manh nha khơi
lên vấn đề tại sao, tại sao lại như vậy, tại sao lại như kia, rồi sẽ hỏi mãi những lời không ai đáp được. Dần dà, mọi chuyệ